Sau khi tiếp nhận nhiệm vụ, bọn người Doanh Hoài Hư liền cực tốc rời khỏi tông môn.
Chỉ là đám người họ thì rời đi rồi, thế nhưng bên trong Thần Tiêu Kiếm Tông lại loạn cả lên như chảo bị đun sôi.
“Lữ Thanh Di, ngươi điên rồi có phải không?”
Tông chủ tuy trong lòng muốn nổi trận lôi đình.
Nhưng sau cùng đành phải kìm hãm lại.
Cái điệu bộ dám giận mà không dám nói này của y, thoạt nhìn qua có chút buồn cười.
Tông chủ hòa hoãn lại ngữ khí một chút, rồi mới nói tiếp: “Ngươi có biết, cái nhiệm vụ ngươi vừa phân phó xuống đó, đối với Diệp Ngưng Sương mà nói, nó hung hiểm tới nhường nào không, chỉ cần một bước bất cẩn, rất có khả năng sẽ vẫn lạc đó!”
Những kẻ khác cũng liên tiếp gật đầu tán thành.
Lữ Thanh Di chậm rãi nhấp một ngụm trà.
“Ta thừa hiểu nhiệm vụ ta phát ra hung hiểm ngập tràn, nhưng đối với những đệ tử đạt mức Thối Thể ngũ tầng trở lên mà nói, nó hoàn toàn không nguy hiểm a!”
Tông chủ rơi vào trầm mặc: “Nhưng mà Diệp Ngưng Sương đã nhận!”
Lữ Thanh Di gật đầu: “Ta biết mà, thế nhưng nhiệm vụ này là do ta ép nàng ta nhận sao?”
Tông chủ tê dại cả người.
“Không phải do ngươi ép nàng ta nhận, nhưng ngươi cũng phải ra sức ngăn cản chứ!”
Lữ Thanh Di lúc này có phần nghi hoặc.
“Tại vì sao lại phải đi ngăn cản?”
Đám người: “...”
Lữ Thanh Di đặt ly trà trong tay xuống, chậm rãi mở miệng.
“Nếu đã bước vào thế giới tu đạo, vậy thì trước hết phải nhận thức được trọng lượng của bản thân, nếu như ngay cả điều này cũng nhìn không thấu, việc phải vong mạng cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!”
“Nàng ta nếu đã dám nhận nhiệm vụ, chứng tỏ bản thân nàng nhận định có khả năng sẽ hoàn thành, nhược bằng nàng thực sự phải táng mạng trong nhiệm vụ này, vậy thì nàng ta cũng chả xứng là cái rắm gì thiên mệnh nhân cả!”
Tất thảy mọi người đều nhíu mày.
Những lời Lữ Thanh Di nói thực ra rất có đạo lý.
Thử hỏi đám người đang ngồi chễm chệ ở nơi đây, có ai mà không phải là đám yêu quái đã sống cả vạn năm, có kẻ nào là chưa từng phải bò lên từ hố chôn người chết?
Bọn họ thân là tuyệt thế yêu nghiệt còn phải đi qua loại quá trình như vậy, thử hỏi kẻ gánh vác thiên mệnh trong lời tiên tri của tổ sư thì thế nào?
Thế nhưng tông chủ vẫn như cũ lắc đầu.
“Nhưng nhiệm vụ ngươi phát đi, đã hoàn toàn nằm ngoài phạm vi cực hạn chịu đựng của Diệp Ngưng Sương!”
Lữ Thanh Di cũng lắc đầu.
“Dựa theo lời nói của ngươi, Hà Tu Viễn chỉ là một kẻ bù nhìn giá áo túi cơm?”
Tông chủ nhất thời cứng họng á khẩu.
Nhị sư huynh Bạch Ngọc thư sinh gấp gáp gập trang sách lại, muốn chen mồm đôi câu.
Thế nhưng Lữ Thanh Di trực tiếp đập tan ý đồ muốn phát ngôn của y.
Lữ Thanh Di thẳng thắn lên tiếng: “Kẻ nào có ý kiến thì tự thân xuất thủ mà dạy, nếu như đã không muốn tự mình động tay dạy bảo, vậy thì cút mẹ đi đừng có mở mồm phán xét cách làm của ta!”
Tên thư sinh kia đỏ bừng cả mặt, kìm nén nửa ngày, hắn đành phải tiếp tục nhặt lấy quyển sách của mình lên.
Lữ Thanh Di ha hả mỉm cười.
“Có Hà Tu Viễn chiếu cố, Diệp Ngưng Sương muốn xuất hiện bất trắc gì cũng khó, vừa khéo, cũng đã tới lúc nên để cho đóa hoa nằm mọc rễ trong lồng ấp này mở rộng tầm mắt, chiêm ngưỡng thế đạo tàn khốc nằm bên ngoài Thần Tiêu Kiếm Tông!”
