Bạch Cốt Đại Thánh (Bản Dịch)

Chương 1. Bạch Quan

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tháng Hai ngày mười hai.

Trọng xuân Mão nguyệt, vạn vật kinh trập.

Trong cái tiết trời xuân hàn se lạnh này, gió rét trên mặt sông sắc bén như dao, mười vạn ngọn núi chìm trong vẻ tiêu điều tựa như những nấm mồ khô khốc.

Bên bờ Âm Ấp Giang có một huyện thành.

Tên gọi là Xương Huyện.

Tại Bắc Pha của Xương Huyện, trong một ngọn núi lùn có hình dáng như kẻ què chân, trên mặt đất cắm ba nén hương, rải đầy tiền giấy cho người chết. Hai gã nam tử mặc áo vải thô đang ngồi xổm bên cạnh một cái hố, dưới chân vứt bừa cuốc xẻng và đống đất mới đào.

Lúc này, cả hai đều im lặng, đôi mắt trân trân nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài sơn trắng nằm dưới hố đất.

Theo phong tục dân gian, màu sắc quan tài được chia làm năm loại: Đỏ, Trắng, Đen, Vàng, Kim.

Trong đó có những quy tắc vô cùng nghiêm ngặt.

Ví dụ như người già chết già, gọi là hỉ tang, nên dùng quan tài đỏ.

Người chết bất đắc kỳ tử hoặc chết trận sa trường dùng quan tài đen, bởi màu đen thuộc Huyền Thủy, có thể trấn sát.

Nhà nghèo không mua nổi quan tài, đa phần dùng chiếu cói bó xác hoặc ghép vài tấm ván gỗ làm quan tài đơn sơ, màu gỗ vốn là màu vàng, nên người nghèo dùng quan tài vàng.

Kim quan, tự nhiên là dành cho vương hầu quý tộc thân phận tôn quý mới xứng dùng.

Còn loại cuối cùng là Bạch Quan (quan tài trắng), quy tắc lại càng đặc biệt.

Đó là loại quan tài chỉ dành cho nữ tử chưa xuất giá hoặc nam tử chưa cưới vợ.

Thế nhưng theo manh mối mà Xuyên Tử và Trần Bì có được, ngôi mộ mới này lẽ ra phải chôn cất một thai phụ trượt chân ngã chết, sao lại là Bạch Quan?

"Xuyên Tử ca, chuyện này tà môn quá. Sao lại là quan tài trắng? Không phải nói người mới hạ táng ở đây là một thai phụ sao?"

"Chẳng lẽ là nữ tử chưa chồng mà chửa?"

"Hay là chúng ta đào nhầm mộ rồi?"

Hai hàm răng của Trần Bì va vào nhau cầm cập, run rẩy nói.

Phải biết rằng, nữ tử khuê các nếu chưa xuất giá mà đã có thai, luôn bị cha mẹ, chú bác và tông tộc coi là nỗi sỉ nhục. Ở nhiều nơi tư hình lan tràn, tông tộc thậm chí còn bắt dìm lồng heo.

Làm sao có chuyện còn được người ta khâm liệm hạ táng tử tế?

Cho nên sự việc quái lạ chính là ở điểm này.

"Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai, ta cũng đâu phải cha nó. Dù sao cũng đã đến rồi, mặc kệ nó, mau xuống đây giúp một tay cạy nắp quan tài, xong việc sớm thì rời khỏi cái bãi tha ma khiến người ta khó chịu này sớm."

Xuyên Tử là một hán tử cao lớn ngoài ba mươi tuổi.

Trần Bì nhỏ hơn Xuyên Tử vài tuổi, dáng người gầy gò nhỏ thó, không có chủ kiến. Xuyên Tử dẫn Trần Bì nhảy xuống hố đất, sau đó nhổ vài bãi nước bọt vào lòng bàn tay. Dưới màn đêm đen kịt, hai người dùng cuốc cạy đinh quan tài, kẻ trước người sau hợp lực, khó khăn lắm mới xê dịch được nắp quan.

