Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dù nói là phân chia chiến lợi phẩm, mặt ngoài một bước cũng không nhường nhưng thực chất trong lòng Kim Tiểu Xuyên luôn ưu ái cho Sở Bàn Tử hơn.
Một tháng qua, Sở Bàn Tử và Lục Thiên Hành sống chung một chỗ, luôn lo lắng sợ hãi, lại còn phải ngăn cản đối phương bỏ trốn. Về tình về lý, hắn cũng nên chia cho Sở Bàn Tử nhiều hơn một chút.
Còn Sở Nhị Thập Tứ, tuy miệng lưỡi lúc nào cũng oai vệ nhưng có được "Đạp Vân Quyết" thì không còn hứng thú với thứ gì khác.
Vì vậy, năm bản công pháp còn lại đều được Kim Tiểu Xuyên cho vào nhẫn trữ vật.
Mấy tầm phù lục của Lục Thiên Hành cũng chẳng còn, tất cả đều dùng vào người Kim Tiểu Xuyên và Sở Bàn Tử.
Điều này khiến Kim Tiểu Xuyên và Sở Bàn Tử cảm thấy có chút áy náy.
Phù lục rất hữu dụng, lúc nguy cấp có thể cứu mạng.
Kim Tiểu Xuyên thậm chí còn muốn khi rời khỏi Tử Dương Sơn Mạch này để mua những phù lục mạnh hơn để phòng thân.
Trong nhẫn trữ vật của Lục Thiên Hành còn rất nhiều thư tín, ít nhất cũng phải mấy trăm phong.
Lúc đầu, Kim Tiểu Xuyên tưởng rằng trong đó có bí mật gì đó, nhưng sau khi đọc mười mấy lá thư thì hắn đã mất hứng.
Tất cả đều là thư tình mà các nữ đệ tử Lôi Vân Tông viết cho Lục Thiên Hành.
Hơn nữa còn không chỉ một nữ đệ tử.
Xem ra Lục Thiên Hành rất được lòng các nữ đệ tử ở Lôi Vân Tông.
Nghĩ đến Lôi Vân Tông, Kim Tiểu Xuyên cảm thấy đau đầu.
Đây là một đại tông môn tại Phượng Khánh Phủ, mà mình và Sở Bàn Tử lại giết chết đệ tử của bọn hắn, nếu bị phát hiện thì sẽ rất nguy hiểm, cho dù ra khỏi Tử Dương Sơn Mạch cũng không tốt lành gì.
Huống hồ tông chủ Lôi Vân Tông là tồn tại ngay cả sư phụ mình chỉ có thể ngưỡng vọng.
Lấy nhiều nữ đệ tử như vậy, nếu như mối tính của các nàng cũng Lục Thiên Hành thắm thiết, biết tin hắn đã chết chắc chắn sẽ vác trường kiếm tới tìm bọn hắn báo thù.
Tuy nhiên, nghĩ lại Lục Thiên Hành đã bị gió thổi tan, huống hồ mình còn làm phép siêu độ cho hắn, chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra, nên hắn cũng không còn lo lắng nữa.
Một đống thư tình này, hắn định đốt hết nhưng Sở Bàn Tử không nỡ.
Hắn giữ lại hết vào nhẫn trữ vật, lẩm bẩm:
- Tiểu Xuyên sư đệ, người xem bọn hắn viết hay thế nào, sao có thể đốt được.
Kim Tiểu Xuyên lườm hắn một cái.
Ngươi mà cũng biết viết thư hay à? Ngươi giữ lại để làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn định đi tìm những nữ đệ tử kia, nói rằng người trong mộng của bọn hắn đã chết, rồi bảo bọn hắn đến với ngươi à?
Thật không biết trời cao đất dày là gì!
Sắp xếp xong chiến lợi phẩm, Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ bắt đầu bàn bạc về việc trở về.
Muốn trở về thì phải dùng dây thừng, nhưng không biết vách núi này cao bao nhiêu, chắc chắn cần một sợi dây rất dài.
