"Chí lý! Anh em mình đồng tâm hiệp lực. Mày có cái mặt mũi sáng sủa, cứ vác ghế ra đầu sạp ngồi câu khách, bảo đảm mấy chị mấy em gái tranh nhau nhào vô ăn nườm nượp cho xem." Chu Hải cũng cười hà hà hùa theo.
Ông cụ nhà họ Chu hy sinh oanh liệt thời Kháng Mễ viện Triều. Một tay Chu lão thái tần tảo nuôi nấng năm cậu con trai khôn lớn nên người. Bà cụ quản việc nhà cực kỳ công bằng, bưng bát nước không sóng sánh giọt nào. Bốn cô con dâu được bà rèn giũa đâu ra đấy, răm rắp nghe lời. Trong nhà chưa bao giờ nảy sinh mấy chuyện đâm thọc xào xáo rách việc. Năm anh em trai luôn bện chặt thành một sợi dây thừng, hoạn nạn có nhau. Dần dà, đám anh em họ thế hệ kế tiếp cũng cực kỳ thân thiết gắn bó.
Hồi Chu Nghiễn khăng khăng đòi mở quán ăn, cả nhà họ Chu đều hết lòng ủng hộ. Các nhà chú bác đều tự nguyện móc hầu bao cho vay mượn. Thấy tình hình buôn bán ế ẩm, họ ngoài mặt thì im ỉm nhưng trong lòng xót xa lo sốt vó. Thường ngày chẳng ai dám hé răng nửa lời, sợ làm Chu Nghiễn tự ái, suy diễn linh tinh là mọi người đang đòi nợ.
Chu Nghiễn nghe xong, lồng ngực chợt nóng ran. Anh Kiệt và anh Hải đang dốc lòng muốn kéo thằng em út này lên khỏi vũng lầy. Gọi hắn ra bán chung, đồng nghĩa với việc hai người phải cắt bớt một phần chén cơm của mình để chia cho hắn. Thời buổi này nai lưng ra kiếm được đồng tiền đâu phải dễ. Suốt mùa hè ròng rã bán lẩu bò toàn phải gồng gánh chịu cảnh bù lỗ, ráng bám trụ cũng chỉ để vớt vát lại chút đỉnh vào mấy tháng mùa đông. Sự bao dung và tình nghĩa ruột thịt này khiến Chu Nghiễn vừa ngỡ ngàng, lại vừa rưng rưng cảm động.
"Hiện tại em đã chuyển sang bán mì rồi. Hai hôm nay làm ăn khấm khá lắm, vèo cái đã bán bay mấy chục bát cơ." Chu Nghiễn vội vàng đáp lời. "Quán chỉ cần dựa vào việc bán mì là dư sức duy trì rồi. Quả thật tay nghề làm mấy món xào của em chưa tới, nên em tính đưa thêm lẩu bò nhúng vào bán kết hợp xem sao."
"Thật thế hả?" Chu Kiệt và Chu Hải nghe vậy, sắc mặt đồng loạt rạng rỡ hẳn lên.
"Mày muốn lấn sân sang bán lẩu bò thì cũng chẳng sao. Ngặt nỗi quán mày đối diện cổng lớn xưởng dệt. Công nhân xưởng dệt rủng rỉnh tiền bạc thật, nhưng họ có vẻ không khoái cái món nội tạng bò này." Chu Kiệt gãi đầu gãi tai phân tích: "Bọn anh dựng sạp hai năm nay, mỏi mắt cũng chưa thấy bóng dáng cô nữ công nhân nào tới ăn cả."
"Vụ này mẹ em cũng nhắc đi nhắc lại rồi. Nhưng em cá là do họ chưa có cơ hội nếm thử thôi. Em tính đắp một cái lò đất ngay trước cửa quán. Đợi nước hầm xương bò sôi sục, mùi thơm ngào ngạt bay dọc phố, bảo đảm họ ngửi thấy là tự mò tới ngay." Chu Nghiễn mỉm cười, dáng vẻ tràn trề tự tin.