Nhưng khi nắp quan vừa mở, soi đuốc nhìn vào bên trong Bạch Quan, cả hai đều kinh hãi thất sắc.

Bịch!

Trần Bì vốn gan bé, sợ đến mức ngã phịch mông xuống đáy hố.

Đêm khuya nhiệt độ xuống thấp, hơi thở phả ra hóa thành làn khói trắng. Chỉ thấy nữ tử nằm trong Bạch Quan tuổi tác không lớn, độ chừng nhị bát niên hoa (mười sáu tuổi), mặc áo liệm, eo nhỏ như cành liễu, bụng phẳng lì, chẳng hề giống người có thai. Thế nhưng, trên cổ nàng ta lại có một vòng chỉ khâu màu đen.

Hóa ra là cái đầu bị chặt đứt rồi được người ta khâu lại.

Vừa rồi Trần Bì chính là bị những đường chỉ đen trên cổ nữ thi dọa cho khiếp vía.

Bởi vì ban đêm ánh sáng lờ mờ, thoạt nhìn cứ tưởng trên xác chết có con rết độc to bằng ngón tay cái đang nằm phục, chực chờ bật dậy cắn người.

Thi thể nữ tử trong Bạch Quan không hề xuất hiện đốm đen hay thi ban, cũng không có mùi hôi thối, ngược lại còn thoang thoảng mùi xạ hương dễ chịu. Có lẽ người mới chết chưa được mấy ngày, e rằng ngay cả "đầu thất" cũng chưa qua.

Người vẫn còn "tươi" lắm.

Nữ thi dung mạo rất thanh tú, chỉ là sắc mặt trắng bệch dị thường, nhưng là người chết thì điều này cũng bình thường. Nàng mặc bộ áo liệm đỏ thẫm.

Nếu không phải trước đó bị dọa cho mềm nhũn chân tay, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, Trần Bì chắc chắn đã phải thốt lên rằng nữ thi này xinh đẹp đến mức mẹ kiếp.

Nhìn nữ thi kỳ quái trong Bạch Quan, sắc mặt Xuyên Tử khẽ biến, nhưng hắn vốn sĩ diện nên cố trấn tĩnh, phỉ nhổ một tiếng: "Hoảng cái gì, chẳng qua chỉ là một cái xác chết thôi mà."

"Nói về người chết, cái Bắc Pha này vốn là bãi tha ma, dưới chân chúng ta dẫm lên toàn là người chết với xương khô cả đấy."

"Nếu muốn mau chóng rời khỏi đây thì mau qua giúp ta một tay, đỡ nữ thi dậy. Nhớ cho kỹ, phải lót qua lớp áo mà đỡ, đừng chạm trực tiếp vào da thịt, coi chừng bị nó mượn một hơi dương khí của người sống mà vùng dậy đấy."

Xuyên Tử đá nhẹ vào người Trần Bì đang ngồi bệt dưới đất.

Dưới sự vừa dỗ dành vừa đe dọa của Xuyên Tử, Trần Bì với quần áo dính đầy bùn đất lồm cồm bò dậy, run rẩy tiến lại đỡ nữ thi trong Bạch Quan.

Nào ngờ.

Nữ thi nhìn qua mảnh mai yếu ớt, vậy mà nặng đến kỳ lạ. Trần Bì lần đầu đỡ không nổi, còn tự làm mình ngã chúi nhủi, suýt chút nữa thì cắm đầu vào trong quan tài.

May mà Xuyên Tử tay mắt lanh lẹ túm được thắt lưng quần của hắn, mới không để Trần Bì và nữ thi mặt đối mặt hôn nhau.

Bị Xuyên Tử trừng mắt dữ dội, Trần Bì đành kiên trì tiếp tục đỡ nữ thi.

Người chết nặng hơn người sống rất nhiều.

Chẳng thế mà người ta hay có câu "nặng chết người".