“Lại nói thêm, ta cũng sẽ theo sát sau lưng hộ đạo mà quan sát, nói thẳng ra một câu mếch lòng, nếu như ở lần này không làm cho ta thấy hài lòng, tên đồ đệ Diệp Ngưng Sương này, dù cho có sự chống lưng bởi tiên tri của tổ sư gia, ta cũng sẽ không nhận!”
Đám người thở dài sườn sượt.
Bọn họ cũng hiểu rõ, không có bất kỳ ai có khả năng lay chuyển được ý chí của Lữ Thanh Di.
Lữ Thanh Di dứt lời, thân hình thoắt cái biến mất tiêu khỏi tầm mắt mọi người bên trong đại điện.
Lữ Thanh Di đã rời đi rồi, đám đông cũng nối gót giải tán.
Ngoại trừ tông chủ, y không nén nổi mà rút ra bản ghi chép tiên đoán của tổ sư gia, lật tới lật lui nhìn không dứt.
Cuối cùng chỉ biết bất đắc dĩ xoa nhẹ mi tâm huyệt thái dương.
Nếu không phải mệnh lệnh từ tổ sư gia, y thực sự muốn tự thân mình truyền dạy cho Diệp Ngưng Sương.
Nhưng y vốn dĩ là một kẻ rập khuôn máy móc.
Mệnh lệnh do tổ sư gia ban xuống, y tuyệt đối tuân theo răm rắp!
“Nếu tổ sư gia đã nói như vậy, vậy thì khẳng định sẽ không có chuyện gì lệch lạc!”
Tông chủ chỉ có thể an ủi bản thân mình như vậy!
...
...
Sau khi rời khỏi Thần Tiêu Kiếm Tông, Doanh Hoài Hư chăm chú nhìn vào biểu tượng nhiệm vụ trên bản đồ, không kiềm được mà đau đầu không thôi.
Tại vì trên đó có ghi rõ khoảng cách, 278000 mét.
Mẹ kiếp, gần ba trăm dặm đường xa.
Thời điểm hắn còn đang chơi game, hắn chẳng hề màng tới mấy thứ tào lao này.
Vì trên đời này không có gì mà cái pháp trận truyền tống không giải quyết được.
Thế nhưng hiện tại, lại chẳng hề tồn tại thứ chức năng như Trấn Thạch.
Thế nên, khoảng cách hơn ba trăm dặm này, cũng chỉ có thể cưỡi ngựa mà đi.
Đường này, muốn vượt phải chạy.
Ngựa này, muốn vượt phải cưỡi!
Chỉ là có một điểm khiến Doanh Hoài Hư tương đối sửng sốt.
Chính là hắn căn bản chưa từng trải nghiệm qua chuyện cưỡi ngựa.
Nhưng khi thực sự leo lên lưng ngựa, Doanh Hoài Hư vậy mà lại hiểu rõ phải điều khiển con vật này như thế nào.
Cứ giống như thể, hắn đã thuần thục cưỡi ngựa vô số lần rồi vậy.
Kỵ thuật đại viên mãn?
Trong đầu Doanh Hoài Hư bất tri bất giác liền nảy ra mấy chữ này.
Điều khiến Doanh Hoài Hư sững sờ nhất đó là.
Diệp Ngưng Sương lại cũng biết cưỡi ngựa.
Cộng thêm việc một thân vận trang phục đệ tử Thần Tiêu Kiếm Tông của Diệp Ngưng Sương leo lên lưng ngựa, càng tôn lên tư vị hiên ngang mạnh mẽ không thua kém đấng mày râu.
Diệp Ngưng Sương trông thấy Doanh Hoài Hư lia mắt tới, gương mặt bất giác đỏ ửng lên.
Doanh Hoài Hư dứt khoát thu hồi lại tầm mắt.
Hà Tu Viễn thấy tình trạng của hai người này, không khỏi cảm thấy đắng lòng ghen tức.
Hắn thực sự rất thích Diệp Ngưng Sương.
Lại còn là cái loại tình cảm vừa gặp đã yêu.
Suy nghĩ một lúc, Hà Tu Viễn cưỡi ngựa lại gần tiếp cận Doanh Hoài Hư.
“Sư đệ, đệ và Diệp sư muội có quen biết với nhau?”
Doanh Hoài Hư gật gù.
“Thế quan hệ của hai người?”
Doanh Hoài Hư mỉm cười một cái: “Bằng hữu bình thường.”
Trong lòng Hà Tu Viễn mừng thầm.
Vậy là bản thân mình vẫn còn cơ hội.
