Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Còn Nhiễm Thanh thì xoay người sải bước hướng về phía cổng trường.
Đọc sách, đi học... Quay về với môi trường học đường quen thuộc, Nhiễm Thanh như được trở về nhà, càng thêm phần an tâm.
Đặc biệt là trên đoạn đường dốc dẫn vào cổng trường, trước sau rặt những học sinh khoác trên mình bộ đồng phục trường số Ba. Sự tụ tập đông đảo của đám đông, dường như đã sưởi ấm cả bầu không khí.
Nhiễm Thanh xoa xoa cái bụng xẹp lép, chợt cảm thấy cồn cào.
Một khi con người ta thoát khỏi chốn hiểm nguy, cơn đói khát ắt sẽ rình rập kéo đến. Lúc này Nhiễm Thanh mới sực nhớ ra mình vẫn chưa bỏ bụng bữa sáng.
May mà thời gian vẫn còn sớm chán, quay lại mấy hàng quán trước cổng trường mua nắm xôi chắc vẫn còn kịp.
Nghĩ vậy, Nhiễm Thanh lại quay gót bước ra ngoài cổng, rẽ vào sạp hàng nhỏ trước cổng trường mua bữa sáng.
Sạp hàng này buôn bán rất đắt khách, Nhiễm Thanh phải xếp hàng rồng rắn sau lưng mấy người. Đúng lúc này, một bàn tay lạnh ngắt bỗng thò ra từ phía sau, vỗ bộp lên vai y.
"Nhiễm Thanh! Cậu định mua xôi hả?"
Giọng nữ vang lên sát rạt bên tai, tim Nhiễm Thanh khẽ giật thót, thế mà lại cảm thấy gai lạnh cả người.
Y ngoái đầu lại, đập vào mắt là cô bạn cùng lớp Âu Dương Tuyết đang đứng ngay sát bên, tò mò đăm đăm nhìn y.
…
Giữa màn sương trắng xóa lúc bình minh, khuôn mặt của cô gái có phần nhòa đi.
Cô mặc bộ đồng phục trường số Ba, trên vai đeo cặp sách. Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng trẻo, chẳng mảy may nhìn ra điểm gì bất thường.
Thế nhưng Nhiễm Thanh chằm chằm nhìn cô, lại vô thức lùi lại nửa bước.
—— Y và cô nữ sinh tên Âu Dương Tuyết này, vốn chẳng thân thiết gì cho cam.
Dẫu học chung một lớp, thỉnh thoảng cũng có dăm ba câu dạo chuyện, nhưng mối quan hệ chưa thân thiết đến mức có thể xởi lởi chào hỏi nhau giữa đường giữa sá thế này.
Quan trọng nhất là cái khoảnh khắc bàn tay cô gái ấy vỗ lên vai y, y đã cảm nhận được một luồng hàn khí âm u lạnh toát, hệt như vừa đụng phải thứ tà môn.
Chỉ là cái cảm giác ớn lạnh quỷ dị ấy thoắt đến thoắt đi, Nhiễm Thanh lúc này căng mắt quan sát Âu Dương Tuyết trước mặt, lại chẳng hề nhìn ra bất cứ dị thường nào.
Ngược lại, Âu Dương Tuyết lại bị hành động lùi bước của y chọc cười, lên tiếng: "Làm gì mà giật nảy mình lên thế?"
Nụ cười trên môi Âu Dương Tuyết vô cùng tự nhiên, để lộ hàm răng trắng bóc.
Cô nhìn Nhiễm Thanh, tò mò hỏi han: "Cậu định mua xôi hả? Tối qua lúc cậu về rồi, nhà trường có người đến thông báo, bảo là sáng nay phải khám sức khỏe, tụi mình không được ăn sáng đâu."
Nhìn ngang ngó dọc thế nào, cô gái trước mặt cũng hết sức bình thường.
Hoàn toàn chẳng giống một kẻ đã chết như Lý Hồng Diệp.
Nhiễm Thanh tạm thời đè nén sự bất an trong lòng, cất lời cảm ơn cô bạn gái đã tốt bụng nhắc nhở.
Sau đó hai người tách ra, Âu Dương Tuyết đeo cặp sách cất bước vào cổng trường, còn Nhiễm Thanh thì rẽ sang tiệm bánh mì mua một chiếc bánh mì đậu đỏ nhét tọt vào túi áo đồng phục.
So với nắm xôi nguội ngắt là không thể nuốt trôi, bánh mì vẫn bảo quản được lâu hơn.
Chỉ là trên đường lặng lẽ rảo bước vào trường, sự nghi hoặc trong lòng Nhiễm Thanh vẫn cứ quẩn quanh mãi không thôi.
Tại sao lúc Âu Dương Tuyết vỗ vai y, y lại cảm thấy ớn lạnh?
Lẽ nào là do chứng kiến quá nhiều thứ rùng rợn, nên đâm ra thần hồn nát thần tính, chim sợ cành cong?
Nhiễm Thanh lầm lì bước qua cổng trường, rất nhanh đã có mặt ở lớp.
Quả đúng như lời Âu Dương Tuyết nói, sáng nay có lịch khám sức khỏe, lớp trưởng đang đứng trên bục giảng thông báo lại thêm một lần nữa.
Giờ tự học buổi sáng vẫn diễn ra như thường lệ, hễ kết thúc giờ tự học là tất cả học sinh phải tập trung dưới sân thể dục.
Trong lớp, Nhiễm Thanh ngồi yên vị tại chỗ của mình, nhìn những trang sách giáo khoa quen thuộc, phòng học quen thuộc, nhưng ánh mắt lại cứ lén lút liếc về phía cửa sổ.
Ngồi ở hàng thứ ba dãy sát cửa sổ, chính là Âu Dương Tuyết.
Lúc này cô nữ sinh đang cầm cuốn sách trên tay, cùng với những học sinh khác trong lớp dõng dạc đọc to bài tiếng Anh.
Tiếng đọc bài trầm bổng nhịp nhàng vang vọng khắp lớp học, nghe êm tai đến lạ thường.
Nhiễm Thanh miệng lẩm nhẩm học thuộc lòng những câu tiếng Anh trong sách, nhưng khóe mắt vẫn lén lút quan sát Âu Dương Tuyết.
Y soi mói suốt cả một tiết tự học buổi sáng, mãi cho đến khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, đám học sinh trong lớp thi nhau đứng dậy, lục tục kéo nhau xuống lầu.
Nhiễm Thanh vẫn chẳng mảy may nhìn ra bất kỳ điểm bất thường nào trên người Âu Dương Tuyết.
Cô nữ sinh trẻ tuổi này, quả thực hoàn toàn bình thường.
Luồng hàn khí ập đến trong tích tắc trước cổng trường lúc ban đầu kia, dường như chỉ là ảo giác của Nhiễm Thanh mà thôi.
"Nhiễm Thanh, cậu làm sao mà cứ thẫn thẫn thờ thờ thế?"