Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhận ra người này, Sở Thanh liền cảm thấy kẽ răng có chút đau.
Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, chuyến này trở về tất nhiên sẽ gặp người của Sở gia, lại không ngờ đây còn chưa bước vào địa giới Thiên Vũ Thành, thế mà đã gặp phải Sở Phàm.
Tiểu tử này không phải đang ở Thái Dị Môn dưới trướng Bất Nộ Thần Quyền Thôi Bất Nộ tập võ sao?
Trốn học rồi hay sao?
Đương nhiên, dùng đầu gối nghĩ cũng biết điều này tuyệt đối không thể.
Thôi Bất Nộ mặc dù hiệu xưng Bất Nộ Thần Quyền, nhưng lại dễ nổi giận nhất.
Môn nhân đệ tử nếu như không nghe giáo hối, hơi một tí là no đòn.
Sở Phàm có thể ở chỗ này, tất nhiên là đã được cho phép... chỉ là chưa khỏi quá mức trùng hợp, sao lại xui xẻo đụng phải chứ?
Cũng may cái liếc mắt vừa rồi, đối phương tịnh chưa nhận ra mình, ngược lại cũng không cần lo lắng tiết ngoại sinh chi.
Trong lòng đang suy lượng như vậy, liền nghe vị sư muội kia lạnh lùng mở miệng:
“Sư huynh nói chính là tam đệ Sở Thanh của huynh?”
“Chính là đệ ấy.”
Sở Phàm dẫn nàng vào quán trà, vẫy tay gọi tiểu nhị tới, gọi hai bát trà đá, vài món đồ ăn lúc này mới nói:
“Đệ đệ kia của ta trong lòng tự có hoài bão, không muốn chịu sự quản thúc của trong nhà, muốn đi thực hành đạo hiệp nghĩa của chính mình.
“Vốn tưởng rằng chỉ là lời nói ngông cuồng của trẻ con, lại không ngờ lần đi này thế mà lại là ngần ấy năm.
“Gia phụ gia huynh nhiều phương nghe ngóng, tứ xứ tra xét cũng không thu hoạch được gì, mấy năm nay... thân thể gia phụ ngày càng không tốt, đại ca còn giấu ta... thực ra ta biết, huynh ấy là nhớ ấu đệ kia của ta, ưu tư thành tật rồi.”
Sở Thanh vốn định nhân lúc còn sớm rời đi, nghe đến đây đầu ngón tay nhịn không được khẽ động.
Sở Vân Phi bệnh rồi?
Động tác muốn rời đi cũng cứng đờ, một lần nữa trở lại vị trí cũ.
Trong lòng cũng không khỏi ngũ vị tạp trần.
Sở gia nhất môn song kiệt, Sở Thiên từ nhỏ bắt đầu tiếp nhân đãi vật liền tự có phong độ, tư chất ngộ tính đều là tuyệt giai.
Tuổi còn nhỏ, liền được gửi gắm kỳ vọng cao.
Sở Phàm càng là trời sinh thần lực, Thái Dị Môn là danh môn, Bất Nộ Thần Quyền Thôi Bất Nộ thì là danh sư.
Danh môn danh sư lại có thiên tư, tương lai cũng tất nhiên là một mảnh thản đồ.
Duy chỉ có Sở Thanh, văn không thành võ không tựu, tựa hồ có cũng được mà không có cũng chẳng sao...
Bây giờ nghe thấy Sở Vân Phi bởi vì đứa con trai út không nên thân này, ưu tư thành tật, trong lòng Sở Thanh cũng khó tránh khỏi sinh ra cảm giác phức tạp.
Vị sư muội kia tịnh không mở miệng nói chuyện, hai mắt trống rỗng không biết đang nghĩ cái gì.
Hai người trẻ tuổi trong lúc nhất thời lâm vào trầm mặc.
