Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Xem ra Hùng tướng quân đối với kế này đã hiểu rõ như lòng bàn tay rồi.” Kinh Kha đạm mạc cười, nhìn Hùng Khấu đang dừng lại trước mặt mình.
“Cái gì!” Phàn Vu Kỳ nghe vậy đại kinh, từ cuộc đối thoại của hai người, hắn biết chuyện muốn lấy đầu mình là thật.
“Ừm.” Hùng Khấu gật đầu, ôm quyền với Kinh Kha nói: “Lần ám sát Tần Vương này, dựa vào bản lĩnh của Kinh huynh, nắm chắc là rất lớn, nhưng lại không nhất định có thể thành công, cho nên bản tướng quân quyết định tới giúp ngươi một tay.”
“Ám sát Tần Vương?” Phàn Vu Kỳ vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
“Đúng vậy, cho nên hy vọng có được thủ cấp của tướng quân để dâng lên Tần quốc, lấy đó bày tỏ sự kính trọng của nước Yên chúng ta, Doanh Chính nhất định sẽ vui mừng mà hữu hảo tiếp kiến ta.” Kinh Kha kiên định gật đầu, sau đó tiếp tục nói: “Doanh Chính tiếp kiến ta, chỉ cần để ta tiếp cận thân hắn trong vòng năm mươi bước, ta liền có nắm chắc đâm xuyên lồng ngực hắn. Như vậy, liền có thể giải nguy cho nước Yên, cũng có thể báo đại thù sâu nặng của tướng quân. Nỗi nhục nước Yên bị bắt nạt cũng có thể trừ bỏ được rồi. Tướng quân liệu có thể hạ quyết tâm được không?”
“Ngày đêm nghiến răng nghiến lợi, đấm ngực giậm chân, đều muốn báo được đại thù. Nếu Kinh huynh đã có lòng liều chết ám sát Tần Vương, ta sao có thể không dốc toàn lực giúp đỡ chứ.” Phàn Vu Kỳ kiên định nói, xoay người rút bội kiếm từ bên giường, trực tiếp rạch cổ, từ từ ngã xuống trong vũng máu.
“Phàn tướng quân thực sự là một người quả đoán, thực sự là một người vì đại nghĩa có thể xả thân, Kinh Kha thâm cảm bội phục.” Kinh Kha kính ý nhìn Phàn Vu Kỳ ngã xuống.
“Cái tên Kinh Kha không thể dùng nữa, ngươi phải đổi thành Kinh Chân Phụng.” Hùng Khấu nói đoạn xoay người, sau đó vừa đi ra ngoài vừa nói: “Phàn tướng quân đã thành toàn cho Kinh huynh, vậy Kinh huynh hãy thực hiện cho tốt đi. Ta sẽ giúp ngươi ở phía sau.”
Lời của Hùng Khấu vừa dứt, người của hắn cũng đã đi tới cửa, tiếp đó lóe lên một cái liền biến mất.
Kinh Kha nhìn thi thể Phàn Vu Kỳ ngã xuống, ánh mắt trở nên kiên định, nghiến răng, vẫn không tiến lên cắt lấy đầu của ông.
Yên Đan nghe tin Phàn Vu Kỳ tự vẫn, thức đêm chạy tới phủ Phàn Vu Kỳ, gục xuống thi thể Phàn Vu Kỳ khóc lớn, khóc vô cùng thương tâm.
Yên Đan biết chuyện đã thành hiện thực, đã là chuyện không còn cách nào khác, thế là hắn sau khi tam bái, đích thân cắt lấy đầu Phàn Vu Kỳ, dùng hộp đựng thủ cấp, chuyển giao cho Kinh Kha.
Chuyện đã đến nước này, vậy thì bắt buộc phải chuẩn bị tốt mọi thứ, thế là Yên Đan tìm kiếm thanh chuy thủ sắc bén nhất thế gian, bỏ ra một trăm vàng từ tay Từ Phu Nhân ở nước Triệu có được một thanh chuy thủ, gọi thợ rèn khi tôi lửa tẩm thuốc độc lên chuy thủ.
Mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng, thế là Yên Đan chỉnh đốn hành trang, phái Kinh Kha lên đường.
Để vạn vô nhất thất, Yên Đan đem một dũng sĩ nước Yên làm trợ thủ cho Kinh Kha cùng đi.
Nước Yên có một dũng sĩ là Tần Võ Dương, năm mười hai tuổi đã từng giết người, không ai dám nhìn thẳng vào hắn, khắp nước Yên không ai không biết danh tiếng của hắn.
