Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngọn núi trọc lóc, giữa màn đêm tựa như đang chuyển động, nhưng rõ ràng lại chẳng hề nhúc nhích.

Và nơi hẻm đèo gió lạnh căm căm ấy, có biết bao cái bóng ma đang vật vờ vất vưởng. Những âm thanh xào xạc lắt nhắt vọng lại từ phía trước, nghe không rõ, nhưng lại khiến sống lưng Nhiễm Thanh ớn lạnh một trận.

Đèo Ô Trại... Trong những câu chuyện ma các cụ hay kể, đây là con đường độc đạo bắt buộc phải qua để tiến vào Cổ La Quốc.

Những câu chuyện ma mà người già trong bản hay kể hồi nhỏ, vậy mà lại là thật!

Theo lời kể của các cụ, bên trong đèo Ô Trại rặt những ác quỷ, người sống một khi bước vào là vĩnh viễn không có ngày trở ra.

Thế nhưng làn khói từ bó nhang đang cháy trên tay Nhiễm Thanh, lại thảy đều cuộn trào bay về phía hẻm đèo trước mặt. Hồn của cha đang ở trong đó...

Cuối cùng, Nhiễm Thanh hít một hơi thật sâu, giơ cao bó nhang đang cháy, chậm rãi tiến lên.

Kỳ lạ thay, khói nhang sặc sụa xộc mũi là thế, nhưng khi làn khói tạt tới miệng đèo, lũ bóng ma đang thu lu ở đó lại chẳng mảy may phát giác.

Thậm chí chúng còn chẳng nhìn thấy Nhiễm Thanh đang ở cách đó không xa.

Và Nhiễm Thanh càng đến gần miệng đèo, luồng âm phong từ sau hẻm núi thổi tới lại càng dữ dội.

Gió lạnh cắt da cắt thịt thốc thẳng vào người, Nhiễm Thanh với bộ quần áo ướt sũng chỉ thấy chân tay buốt giá, đến cả ngón tay cũng cứng đờ.

Nhưng y chẳng dám dừng lại, chẳng dám có bất kỳ cử động thừa thãi nào.

Tay trái giơ bó nhang đang cháy, tay phải nắm chặt tấm gương đồng trong túi, Nhiễm Thanh đánh bạo dấn bước về phía hẻm đèo.

Khoảng cách ngày một rút ngắn, cuối cùng Nhiễm Thanh cũng đặt chân đến miệng đèo kẹp giữa hai ngọn núi.

Nhưng khi bước tới nơi, y lại sững sờ.

Bởi lẽ trên miệng đèo này căn bản chẳng có bóng ma nào lảng vảng. Những cái bóng quỷ dị ban nãy nhìn thấy, khi đến gần, hóa ra chỉ là từng nấm mồ san sát nhau.

Những nấm mồ âm u rợn người ấy, hệt như từng nhọt mủ gớm ghiếc, lộn xộn chen chúc nhau trong bóng đêm, nhìn vào vô cùng tà dại.

Nhiễm Thanh chần chừ giây lát, rồi vẫn giẫm lên lớp cát sỏi lạo xạo, giơ bó nhang bước vào đèo Ô Trại.

Sau đèo là một khu rừng u ám. Trong cánh rừng tối tăm mờ mịt, từng gốc cây già cỗi oặt ẹo xấu xí hệt như những xác khô cắm chặt xuống đất, tà quái dọa người.

Vào đến trong này, những nấm mồ lại càng nhiều thêm.

Nhiễm Thanh giơ nhang tiến bước, trong rừng gần như toàn là những nấm mồ. Từng gốc cây già cỗi xấu xí mọc lên điên cuồng xen giữa những nấm mồ chất đống, căn bản chẳng chừa cho y lấy một chỗ đặt chân.

Y chỉ đành nén lại sự khó chịu trong lòng, giẫm lên những nấm mồ quái dị nhấp nhô lồi lõm kia, từng bước từng bước tiến sâu vào trong.

Khói nhang vẫn tiếp tục lơ lửng bay về phía trước, dẫn đường cho Nhiễm Thanh. Nhưng chẳng hiểu sao, y lại có cảm giác những nấm mồ dưới chân đang ngày một mềm oặt đi.

Rõ ràng đang giẫm lên nền đất bùn lạnh ngắt, nhưng xúc cảm dưới lòng bàn chân lại tựa hồ như đang giẫm lên từng cái xác chết cóng.

Xác chết lạnh ngắt...

Lông tơ toàn thân Nhiễm Thanh tức thì dựng ngược, sự liên tưởng kinh hoàng này khiến tim y đập loạn nhịp liên hồi.

May thay khi y cẩn thận cúi đầu nhìn xuống, dưới chân vẫn chỉ là những nấm mồ đất vàng lồi lõm, chứ không phải những thi thể lạnh lẽo thực sự.

Đúng lúc này, một trận âm phong tà quái chợt thổi thốc tới từ phía trước, buốt thấu xương tủy khiến Nhiễm Thanh run rẩy bần bật.

Y ngoảnh đầu lên theo bản năng, kinh ngạc nhận ra giữa cánh rừng phía trước xuất hiện một bãi đất trống.

Trên bãi đất ấy không có nấm mồ, cũng chẳng có những gốc cây quái dị xấu xí, chỉ có một bóng người bệnh tật ốm yếu đang uể oải ngồi đó.

Dù ánh sáng trong rừng vô cùng lờ mờ, nhưng Nhiễm Thanh vẫn lờ mờ nhận ra, đó chính là cha y.

... Tìm thấy rồi?

Nhiễm Thanh thoáng ngẩn người, tiếp đó là niềm vui sướng tột độ.

Chỉ cần tìm thấy cha, mọi hiểm nguy đều đáng giá!

Nhiễm Thanh kích động vô ngần, nhưng y vẫn khắc sâu lời dặn dò của thím Sáu, không phát ra âm thanh, chẳng dám gây ra bất cứ tiếng động nào.

Y chỉ rảo bước thật nhanh về phía bãi đất trống ở cuối con đường đất vàng, muốn mau chóng đưa hồn của cha rời khỏi nơi này. Theo từng bước chân y tiến lên, đám hình nhân kéo theo dây đỏ túm tụm quanh chân y cũng nhảy nhót bám theo. Chúng kéo theo từng dải dây mảnh khảnh bu lấy chân Nhiễm Thanh, không ngừng nhích lại gần bãi đất trống trong rừng.

Nhưng con đường tĩnh mịch này, Nhiễm Thanh mới đi được một nửa, phía sau lưng chợt truyền đến những tiếng động sột soạt đầy kỳ quái.

Trên đoạn đường y vừa đi qua, những nấm mồ kia vậy mà lại bắt đầu rục rịch. Cứ như có thứ gì đó đang từ bên trong mồ mả bò toài ra ngoài!

m thanh khác thường này rõ ràng đã dọa bầy hình nhân dây đỏ vây quanh Nhiễm Thanh hoảng sợ.