Ngược lại là Sở Thanh thoát thân khỏi bầu không khí cổ quái này sớm nhất, chỉ bởi vì mặt đất loáng thoáng chấn động, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy hoàng thổ mạn thiên, tiếng vó ngựa như sấm, gần như trong chớp mắt mấy kỵ khoái mã đã đến trước mặt.
Kẻ cầm đầu tướng mạo dữ tợn, mặt đen như than, tóc rối như cỏ, đầy người sát khí.
“Thiết Mã Thất Tặc!!”
Những người uống trà trong quán trà, thường là đi Nam về Bắc kiến đa thức quảng, nghe thấy động tĩnh vừa quay đầu liền nhận ra thân phận người tới, trong lúc nhất thời không ít người mặt trắng bệch như giấy.
Danh tiếng Thiết Mã Thất Tặc không nhỏ, vốn có một bang phái gọi là Thiết Mã Đường, chuyên môn súc dưỡng chiến mã cung cấp tiện lợi cho người trong giang hồ.
Nhưng cuối cùng lại bị người ta phúc diệt, trong một đêm Thiết Mã Đường bị xóa tên khỏi giang hồ.
Chỉ để lại mấy con cá lọt lưới, ỷ vào lương câu trong đường mà giữ được tính mạng.
Thiếu đi sự kềm chế của Thiết Mã Đường, mấy kẻ này cũng buông thả bản thân, ỷ vào ngựa của bọn chúng nhanh, võ công cũng không tệ, liền bắt đầu tứ ý vọng vi cướp bóc thôn lạc xung quanh.
Thành chủ Thiên Vũ Thành Vũ Can Thích hận bọn chúng thấu xương, thế nhưng Thiên Vũ Vệ mấy lần giảo sát đều bị bọn chúng trốn thoát đại nạn, bởi vậy khí diễm càng thêm kiêu ngạo.
Bọn chúng không có sơn trại, không có trú địa, đến cũng vội vã, đi cũng vội vã, không để lại dấu vết, người chạy giang hồ làm ăn buôn bán gặp phải bọn chúng, đa phần cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Trong quán trà có mấy kẻ nhanh nhạy, lập tức không cần nghĩ ngợi xoay người liền từ cửa sổ nhảy ra ngoài, muốn đào chi yêu yêu.
Trơ mắt nhìn sắp chạy tới bên cạnh xe ngựa của mình, liền nghe tiếng rít gào chớp mắt đã tới.
Ngay sau đó chính là một tiếng xuy vang lên, nhân ảnh kia lập tức bị chia làm hai nửa, đồng thời lại nghe ‘bịch’ một tiếng, một thanh bản phủ nện lên trên thùng xe ngựa kia, gần như đem toàn bộ xe ngựa đập nát bấy.
“Thiết Mã Thất Hùng làm việc, đều thành thật ở yên đó, đợi làm xong chính sự rồi lại đến xử lý các ngươi.”
Một thanh âm thô kệch vang lên, tựa như một tiếng sấm sét giữa đất bằng, đè ép trong lòng mọi người giật thót.
Trong quán trà cũng có cao thủ, vốn định rút kiếm dựng lên, nhưng đều bị người bên cạnh cản lại, trước tiên tĩnh quan kỳ biến.
Liền nghe thanh âm kia tiếp tục mở miệng:
“Kẻ nào là Sở Phàm?”
Sở Thanh nghe vậy sững sờ, thì ra là nhắm vào hắn mà đến?
Bất quá hắn không tiện lập tức quay đầu nhìn lại, nếu không Sở Phàm tất nhiên sẽ nghĩ, tên khất cái này làm sao biết được tính danh của mình? Vậy chẳng phải là lộ tẩy rồi sao?
“Thái Dị Môn Sở Phàm ở đây!!”
Sở Phàm cũng không có chút do dự nào, vỗ bàn một cái thân hình xoay chuyển liền đã đi tới bên ngoài quán trà.
