1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản

Chương 1. Trọng Sinh Năm 1984

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Nghe nói cô gái mà thằng nhóc Chu Nghiễn cứu sáng nay là cháu gái của Phó xưởng trưởng Lâm tới thăm người thân đấy. Gái thành phố có khác, trông mơn mởn xinh xắn lắm!”

“Nói bậy bạ! Thằng Hai nhà họ Chu là đồ vịt cạn mà đòi cứu người á? Cóc ghẻ nhảy vách núi, muốn làm Thần Điêu đại hiệp hay sao?”

“Thằng Chu Nghiễn làm học việc ở nhà ăn xưởng dệt đang yên đang lành, sao tự dưng lại ra mở quán ăn không biết? Cái tay nghề nửa mùa của nó, nấu món thì chưa đủ lửa, nêm nếm thì mặn nhạt lung tung, đến món cơm chiên trứng làm còn không nên hồn. Một ngày chẳng thấy nổi ba mống khách, ước chừng ba tháng là sập tiệm thôi.”

“Bọn trẻ bây giờ mắt cao tay thấp, không biết uống phải bùa mê thuốc lú của ai mà ôm một đống nợ đi mở quán ăn, kéo cả nhà xuống hố theo. Quán mà sập thật thì chỉ có nước đi bán thân trả nợ.”

“Tin chuẩn không đấy? Chu Nghiễn là chàng trai tuấn tú có tiếng khắp mười dặm quanh đây đấy!”

“Thím hai Lâm à, thím đúng là...”

Đầu cầu đá giặt giũ nghiễm nhiên trở thành nơi tụ tập buôn chuyện của thị trấn nhỏ. Mấy người phụ nữ trung niên vừa giặt quần áo vừa tán gẫu, chuyện đứng đắn hay bậy bạ gì cũng lôi ra nói hết.

Ven đường gần đầu cầu có một quán đồ xào. Trên cửa treo tấm biển “Quán ăn Chu Nhị Oa”, nhưng cửa lớn lại đóng kín, chỉ có ống khói là còn đang tỏa ra chút khói leo lét.

Trong bếp quán ăn, Chu Nghiễn đang đốt giấy vào bếp lò. Hai chữ ‘Di thư’ hiện lên vô cùng nổi bật trong ánh lửa, soi rõ khuôn mặt tuấn tú sáng sủa của hắn.

Tiếng cười nói ngoa ngoắt của mấy bà thím thỉnh thoảng lại vọng vào qua khung cửa sổ mở hé. Những câu đùa bậy bạ nghe mà đỏ cả mặt.

Tuy nhiên mấy bà thím nhìn người chuẩn thật, Chu Nghiễn quả thực không làm được Thần Điêu đại hiệp. Nhưng thứ hắn nhảy không phải là vách núi, mà là sông Thanh Y.

Tên vịt cạn ấy nhảy xuống khúc sông Bạch Lạp Đà, chưa đạp chân được hai cái đã hồn về sông lớn.

Thanh niên thế hệ Z ưu tú Chu Nghiễn vừa mở mắt ra đã thấy một đôi cánh tay trắng muốt dập dềnh ngay trước mặt. Bản thân hắn càng bị sặc mấy ngụm nước, gần như thở không ra hơi.

Chu Nghiễn lớn lên ở vùng biển, nổi tiếng là tay bơi cừ khôi. Hắn hoàn hồn lại liền tóm lấy cánh tay kia kéo người lên khỏi mặt nước. Sau đó, hắn đỡ lấy đầu cô gái từ phía sau, thả trôi theo dòng nước vào bờ rồi kéo người lên.

Ngay sau đó, một đám người vây lại, hốt hoảng khiêng cô gái kia đi mất.

Giây trước Chu Nghiễn vẫn còn đang quan tâm xem cuộc chiến thuế quan Trung - Mễ ảnh hưởng thế nào đến số tiền tiết kiệm ba chữ số của mình. Giây sau hắn đã gặp “vận may lớn”, bị quăng thẳng về năm 1984.

Đầu óc rối bời, hắn căn bản không nhìn rõ cô gái kia mơn mởn đến mức nào. Hắn chỉ nhớ là da cô rất trắng, rất mịn, tiếng thét ngạc nhiên cũng mềm mại dịu dàng.

Dĩ nhiên, mấy chuyện này đều không quan trọng.

Theo ký ức đi về lại quán ăn, Chu Nghiễn mất nửa ngày mới tiêu hóa hết ký ức thuộc về một “Chu Nghiễn” khác trong đầu. Hắn chấp nhận sự thật rằng bản thân đã xuyên không đến một thế giới song song, nhập vào thân xác một thanh niên trùng tên trùng họ.

Nguyên chủ năm nay hai mươi tuổi, từng học việc nấu ăn hai năm rưỡi ở nhà ăn xưởng dệt Gia Châu đối diện. Hai tháng trước, cậu ta xảy ra xô xát với Chủ nhiệm Vương của nhà ăn nên bị đuổi việc.

Thằng nhóc này kéo cha mình đi chạy vạy khắp nơi vay được 868 đồng 52 xu, cộng thêm 500 đồng tiền gửi ngân hàng của cha để sang lại mặt bằng trước cổng xưởng. Cậu ta mở quán ăn, tuyên bố xanh rờn là sẽ bóp chết nhà ăn của xưởng.

Nhưng cậu ta quả thực đã đánh giá quá cao tay nghề của bản thân, việc kinh doanh lại càng nát bét. Nhà ăn của xưởng chưa sập thì quán ăn này của cậu ta nhìn qua là sắp sập thật rồi.

Tiền vay mượn đã tiêu hết sạch, lời ngông cuồng phóng ra trở thành trò cười. Hôm qua cậu ta còn bị Chủ nhiệm Vương chỉ mặt mỉa mai một trận, vài hôm nữa lại tới kỳ đóng tiền thuê nhà. Khả năng chịu áp lực quá kém khiến Tiểu Chu uống rượu suốt một đêm, viết bức di thư rồi trời vừa sáng đã đi nhảy sông Thanh Y.

Chu Nghiễn nhìn xấp giấy nợ trong tay, cố nhịn xúc động muốn ném luôn vào bếp lò thiêu rụi. Chuyện quái quỷ gì thế này không biết!

Chu Nghiễn lớn lên ở viện mồ côi nên cực kỳ mê tiền. Chỉ có tiền mới đem lại cho hắn cảm giác an toàn.

Mà hắn lại luôn thiếu thốn cảm giác an toàn.

Từ nhỏ hắn đã làm vô số công việc bán thời gian. Sau khi lên đại học, hắn dũng cảm lấn sân sang mảng tự truyền thông. Nhờ phong cách đánh giá ba phần hài hước bảy phần độc mồm độc miệng cùng khuôn mặt đẹp trai đạt chín mươi điểm, hắn trở thành một blogger ẩm thực triệu view có chút danh tiếng. Hắn đã gom góp được một khoản tiền, đang lên kế hoạch mở quán ăn đầu tiên thuộc về riêng mình.

Khó khăn lắm mới đổi đời, thế quái nào lại bị quăng về năm 1984, lại biến thành kẻ nghèo kiết xác!

Chu Nghiễn: (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tin tốt là quán ăn đã có.

Tin xấu là không chỉ kế thừa một quán ăn sắp sập tiệm, hắn còn ôm thêm một đống nợ ngập đầu.

Số tiền này đặt ở thời điểm trước khi xuyên không cũng chỉ bằng kinh phí quay phim cho một bữa ăn của hắn.

Chương sau