Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lúc dặn dò, thím Sáu vẫn ngậm tẩu thuốc trên miệng, rẽ bước vào một lối cầu thang chật hẹp, tối tăm bên vệ đường.
Lối cầu thang dốc thoai thoải kéo dài xuống dưới chỉ vừa đủ hai người đi song song. Hai bên là những vách tường nứt nẻ, trong xó xỉnh bốc lên mùi nước đái khai ngấy bốc sặc sụa.
Chỗ này cách bệnh viện không xa. Trên sườn đồi toàn là những dãy nhà cũ nát, thấp lè tè mọc xen kẽ nhau, chẳng khác khu ổ chuột đường Thanh Viên là mấy.
Nhiễm Thanh bám gót thím Sáu bước xuống cầu thang, thế nhưng lại chợt trông thấy trên bức tường rào phía dưới, có ba cái bóng đen ngoằn ngoèo đang bò toài thù lù ở đó.
Dưới ánh sáng lờ mờ âm u, căn bản không thể nhìn rõ được diện mạo của những thứ ấy.
Bọn chúng dán vặt thân hình quắt queo lên tường, hoàn toàn là một loại tư thế vặn vẹo mà người sống không đời nào có thể làm được.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến tim Nhiễm Thanh nảy lên thon thót, vô thức chùn chân chẳng dám nhích lên nửa bước.
—— Lại là quỷ hoang sao? Thứ này thực sự nhiều đến vậy ư?
Suốt năm năm trời học hành ở thành phố Nguyệt Chiếu, chưa từng mảy may nhìn thấy quỷ hoang bao giờ. Ấy vậy mà tối nay, y lại giáp mặt liên tiếp đến bốn con!
Y tính từ lúc bước khỏi bệnh viện đến giờ mới ngót nghét mười phút, đã đụng phải bốn con. Vậy thử hỏi trong toàn cõi Nguyệt Chiếu này, rốt cuộc còn ẩn chứa bao nhiêu thứ dơ bẩn nữa đây?
Quả thực không dám tưởng tượng nổi!
…
Phía trước, quỷ hoang chắn lối, gió lạnh âm u thổi qua khiến da gà da vịt trên cánh tay Nhiễm Thanh nổi lên từng chặp.
Thím Sáu lại coi như chẳng nhìn thấy gì, thản nhiên bước lướt qua dưới chân ba cái bóng đen kia.
"Đừng có nhìn, thì sẽ không sao," giọng thím Sáu nguội ngắt vang lên.
Nhiễm Thanh nuốt nước bọt, y có thể cảm nhận rõ ràng ba con quỷ hoang trên tường đang chòng chọc nhìn chòng chọc vào mình.
Lời nói của thím Sáu dường như đã thu hút sự chú ý của ba con quỷ hoang, bọn chúng đồng loạt chĩa ánh mắt về phía Nhiễm Thanh.
Nhưng chúng cũng chỉ nhìn Nhiễm Thanh chằm chằm, chứ chẳng mảy may có hành động gì tiếp theo.
Cuối cùng, Nhiễm Thanh lấy hết can đảm, nương theo bước chân thím Sáu đi xuống cầu thang, đầu cắm gằm lướt qua dưới chân ba con quỷ hoang nọ.
Quả thực đúng như lời thím Sáu nói, không nhìn, không chạm vào, thì sẽ bình yên vô sự.
Dẫu rằng lúc lướt qua dưới chân ba con quỷ hoang, Nhiễm Thanh cảm nhận rất rõ rệt sự rục rịch thèm khát của chúng, cùng thứ ác hàn rợn người đang từ từ sát lại gần.
Thế nhưng y vẫn bình an vượt qua, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cứ như vậy, hai người luồn lách qua những dãy nhà xi măng cũ nát thấp tè tè, rất nhanh đã bỏ lại ba con ác quỷ ở phía sau.
Chiếc đèn pin thím Sáu xách trên tay, là thứ ánh sáng duy nhất giữa màn đêm đặc quánh.
Kẹp giữa những căn nhà xi măng lô nhô trên sườn núi, lối bậc thang quanh co chật hẹp khó đi vô cùng, đã mấy bận Nhiễm Thanh suýt chút nữa thì bước hụt.
Càng đi, y thậm chí còn mang máng trông thấy vài cái bóng đen đang ngoe nguẩy trong góc khuất. Thật sự có quỷ hoang bị thu hút mà bám theo bọn họ trong bóng tối.
Nhưng may thay cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra, y đã bình an theo gót thím Sáu về đến nhà bà, một căn nhà xi măng thấp lè tè nằm chênh vênh ngang sườn núi.
Trước cánh cửa nồng nặc mùi xú uế, chất đống vỏ chai nhựa bọc trong lưới xanh, cùng những xấp bìa các tông dày cộp buộc chặt bằng dây dứa.
Một con chó cỏ ốm nhom ốm nhách nằm ườn trước cửa, canh chừng đống chai lọ và bìa các tông.
Nhìn thấy Nhiễm Thanh và thím Sáu đi tới, đôi mắt xanh lè trong đêm tối của con chó cỏ chằm chằm nhìn Nhiễm Thanh hồi lâu. Trông có vẻ hơi dọa người, nhưng may là nó không có ý định tấn công.
Nước thải cống rãnh men theo triền núi bên hông nhà chảy róc rách, xộc vào không khí thứ mùi thối rữa của nước bẩn.
Xung quanh toàn là những căn nhà xi măng nhấp nhô lộn xộn, thế nhưng trước cửa nhà thím Sáu lại âm u mờ mịt, tĩnh lặng đến kỳ lạ, chẳng có lấy một tiếng động.
Nhiễm Thanh không nhịn được xoa xoa hai cánh tay, cảm thấy hơi ớn lạnh.
Thím Sáu thò tay lấy chìa khóa mở cửa nhà, một luồng mùi nhang khói bụi bặm sặc sụa chợt thốc thẳng vào mặt.
Bên ngoài cửa âm u lạnh lẽo là vậy, thế mà trong nhà lại ấm áp đến không ngờ.
Cái mùi nhang khói sặc sụa nồng nặc ấy, tựa như mùi hương hỏa trong đền miếu, dường như đã đốt rất nhiều nhang.
Nhưng khi thím Sáu giật dây công tắc bóng đèn, ánh sáng tờ mờ soi rọi căn phòng, Nhiễm Thanh lại chẳng thấy bóng dáng cây nhang nào đang cháy.
Mặc dù dưới bài vị thờ Thiên Địa Quân Thân Sư có đặt một cái chum lớn kỳ dị chứa đầy tro nhang. Nhưng tro nhang trong chum đều lạnh ngắt, chẳng lưu lại chút hơi ấm nào.