Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Chỉ có điều thứ có thể dọa lão sợ đến mức phải trốn chui trốn lủi..."
Thím Sáu hừ lạnh, phả thẳng ngụm khói sặc sụa vào mặt Nhiễm Thanh, chốt hạ: "Hai cha con mày, rớ phải thứ tà môn không dễ đụng rồi đấy."
…
Nơi cầu thang bệnh viện, thím Sáu ngậm chặt tẩu thuốc lá sợi, chằm chằm nhìn thẳng vào mặt Nhiễm Thanh, vẻ mặt âm u cất lời.
"Hai cha con mày, rớ phải thứ tà môn không dễ đụng rồi đấy."
Trong tiếng cười lạnh lẽo rợn người của thím Sáu, mang theo chút châm biếm, chút quái gở, lại xen lẫn chút hả hê khi thấy người khác gặp nạn.
Điệu cười lạnh nhạt ấy khiến trong lòng Nhiễm Thanh thoáng dâng lên cảm giác khó chịu.
Nhưng lúc này, người duy nhất y có thể tìm đến, người am hiểu về mấy thứ kia, chỉ có mỗi thím Sáu trước mặt đây.
Tuy vẻ quái gở của thím Sáu khiến người ta khó chịu, nhưng Nhiễm Thanh vẫn cố nén lại mọi mớ bùng nhùng trong lòng, chân thành thưa thốt.
"Thím Sáu, cháu muốn cứu cha... Thím có thể giúp cháu được không?"
Thái độ của Nhiễm Thanh hết sức khẩn khoản, nét mặt nhún nhường.
May mà thím Sáu tuy cay nghiệt, nhưng cũng không có ý định làm khó y.
Bà ta mất kiên nhẫn rít một hơi thuốc sợi, đáp: "Cha mày là Nhiễm lão Tam tuy làm người ta chướng mắt, nhưng ít nhiều cũng có chút giao tình. Nếu lão đã gặp chuyện, tao có thể giúp thì chắc chắn sẽ giúp."
"Mày muốn đi cứu người, thì tao sẽ dạy mày cách cứu. Cơ mà mất lòng trước được lòng sau, tao nói thẳng luôn. Tao có thể dạy mày, nhưng không rào trước là sẽ thành công đâu, cũng không đảm bảo cái mạng của mày được an toàn."
Cặp mắt vẩn đục như cá chết của thím Sáu găm chặt lấy Nhiễm Thanh, giọng điệu lạnh lẽo: "Mày muốn cứu cha, chuyện này cực kỳ hung hiểm."
"Tao sẽ đưa mày đến nơi có thể tìm thấy cha mày, nhưng trong đó nguy hiểm lắm."
"Sau khi mày vào đó, tao sẽ không nhúng tay đâu, mày chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình thôi. Rủi như thằng oắt mày mạng mỏng, chưa biết chừng người thì chẳng cứu được, mà lại găm luôn cái mạng mình ở trỏng."
"Thế nên mày phải suy tính cho kỹ, có muốn liều mạng hay không. Trò này không đùa được đâu, mất mạng như chơi đấy."
Thím Sáu ngậm tẩu thuốc nói, khuyên Nhiễm Thanh nên cân nhắc lại.
Nhưng Nhiễm Thanh lại nhìn thím Sáu, nét mặt vô cùng nghiêm túc: "Cháu phải đi cứu cha! Thím Sáu, xin hãy dạy cháu!"
Không chút do dự, Nhiễm Thanh dứt khoát đưa ra quyết định.
Thím Sáu kinh ngạc nhìn y, lại nghe y lên tiếng: "Cha cháu gặp phải thứ tà môn kia, bị mất hồn. Mà cái thứ đó, đáng lý là nhắm vào cháu mới phải."
"Cho dù cháu không đi cứu cha, thứ đó chắc chắn cũng sẽ chẳng buông tha cho cháu."
"Nếu có thể cứu cha sống lại, ông ấy còn có thể bảo vệ cháu..."
Những lời này của Nhiễm Thanh khiến thím Sáu bật ra một tiếng cười quái gở.
"Thằng nhóc mày đầu óc cũng nhạy bén gớm nhỉ."
Thím Sáu nhấc tẩu thuốc gõ gõ lên bậc thang, nói: "Nhưng tao có thể nói cho mày biết, cha mày thực chất đã gánh kiếp nạn thay cho mày rồi."
"Tuy không biết lão làm cách nào, nhưng cái thứ vốn dĩ đến lấy mạng mày, lại bị lão dụ đi mất, chắc mẩm là gánh họa thay rồi."
"Bây giờ lão đã đỡ đòn thay mày, nếu mày nhắm mắt làm ngơ, thực ra mày vẫn có thể nhởn nhơ mà sống tiếp. Thứ đó đã ám hại Nhiễm lão Tam rồi, sẽ không quay lại tìm mày nữa đâu."
Tiếng cười hắc hắc quái gở của thím Sáu ngập tràn sự dụ dỗ đầy nham hiểm.
Chỉ cần bỏ mặc người cha đang sống thực vật kia, Nhiễm Thanh sẽ không còn nguy hiểm nữa, cuộc sống của y có thể quay về như bình thường. Dù sao người đàn ông đó cũng chẳng có chút tình cảm nào với y, đã vứt bỏ y từ rất lâu rồi...
Trong lòng Nhiễm Thanh cuộn trào một nỗi xót xa khó tả, nhưng ánh mắt của y lại chẳng mảy may dao động.
"Xin thím Sáu giúp cháu, cháu không sợ chết."
Ánh mắt Nhiễm Thanh kiên định, quyết tâm không hề dời đổi.
Những dòng cảm xúc chua chát cuộn trào trong dạ, chẳng thể nào lung lay được quyết định của y.
Lúc này thím Sáu mới nhìn sâu y một cái.
Sau đó, thím Sáu cũng không dông dài thêm nữa. Bà dùng sức rít một hơi thuốc dài, đoạn đứng phắt dậy.
"Được, tao giúp mày." Thím Sáu nói: "Quay lại nói với mẹ kế của mày một tiếng, bảo là mày phải đi, nhưng đừng hé răng chuyện chúng ta sắp làm."
"Muốn cứu cha mày, tối nay phải bắt tay vào làm ngay, càng sớm càng tốt."
"Dây dưa càng lâu, chưa chắc đã giật lại được hồn đâu."
Thím Sáu xoay người bước xuống lầu, đứng dưới sân chờ Nhiễm Thanh.
Nhiễm Thanh quay lại phòng bệnh, trò chuyện vài câu với người mẹ kế đang ngồi bên giường, bảo rằng mình phải về trường, ngày mai sẽ lại đến phụ chăm sóc cha.
Nghe Nhiễm Thanh nói vậy, La Tuyết Phương bế con gái bình thản nhìn y, cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, đáp.
"Được, con về nghỉ ngơi trước đi. Đừng nghĩ ngợi nhiều, cha con để dì lo. Bây giờ đang là lúc quan trọng, con không được phân tâm, về trường nhớ học hành cho tử tế."