Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cứ như vậy, cả một buổi sáng đã bị Nhiễm Thanh trôi qua trong mụ mị.
Ánh nắng ban trưa hắt lên người y. Y mặc bộ đồng phục, cùng bạn học ăn cơm ở quán cơm khoán nhỏ trước cổng trường, rồi quay về lớp ngủ trưa, chờ đợi tiết học buổi chiều.
Thời gian chầm chậm trôi qua, cuộc sống của Nhiễm Thanh dường như đã quay trở lại quỹ đạo vốn có.
Ở lại trường học, y cứ như đã hoàn toàn cách ly với những thứ kinh dị xảy ra vào đêm qua, không còn cảm nhận được mảy may sự âm lãnh ác ý nào nữa.
Trong tòa nhà dạy học xập xệ này, ngày qua ngày y trải qua cuộc sống lặp đi lặp lại, bình đạm và đầy quy củ. Đã sớm quen thuộc với tất cả mọi thứ, sẽ chẳng có bất kỳ gợn sóng nào.
Chỉ là khi mặt trời ngoài cửa sổ ngả dần về tây, Nhiễm Thanh trong lớp học lại bất giác căng thẳng lạ thường.
Một nỗi lo âu, bất an, sợ hãi khó hiểu... đi cùng với giờ tan học đang đến gần, khiến y tâm thần bất định.
Đêm qua cha bảo, tan học xong sẽ đến cổng trường đón y.
Cổng trường...
Nhiễm Thanh nuốt nước bọt, không nhịn được liếc nhìn đồng hồ trên tường.
Lần gặp mặt trước, là từ bao giờ nhỉ?
Đã qua đi quá lâu, y đến cả khung cảnh lần gặp trước cũng chẳng còn nhớ rõ.
Thậm chí gương mặt của cha ra sao cũng đã nhạt nhòa, lát nữa gặp lại, liệu có thể nào không nhận ra được chăng?
…
Giữa sự lo âu bất an cứ thấp thỏm không yên, cuối cùng cũng đến giờ tan học.
Khoảnh khắc tiếng chuông reo lên, tòa nhà dạy học vốn tĩnh lặng chợt ồn ào hẳn. Từng căn phòng học như bừng tỉnh, đám học sinh cười đùa hì hì ha ha, tạo ra đủ loại tiếng động.
Thế nhưng Nhiễm Thanh lúc này lại ngồi cứng đờ trên ghế, chẳng dám đứng lên.
Cứ nghĩ đến việc sắp phải gặp người đàn ông đó, Nhiễm Thanh lại sợ hãi và căng thẳng đến lạ thường, thậm chí y còn muốn chạy trốn.
Mãi đến khi có người vỗ vai y từ phía sau, Nhiễm Thanh mới giật mình bừng tỉnh.
"Thẫn thờ gì thế Nhiễm Thanh? Tan học rồi."
Kèm theo lời nhắc nhở bâng quơ của bạn học, hai nam sinh lướt qua Nhiễm Thanh, bước ra ngoài.
Nhiễm Thanh nhìn phòng học đang dần trống trải, cùng vài học sinh trực nhật đang bắt đầu dọn dẹp, y đành phải chậm chạp thu dọn cặp sách rời đi.
Khi y bước ra khỏi tòa nhà, ngoại trừ đám học sinh trực nhật của các lớp, khu giảng đường cũ kỹ gần như chẳng còn ai nán lại.
Trong không khí vương vất mùi bụi bặm, xen lẫn tiếng cười đùa ha hả của đám trực nhật vang ra từ các lớp.
Những tràng cười ồn ã ấy vang vọng khắp hành lang, hắt bóng dưới ráng chiều ngoài cửa sổ, tựa như đang lấp lánh thứ ánh sáng vàng ruộm.
Nhưng Nhiễm Thanh ôm cặp sách, thui thủi một mình bước đi dưới bóng hoàng hôn huyên náo. Y chơ vơ lẻ bóng, thế giới ồn ào nhộn nhịp này dường như bị ngăn cách với y bởi một bức tường vô hình.
Y mang theo những bước chân nặng trĩu đầy bất an, băng qua con đường rợp bóng cây trong trường, bước ra khỏi cổng.
Đám học sinh thưa thớt tản ra ngoài, bác bảo vệ đang ngồi nói chuyện trong bốt. Bên ngoài cánh cổng rộng mở có vài học sinh mặc đồng phục trường khác, cùng những phụ huynh đang đứng đợi con em mình.
Ánh mắt Nhiễm Thanh âm thầm lướt qua cổng trường, cố gắng tìm kiếm một gương mặt quen thuộc.
Nhưng tầm mắt y dò xét một vòng, trong số những người đứng đợi rải rác ngoài kia, chẳng có lấy một khuôn mặt nào khiến y thấy thân quen.
Y chần chừ ôm chặt cặp sách, đứng chết trân trước cổng, nhất thời chẳng dám đi lung tung, chỉ biết đứng im tại chỗ chờ người đàn ông đó từ trong đám đông bước ra gọi y.
Thế nhưng, Nhiễm Thanh cứ ôm cặp đứng cứng đờ chờ đợi rất lâu. Học sinh mặc đồng phục từ phía sau lần lượt túa ra, cho đến khi bác bảo vệ bước tới kéo đóng cánh cửa sắt lớn lại, những bóng người đứng đợi trước cổng trường số Ba đã rời đi hết sạch, Nhiễm Thanh vẫn không đợi được người đó.
Trước cổng trường, chỉ còn lại Nhiễm Thanh trơ trọi đứng đấy.
Dãy quán ăn nhỏ bên kia đường bốc lên mùi cơm canh thơm nức tỏa khắp phố, lác đác vài học sinh ăn tối xong bắt đầu quay lại trường.
Lúc đi ngang qua, họ đều tò mò liếc nhìn Nhiễm Thanh đang đứng đực ra trước cổng.
Chẳng mấy chốc, mặt trời ngả núi, màn đêm dần buông.
Khi ngọn đèn đường rọi sáng, ngay cả những bạn học thuê trọ bên ngoài cũng đã quay lại trường, Nhiễm Thanh vẫn cứ lẻ loi một mình.
Đám học sinh đạp lên bóng đêm, tụm năm tụm ba đổ về phía cổng, giờ tự học buổi tối sắp bắt đầu.
Có bạn học quen mắt nhìn thấy Nhiễm Thanh, bèn tò mò lên tiếng hỏi han.
"Nhiễm Thanh, cậu đợi ai à?"
"Nhiễm Thanh, sắp vào lớp rồi, cậu còn chưa vào sao?"
"Nhiễm Thanh, tối nay là tiết thầy Cận đấy, đi trễ là chết dở."
Các bạn học lần lượt bước tới, buông vài câu trêu đùa chào hỏi, Nhiễm Thanh chỉ biết cười gượng gạo, cứng đờ.
Rốt cuộc, y vẫn không đợi được cha mình.