Việc này phải để ngày mai tính tiếp.
Đêm đã khuya, Sở Bàn Tử ngủ say sưa, thậm chí còn ngáy khò khò.
Kim Tiểu Xuyên vốn định đạp tên kia một cái để hắn im lặng lại, đừng làm phiền mình nghỉ ngơi.
Nhưng nhớ đến lúc Sở Nhị Thập Tứ hô to bảo Lục Thiên Hành trả mệnh cho mình, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Thôi thì nhẫn nhịn một chút vậy.
Hắn ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, dần dần đi vào trạng thái tĩnh lặng.
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang dưới ánh trăng.
Lúc này, Kim Tiểu Xuyên bọn hắn không hề biết rằng, sự xuất hiện của bọn hắn ở Tử Dương Sơn Mạch đã gây ra một cơn sóng lớn.
Chỉ hơn một canh giờ trước.
Khi Lục Thiên Hành bị thương nặng, lại bị lôi điện đánh trúng, sức sống yếu ớt rồi cuối cùng bị hỏa cầu thiêu chết.
Bên ngoài Tử Dương Sơn Mạch, trụ sở trưởng lão danh môn chính phái.
Đại trưởng lão Lôi Vân Tông đột nhiên hét lên:
- Ai? Đến cùng là ai?
Mọi người lúc này mới chú ý tới, trên màn hình lớn xuất hiện thêm tính danh một đệ tử vẫn lạc.
Đệ tử vẫn lạc không phải chuyện lạ. Nếu một ngày không có vài chục đệ tử vẫn lạc thì mới là chuyện lạ.
Huống hồ, sau hơn bốn mươi ngày chiến đấu ở Tử Dương Sơn Mạch, đã có hơn hai nghìn đệ tử vẫn lạc.
Tuy nhiên, khi mọi người nhìn vào danh tự đệ tử vừa vẫn lạc, thì đều giật mình.
Bởi vì đó là Lục Thiên Hành.
Trong thời gian gần đây, tên tuổi của Lục Thiên Hành luôn là tâm điểm của mọi cuộc thảo luận.
Lí do là vì ngay từ đầu, danh tự Lục Thiên Hành trong bảng xếp hạng đệ tử Khai Mạch cảnh thất trọng, chính là đệ nhất.
Mặc dù bảng xếp hạng không hoàn toàn chính xác, nhưng nó cho thấy Lục Thiên Hành này có chỗ hơn người không nhỏ.
Quả nhiên, chỉ trong hai ngày đầu, Lục Thiên Hành đã thu được một tấm thân phận lệnh bài.
Mọi người đều rất mong chờ sẽ được thấy Lục Thiên Hành đạt được những thành tích gì tiếp theo. Nhưng rồi đột nhiên, trong hơn một tháng, không có tin tức gì về hắn.
Sau đó, nhiều đệ tử khác đã vượt qua Lục Thiên Hành, nhưng bảng xếp hạng vẫn giữ nguyên vị trí của hắn ở top 10.
Điều này cho thấy, ngoài Lôi Vân Tông, các thế lực khác cũng rất quan tâm đến Lục Thiên Hành. Nếu không, bọn hắn đã không giữ vị trí của hắn trên bảng xếp hạng.
Vậy mà bây giờ, danh tự Lục Thiên Hành lại xuất hiện trên màn hình lớn, và lần này là ở mục đệ tử vẫn lạc.
Điều này khiến mọi người không thể chấp nhận được.
Đại trưởng lão Lôi Vân Tông gào thét điên cuồng. Đây là đệ tử mà tông môn trọng dụng nhất, và bây giờ hắn đã chết.
Các trưởng lão khác cũng hiểu cảm giác của hắn, nhưng bọn hắn không thể làm gì khác.
Không chỉ Lôi Vân Tông, mà ngay cả những quản sự phụ trách bảng xếp hạng cũng cảm thấy sốc.
