Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu vang nghe giống như tiếng rên rỉ của con người.
Lần này Phương Hiển đã chuẩn bị thêm một chút bài tập.
Hắn và Hà Bao một trước một sau đi dọc theo bờ hồ.
“Mạng nước của Thiên Sơn Hồ rất dày đặc, nghe nói còn nối với vài nhánh sông lớn nổi tiếng khác trong nội địa.”
Phương Hiển nhìn ảnh chụp màn hình trên điện thoại, nói:
“Khu vực này mấy chục năm trước hình như còn có phong tục ném thi thể xuống nước. Nghĩ như vậy, nguồn thức ăn phong phú cũng đủ để cá ở đây ăn đến no nê. Chúng lớn tới mức này cũng không tính là quá kỳ lạ.”
Hà Bao cố gắng đè nén cảm xúc sợ hãi của mình.
Đến lĩnh vực sở trường, hắn đang quan sát mặt hồ, xem chỗ nào dễ có cá cắn câu hơn.
Loại cá vương cấp bậc một mét bảy kia, Hà Bao không có ý nhất định phải bắt được.
Nhưng câu được vài con cá lớn, đủ để khoe suốt một tuần, là giấc mộng của mỗi tay câu từng về tay trắng.
“Thu meo, thu meo.”
Trên vai Phương Hiển, Tiểu Thu nhẹ nhàng gõ vào mặt hắn.
Nàng ra hiệu cho Phương Hiển nhìn về phía trước.
Dưới mặt nước, dường như có thứ gì đó đang lắc lư.
Phương Hiển hơi nheo mắt.
Cmn.
Hà Bao cảm thấy cần câu trong tay mình bỗng nặng trĩu.
Toàn bộ cần câu cong xuống hoàn toàn.
Ánh mắt Phương Hiển khẽ động.
“Hàng lớn thật!”
Cả người Hà Bao gần như bị kéo về phía trước.
Nhưng may mà hắn quả thật có chút bản lĩnh, biết cách dùng sức tiết kiệm lực.
Dây câu không ngừng thu lại.
Tay trái Hà Bao đã chuẩn bị nhấc vợt lưới lên.
Đúng lúc này.
Phương Hiển nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ đang đến gần Hà Bao.
Đó là thứ gì?
Là một người?
Không nói hai lời, Phương Hiển còn chưa kịp kéo quần lên đã xách rìu chữa cháy lao mạnh ra khỏi lùm cây.
“Bạn học! Tôi tới giúp cậu!”
Giọng Phương Hiển vang lên giữa hồ chứa Trường Chiếu tối đen.
“Đại ca ca, em cũng tới giúp anh!”
Dây câu khựng lại!
Vợt lưới lớn úp xuống!
“Thành công rồi!”
Tuy không lớn như lời Phương Hiển vừa nói, nhưng ít nhất cũng phải trên hai mươi cân!
Không phải Phương Hiển?
Hà Bao sững sờ.
Phương Hiển xách rìu chữa cháy soạt soạt chạy tới.
Hà Bao quay đầu, lúc này mới phát hiện người vừa giúp mình là một đứa trẻ.
“Không sao, không sao.”
Phản ứng của Phương Hiển rõ ràng khiến đứa trẻ đội mũ lưỡi trai kia vô thức lùi lại một chút.
Lúc này Hà Bao đã gần như thoát mẫn.
Hắn kích động khoe chiến lợi phẩm với Phương Hiển.
“Anh nhìn đi! Tôi đã nói cậu có thể thành công mà!”
“Câu cá và theo đuổi con gái là cùng một đạo lý.”
Hà Bao nghe xong thì cảm thấy quá đúng.
Cả người hắn kích động đến mức hơi run.
Lúc này, Phương Hiển giống như vừa mới phát hiện cậu bé vừa giúp Hà Bao vớt cá.
“Ơ, nửa đêm nửa hôm, bạn nhỏ không ngủ mà ra đây xem người ta câu cá à?”
“Người nhà em đâu?”
Cậu bé giòn giã mở miệng:
“Nhà em ở trấn bên kia. Ba em thường câu cá ở thượng du, nên em đi loanh quanh xem thôi.”
“Vừa rồi em thấy anh này sắp không còn sức nữa, đúng lúc tới giúp anh ấy một chút.”
“Ngày mai cũng là chủ nhật, không cần đi học!”
“Ba em cho phép!”
Phương Hiển gật đầu.
“Ra là vậy.”
Hà Bao có thiện cảm rất tốt với cậu bé này.
“Hiển Tử ca, bạn nhỏ này vừa rồi giúp tôi vớt cá đấy.”
Phương Hiển giơ ngón cái lên.
“Ừm, coi như không tệ!”
Phương Hiển thậm chí còn chưa kịp đáp thêm, cậu bé kia đã đi xa.
Nhìn càng giống như đang chạy trốn.
Hà Bao hỏi:
“Có vấn đề gì sao?”
Tiểu Thu cũng “Thu” một tiếng.
Hà Bao bắt đầu hưng phấn chụp ảnh con cá mình vừa câu được.
Còn Phương Hiển thì nhìn theo hướng cậu bé kia rời đi, như có điều suy nghĩ.
Thứ hai.
Từ góc độ của Phương Hiển mà nói.
“Chỉ là nửa đêm không về nhà thì có chút không tốt lắm.”
【 Cá Mặt Người 】
【 Đứa Trẻ Hư 】
“Có ý tứ.”
“Hà huynh, tiếp tục câu!”
Phương Hiển cao giọng nói.
Hắn đã cảm thấy tối nay sẽ là một đêm Quái Đàm rất đặc sắc.