Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lũ quái vật sơn hầu tử ẩn nấp trong bóng tối kia, vẫn đang không biết mệt mỏi mà đâm sầm vào cửa.
Thế nhưng tiếng chó sủa bên ngoài đã hoàn toàn tắt lịm.
Dường như con chó cỏ canh cửa, đã hoàn toàn trơ lỳ trước đám sơn hầu tử này.
Chậm rãi, tần suất tông cửa của lũ sơn hầu tử cũng thưa thớt dần.
Chúng có vẻ đã cam chịu việc bị thím Sáu quỵt nợ, bắt đầu tản đi.
Song Nhiễm Thanh vẫn chẳng dám ló mặt ra ngoài. Y khắc cốt ghi tâm lời dặn của thím Sáu, dẫu bên ngoài có tiếng động hay âm thanh gì đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không được mở cửa.
Cứ thế, trong cơn mê man mụ mị chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, Nhiễm Thanh dường như đã thiếp đi.
Từ hồi lớn tới giờ, đây là bận đầu tiên y đi ngủ mà không động đến sách vở, không cắm cúi giải đề.
Mò xuống Ô Giang Quỷ Giới một bận, trải nghiệm rợn tóc gáy kinh hoàng ấy, tựa hồ đã vắt kiệt mọi sức lực của y.
Cơ thể rã rời chỉ là phụ, sự cạn kiệt về mặt tinh thần còn mệt mỏi hơn cả việc giải đề Olympic Toán suốt ròng rã một ngày.
Ngay trong cơn mụ mị đó, Nhiễm Thanh đã chìm vào giấc ngủ.
Giữa giấc chiêm bao, y loáng thoáng nghe thấy bên ngoài vọng lại dăm ba thanh âm quái gở.
Tiếng bàn tán xì xầm xí xố, tiếng rì rầm to nhỏ huyên náo, nghe rất giống tiếng đám hình nhân dây đỏ kia đang nói chuyện.
Dần dà, những thanh âm ấy tựa hồ đang bủa vây quanh y, tựa hồ đã quây kín lấy y.
Nhiễm Thanh muốn mở mắt ra xem thử, thế nhưng mí mắt y lại nặng trịch như đeo chì, dốc cạn sức lực cũng chẳng tài nào hé ra nổi.
Mơ màng lờ đờ lại chẳng hay đã bao lâu trôi qua, bên tai Nhiễm Thanh chợt vang lên một hồi chuông tan học trong trẻo mà thân thuộc.
Tiếng chuông báo hết tiết như đã ăn sâu vào trong máu ấy, khiến Nhiễm Thanh giật thót mình, mở choàng hai mắt. Y phát hiện bản thân đang ngồi ngay ngắn trong phòng làm việc của thầy Cận.
Bên trong văn phòng giáo viên cửa giả đóng im ỉm, then cài ngoàm chặt, tĩnh lặng như tờ, vắng ngắt vắng tơ.
Nhiễm Thanh ngồi trên ghế tựa của thầy Cận, trước mặt bày ra một tờ đề thi Olympic Toán với độ khó cực cao.
Y nắm rịt lấy cây bút bi nước, đăm đăm nhìn tờ đề thi mới làm được một nửa này. Khựng lại giây lát, y nương theo bản năng bắt đầu đọc đề, tính toán.
Tiếng ngòi bút sột soạt lướt trên mặt giấy, xé toạc sự tĩnh mịch bên trong văn phòng.
Sau lưng Nhiễm Thanh, chợt vang lên một giọng nữ lạnh toát.
"Nhiễm Thanh, tờ đề này cậu làm không xong đâu."
…
Giọng nói quen thuộc của cô gái vang lên từ phía sau lưng, khiến Nhiễm Thanh thoáng chốc sững sờ.
"Nhiễm Thanh, tờ đề này cậu làm không xong đâu."
Y ngoảnh đầu lại, trông thấy Lý Hồng Diệp trong bộ đồng phục đang ngồi ở chỗ của giáo viên Ngữ Văn, lạnh lùng đăm đăm nhìn y.
Dưới ánh đèn lờ mờ, cô gái hoạt bát, tinh nghịch, đáng yêu và thú vị thường ngày, lúc này tựa hồ như biến thành một người hoàn toàn khác.
Ánh mắt nó trở nên âm u lạnh lẽo, nét mặt trở nên sắc lạnh, trong đôi con ngươi đen trắng rõ ràng ấy, lóe lên thứ tia sáng khiến Nhiễm Thanh dâng lên cảm giác bất an.
Nhiễm Thanh chẳng hiểu nổi hàm ý trong lời nói của Lý Hồng Diệp, ánh mắt mang theo vài phần mờ mịt.
"Sao lại làm không xong? Làm không xong thì tớ mang về nhà làm tiếp chẳng phải được rồi sao."
Nhiễm Thanh vừa dứt lời, bên ngoài bỗng dội vào một trận va đập cửa dồn dập, xấc xược.
... Không phải tiếng gõ cửa, mà là tiếng húc cửa.
Cánh cửa lớn của phòng giáo viên bị húc mạnh bạo, phát ra thứ âm thanh chói tai.
Nghe thấy tiếng va đập này, Nhiễm Thanh nhíu chặt lông mày, có phần không vui: "Ai đang húc cửa vậy?"
Y định bụng đứng lên ra xem thử.
Thế nhưng Lý Hồng Diệp lại đột ngột đứng phắt dậy, chắn ngang trước mặt y.
Cặp nhãn cầu lạnh ngắt của cô gái chằm chằm găm vào Nhiễm Thanh, cất lời: "Đừng ra mở cửa, mở cánh cửa này ra, cậu sẽ vĩnh viễn không còn là học sinh giỏi nữa đâu."
Câu nói của Lý Hồng Diệp khiến tim Nhiễm Thanh nảy lên thon thót.
Đầu óc đang trong cơn mụ mị, giờ phút này dường như đã nắm bắt được điều gì đó.
Y dán mắt vào cô gái có ánh nhìn buốt giá trước mặt, tựa hồ sắp nhớ ra điều gì.
Thế nhưng chuỗi âm thanh va đập ngoài cửa, lại bỗng nhiên bặt tăm.
Ngay sau đó, một tràng tiếng trống hung bạo, thô lậu thình lình vang dội.
Tiếng trống sấm sét ầm ĩ tựa hồ như đang làm chao đảo mặt đất, gầm thét lướt qua dọc dãy hành lang tối đen như mực bên ngoài. Tiếng trống ấy hung tợn đến mức dội rung cả những ô cửa sổ, dội cho Nhiễm Thanh váng vất mặt mày.
Đám thứ kỳ dị húc cửa ban nãy dường như bị dọa cho cuống cuồng tháo chạy. Nhiễm Thanh loáng thoáng trông thấy trên lớp kính cửa sổ, vô vàn cái bóng đen gớm ghiếc đang nhốn nháo vụt qua.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài lại réo rắt dội vào một điệu khèn sênh sắc lẹm, chói tai. Chỉ có điều, điệu khèn này hoàn toàn khác biệt với thứ khèn sênh mà Nhiễm Thanh từng được nghe thuở nhỏ.