Bọn hắn đã rất coi trọng Lục Thiên Hành, nhưng giờ đây, một đệ tử mà bọn hắn đánh giá cao lại chết đi, điều này thật đáng tiếc.
Chẳng lẽ Lục Thiên Hành không may?, bị những đệ tử cảnh giới cao hơn tiêu diệt.
Nếu thật sự là như thế, thì lần trăm ngày hành động này cũng quá thảm thiết.
Tên quản sự kia định quay lại hậu đài để điều tra xem rốt cuộc thân phận lệnh bài của Lục Thiên Hành đã rơi vào tay ai, nhưng ngay lập tức hắn dừng lại.
Bởi vì trong quy củ, trước khi kết thúc, việc làm như vậy là không được phép.
Tại trụ sở Ma Tông trưởng lão.
Khi danh tự Lục Thiên Hành xuất hiện, đã gây ra một cuộc bàn tán sôi nổi, nhưng không náo nhiệt như bên các danh môn chính phái.
- Thấy chưa, ta đã nói năm nay rất khốc liệt mà. Ngươi xem kìa, Khai Mạch cảnh thất trọng đệ nhất, đều vẫn lạc!
- Chắc là do xui xẻo, gặp phải đệ tử Khai Mạch cảnh cửu trọng nào đó.
- Thật đáng tiếc, nghe nói người này là đệ tử thân truyền của tông chủ.
Bạch Dương, Tiêu Thu Vũ, Phạm Chính và Nhậm Thúy Nhi cũng tò mò không biết Lục Thiên Hành là người như thế nào mà lại chết. Có vẻ như tông chủ Lôi Vân Tông rất tức giận.
Nếu không có chuyện bất ngờ này, đệ tử này chắc chắn sẽ đột phá đến Khải Linh cảnh giới trong vòng ba năm tới.
Nghĩ đến đây mà thấy sợ. Một tu sĩ mới hai mươi mấy tuổi đã đạt đến Khải Linh cảnh giới, không chỉ ở Phượng Khánh Phủ mà còn ở toàn bộ Thương Châu đều là nhân tài xuất chúng.
Vậy mà người như vậy lại bị giết, không biết là ai, chắc chắn không phải là hai cái đệ tử của chúng ta.
Vừa nghĩ đến đó, trên màn hình lại hiện lên danh tự của Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ.
Sau tên của cả hai đều có năm cái thân phận lệnh bài.
Trời ạ, đúng là trùng hợp quá.
Ngay lập tức, ánh mắt các trưởng lão Ma Tông khác đều đổ dồn về phía Bạch Dương bọn hắn.
Bọn hắn không thể không nghi ngờ.
Lục Thiên Hành vừa mới bị giết, mà đệ tử của các ngươi lại thu thập được nhiều thân phận lệnh bài như vậy, chẳng lẽ các ngươi đã giết hắn? Đừng quên rằng Lục Thiên Hành còn có một tấm thân phận lệnh bài nữa, cộng lại thì số lượng vừa khớp.
Dưới sự soi mói của các trưởng lão khác, Bạch Dương nhìn Tiêu Thu Vũ, Tiêu Thu Vũ nhìn Phạm Chính, Phạm Chính nhìn Nhậm Thúy Nhi.
Nhậm Thúy Nhi nhìn màn hình rồi lại nhìn xung quanh.
- Các ngươi có ý gì? Các ngươi nghĩ rằng đệ tử chúng ta chỉ là Khai Mạch cảnh tam trọng, tứ trọng, có thể giết được đệ tử Khai Mạch cảnh thất trọng sao?
Dĩ nhiên là không thể có chuyện đó, bởi vì bọn hắn biết rõ rằng Cửu Thiên Lâu bọn hắn hiện tại không thể chống lại Lôi Vân Tông.
Nếu gây thù với Lôi Vân Tông thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Nhưng vì sao các trưởng lão của các tông môn khác vẫn không tin?
Có phải vì gần đây bọn hắn đã khoác lác quá nhiều?