Nói xong, Trương sư phụ liền lấy ra một bộ áo liệm quần liệm màu đen vừa mới khâu xong cùng với một đôi giày tang màu đen.

Nhìn thấy bộ đồ liệm và giày tang này, tôi lập tức ngẩn người ra một lúc.

Sau đó liền mở miệng nói:

“Trương... Trương sư phụ, đây chẳng phải là đồ cho người chết mặc sao? Ông chuẩn bị cái này cho tôi?”

Tôi lại nghĩ tới chuyện ban ngày Trương sư phụ bảo tôi chọn một bộ đồ liệm để mặc vì dưới kia lạnh lẽo.

Trương sư phụ lại mỉm cười:

“Đúng vậy, đồ người chết mặc đấy.

Tối nay cậu muốn tránh né lão quỷ mặc áo liệm kia thì bắt buộc phải mặc thứ này.

Hơn nữa, cậu còn phải nằm vào trong một cỗ quan tài.”

Tôi vô cùng khó hiểu, thậm chí là kinh ngạc.

Mặc quần áo người chết, đi giày người chết, lại còn phải nằm trong quan tài của người chết...

Trương sư phụ tiếp tục lên tiếng nói:

“Thủ đoạn của tôi chính là Tử Y Pháp này.

Dùng quần áo để giúp cậu tránh họa.

Bởi vì cậu đã hít phải hương của mụ già mặc áo liệm kia, lại là người sắp chết.

Cho nên mụ ta chắc chắn đêm nào cũng bám theo cậu, cho đến khi cậu chết mới thôi.

Chạy là không chạy thoát được đâu.

Vì thế, chúng ta chỉ có thể hóa giải chuyện này từ chính diện.

Tôi có thể dùng loại quần áo này giúp cậu che mắt thế gian, tránh âm giả chết, ngoài ra còn có một số năng lực khác nữa.

Thứ dơ bẩn kia nếu biết cậu đã chết, không thể hút dương khí của cậu được nữa thì chắc chắn sẽ không tới bám lấy cậu nữa.

Đến lúc đó, chuyện này, kiếp nạn này của cậu chẳng phải là qua rồi sao?

Chỉ cần tránh được thứ dơ bẩn kia.

Tôi sẽ khâu cho cậu thêm hai chiếc áo phúc thọ, cậu cũng đừng quay lại căn hộ chứa tro cốt kia ở nữa.

Phơi nắng thêm vài ngày nữa, đợi hỏa khí trên người cậu tăng lên.

Cậu cũng sẽ không nhìn thấy thứ dơ bẩn nữa, và cũng không có thứ dơ bẩn nào bám theo cậu nữa đâu.”

Nghe đến đây, tôi đã hiểu được ý của Trương sư phụ.

Trương sư phụ là muốn tôi mặc đồ liệm đặc biệt, đi giày tang nằm trong quan tài để giả chết.

Chỉ cần có thể tránh được chuyện này, làm thế nào cũng không quan trọng...

Trong lòng tôi thầm nghĩ như vậy.

Mà Trương sư phụ thấy tôi im lặng không nói gì liền một lần nữa lên tiếng:

“Phiền phức thì có hơi phiền phức một chút, nhưng chắc chắn có hiệu quả.

Nếu cậu thấy cách này của tôi được thì cứ làm theo lời tôi nói.”

Tôi lập tức gật đầu nói:

“Trương sư phụ, chỉ cần có thể khiến mụ già kia sau này không bám theo tôi nữa, ông bảo sao tôi làm vậy, tôi chắc chắn tin ông.”

Trương sư phụ nghe xong lúc này mới gật đầu:

“Được rồi, cậu mặc thử trước xem có vừa vặn không.”

Tôi không chần chừ nữa, nhanh chóng lấy đồ liệm và giày tang ra, mặc thử ngay trước mặt Trương sư phụ.

Phát hiện ra vô cùng vừa vặn, mặc trên người có thể nói là không sai lệch một phân một ly nào.

Phải biết rằng, Trương sư phụ chưa từng dùng thước đo vóc dáng của tôi, chỉ riêng nhãn lực này thôi đã đủ thấy lợi hại thế nào rồi.

Đợi sau khi tôi cởi đồ liệm và giày tang ra liền lên tiếng hỏi Trương sư phụ:

“Trương sư phụ, bộ đồ liệm và giày tang này ông cho tôi mặc, có phải có ẩn ý gì bên trong không?”

Trương sư phụ nghe tôi hỏi vậy liền khẽ gật đầu nói:

“Đúng thế.

Bộ đồ liệm và giày tang này của tôi đều không phải là vật tầm thường.

Áo, gọi là áo Mã Vương.

Mỗi một đường kim mũi chỉ bên trong đều dùng bờm trên cổ ngựa để khâu.

Mặc trên người có thể che giấu toàn bộ dương khí của cậu.

Giày này gọi là giày Âm Dương, chân trái đạp âm chân phải đạp dương.

Đi loại giày này mà đi đường, cho dù có nhảy cao đến mấy thì thứ dơ bẩn cũng không nghe thấy tiếng bước chân của cậu đâu.

Mặc bộ quần áo và đôi giày này vào, nằm im không động đậy.

Trong mắt thứ dơ bẩn, cậu chính là một người chết.

Trong ngành của chúng tôi, cái này gọi là Tử Y Pháp!”

Nghe đến đây, tôi không khỏi trợn tròn mắt, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tôi lại nhìn thêm vài cái vào bộ đồ liệm và giày tang trong tay, không ngờ quần áo và giày này lại lợi hại đến mức như vậy.