Lần này cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm đỡ được nữ thi dậy... Nữ thi bị Trần Bì kẹp hai bên nách, kéo lê nửa người gác lên thành quan tài.

Tiếp đó, thấy Xuyên Tử tung người nhảy nhẹ một cái, hóa ra hắn là một kẻ luyện võ giang hồ thâm tàng bất lộ, hai chân đứng tấn vững vàng trên hai bên thành quan tài, chuẩn bị "khởi thi" (nâng xác).

Hóa ra đây là hai tên trộm mộ, chuyên phát tài nhờ người chết.

Có lẽ do quá trình di chuyển thi thể, cổ áo liệm của nữ thi hơi trễ xuống. Trần Bì đang run rẩy đỡ xác, vô tình nhìn thấy mảng da thịt trắng ngần nơi xương quai xanh của nữ thi, hai mắt liền dán chặt vào đó.

Nhưng đúng lúc này, tai họa ập đến.

"Meo ô..."

Giữa bãi tha ma đêm khuya, không biết từ bụi cỏ nào chui ra một con mèo hoang lông đen tuyền, đôi mắt đói đến xanh lè, chạy vào bãi tha ma tìm xác thối để ăn.

Dân gian đồn rằng, thi thể người chết có ba đại cấm kỵ:

Một là người chết không được chạm đất.

Hai là dương khí người sống tuyệt đối không được cho người chết mượn.

Ba là mèo, cáo, chồn không được chạm vào người chết.

Bởi vì người chết oan ức, trong họng nghẹn một ngụm oán khí khó nuốt, mèo lại thuộc âm, hai thứ này va vào nhau trăm phần trăm sẽ gây ra hiện tượng "khởi sát" (xác chết vùng dậy).

Bất kể lời đồn này là thật hay giả, trong hoàn cảnh này, thà tin là có còn hơn không.

"Nhanh! Mau chặn con mèo hoang chết tiệt đó lại!"

"Tuyệt đối đừng để nó nhảy vào quan tài chạm vào thi thể!"

Tim Xuyên Tử như nhảy lên tận cổ họng, nhưng khi hắn đưa tay ra bắt thì đã muộn. Con mèo hoang động tác linh hoạt đã nhảy tót vào trong Bạch Quan, đáp ngay lên người nữ thi.

"Hỏng rồi!"

Lời Xuyên Tử vừa dứt, đã thấy con mèo hoang trong quan tài bỗng nhiên đứng im bất động, nhìn chằm chằm vào hai người bên ngoài. Đôi mắt xanh lè u ám của nó lạnh lẽo, tê dại.

Mất đi mọi cảm xúc.

Tựa như một đôi mắt người chết đang trân trân nhìn Xuyên Tử và Trần Bì.

Súc sinh kia cứ thế giẫm lên ngực nữ thi, bất động nhìn chằm chằm hai gã đại hán sống sờ sờ.

"Con súc sinh này còn không mau cút, nửa đêm chạy vào bãi tha ma hoang vu này cố tình dọa tiểu gia nhà ngươi à!"

Quát lên một tiếng, chỉ thấy Trần Bì lúc trước còn sợ hãi, không biết lấy đâu ra dũng khí, nhặt một hòn đá đào được lúc nãy ném mạnh vào con mèo hoang trong Bạch Quan.

Ai ngờ con mèo kia không tránh cũng không né.

Bộp.

Con mèo hoang bị Trần Bì ném chết ngay trong quan tài, đầu rơi máu chảy. Cảnh tượng này ai cũng không ngờ tới.

"Ta đụ cha nhà ngươi Trần Bì!"

"Xuyên Tử ca, không phải huynh bảo đệ đập nát nó sao? Giờ... giờ chúng ta phải làm sao?"

"Còn không mau chạy trốn! Mặc kệ cái xác với nắp quan tài đi, mẹ kiếp Trần Bì ngươi là ngu thật hay cố tình giả điên với lão tử hả!"

Chương sau