Hắn sắc mặt như sắt, đầy mặt nộ dung, chỉ là sau khi nhìn Sở Thanh một cái, vung tay lên:
“Vào quán trà trốn đi.”
Sở Thanh liên tục gật đầu, ‘lăn lê bò lết’ chạy vào bên trong quán trà, một tay gắt gao nắm chặt cây gậy trúc kia, một tay khác nắm lấy cái bát vỡ, bạc trong bát thì đã sớm nhét vào trong ngực.
Vào cửa liền thấy vị đồng môn sư muội kia của Sở Phàm, vẫn còn ngồi ở đó uống trà.
Trong lòng trong lúc nhất thời cạn lời, Thiết Mã Thất Tặc này đều tìm tới tận cửa rồi, sư huynh của cô một mình ra ngoài nghênh địch, cô ngược lại tâm lớn, còn ngồi ở đây uống trà?
Bất quá nhìn tư thế này của nàng, đa phần là có chỗ ỷ lại.
Sở Thanh trốn ở dưới cửa sổ, lén nhìn ra ngoài, liền thấy lúc này Thiết Mã Thất Tặc kia đã đến trước mặt, mấy con ngựa xoay quanh Sở Phàm hai vòng, kẻ cầm đầu lên tiếng cười lạnh:
“Ngươi chính là Sở Phàm?
“Thất đệ của ta chính là chết trong tay ngươi?”
Sở Thanh nghe vậy lập tức bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào nói là Thiết Mã Thất Tặc, ở đây lại chỉ có sáu tên.
Thì ra lão thất đã bị Sở Phàm đánh chết rồi.
“Thì ra Thiết Mã Thất Tặc là tới tầm cừu...”
“Thật là một nhị công tử Sở gia Thiên Vũ Thành!”
“Thảo nào Thiết Mã Thất Tặc lại giết tới tận cửa, nghe nói lão thất trong Thiết Mã Thất Tặc, cách đây không lâu ở Yến Quan Hạp làm ăn, có hào hiệp vừa vặn đi ngang qua, lộ kiến bất bình, một quyền đánh nát đầu lão thất kia.”
“Không hổ là đệ tử của Bất Nộ Thần Quyền.”
Đám người xung quanh nhao nhao nghị luận, cũng không biết là từ đâu có được tin tức.
Sở Thanh thì lén lút nhếch nhếch khóe miệng, Sở Phàm trời sinh thần lực lại đi Thái Dị Môn học 【Thái Dị Thần Quyền】, uy lực của nắm đấm này tự nhiên phi bỉ tầm thường.
Lúc người trong quán trà nghị luận nhao nhao, Sở Phàm đã gật đầu:
“Chính là Sở mỗ làm.”
“To gan!!”
Kẻ cầm đầu Thiết Mã Thất Tặc gầm lên một tiếng, liền nghe vù vù vù liên tiếp mấy tiếng vang, là người trong Thiết Mã Thất Hùng vây quanh Sở Phàm xuất thủ, riêng phần mình giương lên câu trảo lao thẳng tới tứ chi Sở Phàm.
Sở Phàm đang định chống đỡ, lại đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy kẻ cầm đầu bản phủ trong tay, khí cơ vô hình đã bao phủ quanh thân.
Hơi có dị động, chính là lôi đình nhất kích.
Tình cảnh bực này, Sở Thanh vốn đối với Sở Phàm khá có lòng tin đều nhướng mày.
Đúng lúc này, một bát trà đưa tới.
Sở Thanh theo bản năng muốn nhận lấy, nhưng chợt ý thức được không đúng, lập tức làm ra vẻ kinh hãi:
“A!”
Giống như là bị bát trà đột ngột này làm cho hoảng sợ, đặt mông ngồi bệt xuống đất.
Ngẩng đầu liền thấy nữ tử đi cùng Sở Phàm kia, không biết từ lúc nào đang ngồi xổm trước mặt hắn.