Quần áo giày dép mà cũng có thể đạt đến trình độ này sao.

Trương sư phụ thấy vẻ mặt chấn kinh của tôi liền tiếp tục nói tiếp:

“Nơi đó nằm ngay dưới khu trung tâm thương mại quần áo, ngôi miếu hoang là một ngôi miếu quan tài, trước đây thờ thần Quan Tài.

Bây giờ thần không còn nữa, chỉ còn lại một cỗ quan tài gỗ mục nát.

Trong miếu hoang âm khí rất nặng, tối nay cậu tới đó nằm, giả chết trông sẽ giống thật hơn.

Tất nhiên là cậu cũng đừng sợ.

Để đề phòng vạn nhất, tôi sẽ đi cùng cậu qua đó.

Nếu thực sự xảy ra biến cố gì, tôi sẽ ra tay...”

Nghe thấy những lời này, tôi cũng yên tâm phần nào.

Mà Trương sư phụ cũng đem những chi tiết tôi cần làm tối nay kể hết cho tôi nghe từng việc một.

Tôi cũng đề cập đến việc ngoài mụ già mặc áo liệm bị xe đâm chết kia ra, mụ ta còn có một đứa cháu gái mặc đồ trắng, gã đàn ông quỷ sũng nước gặp ở tầng chứa tro cốt, cùng với chiếc huy chương xuất ngũ trên người tôi.

Trương sư phụ bảo thứ dơ bẩn có mấy đứa cũng không quan trọng.

Tôi chỉ là do dương khí quá yếu, lại là người sắp chết nên mới nhìn thấy bọn họ.

Đợi dương khí của tôi hồi phục rồi thì tôi cũng sẽ không nhìn thấy bọn họ nữa.

Tối nay, chỉ cần tôi nhớ kỹ bốn điều này là đủ.

Bảo tôi vạn lần phải nhớ cho kỹ, chỉ cần không phạm vào bốn điều này thì có bao nhiêu thứ dơ bẩn tới cũng không sao cả.

Điều thứ nhất: Nếu có người gọi tên tôi, bất kể là ai cũng không được thưa.

Điều thứ hai: Nằm trong quan tài, tuyệt đối không được thở mạnh.

Điều thứ ba: Nếu nắp quan tài bị mở ra, tuyệt đối không được mở mắt.

Điều thứ tư, cũng là điều quan trọng nhất: Tuyệt đối không được ngủ quên trong quan tài.

Bốn điều này, Trương sư phụ nhìn tôi vô cùng nghiêm túc nói đi nói lại ba lần, còn bắt tôi lặp lại một lượt.

Nói rằng nếu xảy ra ngoài ý muốn mà tôi vi phạm bốn điều này thì ông cũng không có cách nào cứu tôi nữa.

Tôi đem bốn điều này ghi khắc thật sâu vào trong lòng:

“Trương sư phụ yên tâm, bốn điều này tôi đều nhớ kỹ rồi, nhất định không để xảy ra sai sót đâu.”

Trương sư phụ “ừ” một tiếng, lại nói tiếp:

“Thế thì tốt! Tôi còn phải đi chuẩn bị một số thứ, buổi tối có lẽ sẽ dùng tới.

Bây giờ cậu đã khôi phục ngũ vị, dạ dày cũng đã nôn sạch sẽ rồi.

Trên bàn có mấy cái màn thầu, cậu ăn một chút lót dạ đi, nếu không buổi tối không có thể lực, tránh để đói quá mà ngủ thiếp đi.

Hơn nữa, cũng đừng ăn nhiều quá.

Tránh việc buổi tối lại muốn đi vệ sinh, thế thì phiền phức lắm.”

Tôi lúc này thực sự rất đói, vả lại cũng đã sớm chú ý tới mấy cái màn thầu trên bàn.

Tôi gật đầu, nói với Trương sư phụ một tiếng vâng, sau đó liền thấy Trương sư phụ đi vào buồng trong.

Trương sư phụ đi rồi, tôi không nhịn nổi nữa liền cầm một cái màn thầu lên ăn ngấu nghiến.

Đói, vô cùng đói.

Ăn xong một cái mà cảm giác chẳng bõ dính răng, không có chút cảm giác no bụng nào.

Vẫn muốn ăn tiếp.

Nhưng vừa nghĩ tới lời Trương sư phụ dặn, tôi lại đành bấm bụng rụt tay về.

Buổi tối một đêm dài như vậy, ăn nhiều quá bụng dạ chắc chắn chịu không nổi.

Ăn một cái thực ra là đủ rồi.

Cho nên, tôi đành phải nhịn xuống...

Sau đó, tôi ngồi trong phòng đợi Trương sư phụ.

Chờ đợi này mất hơn nửa tiếng đồng hồ, lúc Trương sư phụ quay lại thì trong tay đã có thêm một cái bọc vải.

Bên trong đựng thứ gì tôi cũng không rõ.

Ông liếc nhìn mấy cái màn thầu trên bàn, còn ngẩn người ra một lát:

“Chỉ ăn có một cái màn thầu thôi à?”

Tôi gật đầu:

“Vâng, tôi sợ buổi tối xảy ra sơ hở gì.

Ăn một cái lót dạ là được rồi, vừa có thể lực lại không lo bụng kêu sùng sục.”

Trương sư phụ nghe tôi nói vậy liền mỉm cười:

“Rất tốt, đói suốt bao nhiêu ngày như vậy mà vẫn giữ được lý trí thế này.

Vậy thì chuyện tối nay dễ giải quyết hơn nhiều rồi...”