Hà Tu Viễn hơi chúi đầu xuống thấp, rồi nhỏ giọng thủ thỉ: “Nếu vậy thì huynh chuẩn bị theo đuổi Diệp sư muội đây!”
Doanh Hoài Hư cũng hạ thấp giọng trả lời: “Hà sư huynh, nghe đệ một câu, Diệp Ngưng Sương này, huynh không nắm bắt được đâu!”
“Không phải là đệ xem thường huynh, đừng nói là huynh, ngay cả đệ cũng chịu thua chả chui lọt lưới được!”
Lời này, Doanh Hoài Hư nói hoàn toàn là sự thật.
Lúc mới bắt đầu có biết bao nhiêu người chơi đã lầm tưởng Diệp Ngưng Sương chính là vị hiền thê dịu dàng của mình?
Thục nữ hiền thục, mỗi bận khi mình gặp phải gian nguy trong cốt truyện, Diệp Ngưng Sương liền bộc phát sức mạnh.
Cái cốt truyện nhảm nhí như đặc sản đó, thậm chí còn bị game thủ chế giễu gọi là “Người chồng vô năng cùng tiểu kiều thê nữ đế của hắn!”
Thế nhưng rốt cuộc thì sao?
Một tên Thuần Dương Kiếm Tiên chui từ lỗ nẻ nào ra, đỉnh đầu toàn bộ người chơi thảy đều bị ụp cho một bồn phân.
Điều quan trọng nhất là, sau khi mày hoàn thành xong nhiệm vụ này, nhân vật của mày cũng trực tiếp quy tiên tắt đài.
Nhắc mới nhớ, trong lòng Doanh Hoài Hư đột nhiên nảy sinh hứng thú.
Hà Tu Viễn thực ra là một người tốt, là loại sư huynh rất mực quang minh chính đại.
Cái chết của Hà Tu Viễn, là sự day dứt khó phai nhòa đối với rất nhiều người.
Nguyên nhân là do người này không những thiên tư xuất chúng, mà phẩm chất tư cách làm người thực sự không có chỗ nào để chê bai.
Nếu bây giờ không còn là game nữa, mà là một thế giới hiện thực, thế thì có thể sửa đổi một chút kết cục số phận của Hà Tu Viễn được không?
Đối với hai kẻ còn lại, Doanh Hoài Hư cũng chả mang bất cứ một tia nhã hứng nào.
Bởi vì hai kẻ kia thực sự rác rưởi không khác gì bãi rác.
Trái ngược với cốt truyện, chỉ là một lũ tham sống sợ chết hèn mạt, vì để níu giữ cái mạng tàn, còn đang tâm xô Diệp Ngưng Sương về phía quân địch, để bản thân tìm đường đào tẩu.
Hà Tu Viễn thì lại ngây ngốc không hiểu lời lẽ của Doanh Hoài Hư.
Lẽ ra hắn định bốc hỏa nổi giận, nhưng khi thấy Doanh Hoài Hư nói cả hắn cũng chịu thua bó tay, ngọn lửa tức giận trong hắn lập tức lụi tàn.
Nhưng Hà Tu Viễn vẫn mãi chẳng thông thấu được.
“Chỗ này có điều gì ẩn khuất hay sao?”
Doanh Hoài Hư vô cùng cạn lời.
Cái này phải giải thích thế nào đây?
Chẳng lẽ lại thẳng thừng vỗ ngực, bảo rằng lão tử có tài nhìn thấu tương lai?
Kết cục Doanh Hoài Hư chỉ đành tặc lưỡi: “Đệ cũng chỉ nói bóng gió tới đây, cụ thể phải hành xử như thế nào, còn phải xem ở huynh!”
Dứt lời, Doanh Hoài Hư mạnh tay giật cương ngựa tiếp tục phóng đi như bay.
Hà Tu Viễn sớm đã vứt hết những lời của Doanh Hoài Hư ra sau đầu.
Rồi bắt đầu xoắn xít quấn lấy xung quanh Diệp Ngưng Sương: “Muội có khát không? Có đói không? Muội có mệt không?...”
Diệp Ngưng Sương thì lúng túng xua tay.
Tiếp đó liền chạy vòng qua mặt mọi người, cố tình chạy tới đuổi theo Doanh Hoài Hư đang phóng ở tuốt đằng trước.
Đuổi tới nơi, Diệp Ngưng Sương mở miệng gọi: “Công tử, huynh có khát không, có đói không? Huynh có mệt không...”
Hà Tu Viễn hụt hẫng đứng ở đằng sau nhìn theo ngơ ngác, lát sau liền cười khổ lắc đầu.
“Xem ra là nàng đã có người trong mộng!”