"Được, vậy sáng mai bận bịu xong xuôi, mày cứ đạp thẳng xe ra bến đò tìm bọn anh. Anh sẽ truyền bí kíp nấu nước lẩu cho." Chu Kiệt tiến sát thêm hai bước, hạ giọng thì thầm. "Năm nay anh tự mày mò cải tiến công thức, cho thêm hai vị thuốc bắc vào nước dùng. Mùi vị bây giờ ăn đứt mấy sạp lẩu bò khác trong thôn mình. Anh truyền nghề hết cho mày."
"Anh Kiệt..." Tâm trạng Chu Nghiễn bỗng trở nên vô cùng phức tạp. Cái kiểu anh em ruột thịt chưa gì đã moi hết ruột gan ra trao cho nhau thế này, làm hắn ngượng ngùng chưa quen nổi.
Chu Kiệt vươn tay vỗ bôm bốp lên vai hắn, rạng rỡ nói: "Chỗ anh em ruột thịt trong nhà, mày chẳng cần khách sáo làm gì. Bậc làm anh như bọn anh chỉ mong thấy mày làm ăn khấm khá để còn lấy vợ sinh con thôi."
"Dạ, vậy sau tám giờ sáng em qua chỗ mấy anh." Chu Nghiễn gật đầu. Phần ân tình ruột thịt này, hắn dứt khoát ghi nhận.
Ba anh em lân la trò chuyện thêm vài câu, rồi Chu Kiệt và Chu Hải lại quay đi lo việc mổ bò. Chu Nghiễn tạt qua gật đầu chào hỏi mấy người chú bác khác một lượt, sau đó thong thả sải bước về phía đồng chí Chu Miểu.
Bò đã được chọc tiết lột da xong xuôi, giờ đang bước vào khâu pha thịt. Lưỡi dao sắc lẻm lướt sát sạt qua các kẽ hở gân cốt, điệu nghệ luồn lách né tránh chính xác mớ kinh lạc xù xì. Tại những điểm gân xương giao nhau chằng chịt, chỉ cần vẩy nhẹ mũi dao một đường, mọi chướng ngại liền bị hóa giải. Tảng thịt lóc ra khỏi đoạn xương trơn tuột. Chu Nghiễn đứng ngây người nhìn một hồi lâu. Trong đầu hắn tự nhiên bật ra câu thành ngữ "Bào Đinh giải ngưu". Quả thực người xưa đúc kết cấm có sai chữ nào!
Năm anh em trai nhà họ Chu, ngoại trừ người chú út ra thì bốn người còn lại đều theo nghề mổ bò. Thế nhưng nếu đem tay nghề ra cân đo đong đếm, người đạt đến độ điêu luyện hoàn mỹ nhất lại chính là đồng chí Chu Miểu – người có vóc dáng gầy gò ốm yếu nhất. Nhìn cách ông thao tác mổ bò, quả thực mang lại cảm giác hưởng thụ như đang xem biểu diễn nghệ thuật. Ông hoàn toàn dựa vào lực cổ tay để lách dao, mượn sức phát lực. Rất hiếm khi thấy cảnh ông phải gồng mình vung con dao to bản chặt chém huỳnh huỵch.
"Mẹ con xách nội tạng ra bờ sông rửa rồi." Chu Miểu liếc mắt, thuận tay lia dao soẹt soẹt mấy nhát. Bốn cân thăn lưng, ba cân nạm bò được xẻo ra gọn gàng, ông lại nắn nót lọc thêm nửa cân thăn ngoại hảo hạng. Gom thêm dăm ba khúc xương sườn to bự, toàn bộ được ông thảy vào cái rổ tre bên cạnh, chẳng thèm đặt lên bàn cân đong đếm cho rườm rà. Lưỡi dao trong tay ông chính là cái cân chuẩn xác nhất.