Thực lực của Tần Võ Dương tự nhiên không yếu, sở hữu chiến lực Hoàng cấp hậu kỳ, lần này được Yên Đan điểm danh làm trợ thủ cho Kinh Kha.
Kinh Kha và Tần Võ Dương chỉnh đốn hành trang rời đi, nhưng Kinh Kha muốn chờ một người khác, muốn có thể mời người đó cùng đi.
Người đó ở rất xa, chưa kịp tới, do đó Kinh Kha dừng lại ở một khách sạn chờ người đó.
Thời gian như nước chảy, qua một hồi lâu Kinh Kha vẫn chưa khởi hành, Yên Đan nghi ngờ Kinh Kha có ý định thay đổi sơ tâm và hối hận, thế là hắn đành đích thân đi gặp Kinh Kha, thỉnh cầu nói: “Mặt trời đã lặn về tây, hai cái thủ cấp không thể trì hoãn, bắt buộc phải nhanh chóng tới Tần.”
“Không cần quá lâu liền có thể xuất phát, lần này tới Tần nếu không thể trở về phục mệnh tốt, đó là kẻ vô dụng! Nay chỉ dựa vào một thanh chuy thủ, tiến vào nước Tần cường bạo không thể lường trước, e rằng không thể hoàn thành sứ mệnh, cho nên chọn lưu lại đây lâu, chỉ để chờ một người bạn tốt của tại hạ, muốn mời người đó cùng tới Tần.” Kinh Kha nói đoạn đứng dậy, có chút phẫn nộ nhìn Yên Đan một cái, quát lớn một tiếng nói: “Nếu Thái tử chê tôi đi muộn, vậy xin cho phép tôi từ biệt đi!”
“Kinh huynh không cần phát nộ.” Bên ngoài khách sạn truyền tới một tiếng, tiếp đó Hùng Khấu áo trắng bước vào: “Lúc nên gặp, tức sẽ gặp. Lúc nên rời đi, phải rời đi. Hôm nay chúng ta hãy tiên hành khởi hành đi.”
Người Kinh Kha muốn chờ tự nhiên không phải Hùng Khấu, nhìn hắn một cái, gật đầu, sau đó ôm quyền với Yên Đan rời đi.
Ba người ba ngựa đi tới sông Dịch Thủy, Kinh Kha ngẩng đầu nhìn lên chỗ cao, chỉ thấy Cao Tiệm Ly đứng trên vách đá cao của thác nước.
“Gió hiu hắt tiếng buồn thê lương hề, Dịch Thủy lạnh thấu xương dòng chảy hề, tráng sĩ lần này đi không trở lại hề.” Cao Tiệm Ly tay gảy đàn, tiễn đưa Kinh Kha.
Kinh Kha từ tiếng tiễn đưa của Cao Tiệm Ly nghe ra ý tứ mà hắn muốn bày tỏ, biết Cao Tiệm Ly không thể cùng đi với mình, thế là hắn thúc ngựa phi nhanh, từ đầu đến cuối chưa từng quay đầu lại.
Cùng với hoàng hôn buông xuống, thời gian trôi qua trong vô thức, ba người Kinh Kha đã tới Tần quốc.
Triệu Cao sắp xếp người tiếp kiến ba người, và tặng một số vật phẩm quý giá, đả thông quan lại trên dưới của Tần hoàng cung.
Trong biên giới nước Sở, quân đoàn Hùng Tuấn và quân đoàn Vương Tiễn thành công hội quân, dưới sự áp chế của binh lực mạnh mẽ, nước Sở diệt vong chỉ là vấn đề thời gian.
Người Hùng Tuấn sắp xếp ở Tần hoàng cung truyền tới tin tức ba sứ giả nước Yên tới Tần, Hùng Tuấn đoán có khả năng là Kinh Kha, thế là hắn không dám có chút đại ý nào, đem hổ phù thống lĩnh tam quân, cũng chính là Binh Hoàng phù của hắn giao cho Vương Tiễn.
“Vương Tiễn tướng quân, Đại vương gặp nạn, ta phải về Tần quốc một chuyến. Cuộc chiến nước Sở, bản soái toàn quyền giao phó cho ngài.” Hùng Tuấn giao phó cho Vương Tiễn.
“Binh Hoàng cứ việc yên tâm, chờ đến ngày ngài trở về, mạt tướng nhất định tiễu diệt nước Sở.” Vương Tiễn cung kính nhận lấy hổ phù, cam đoan với Hùng Tuấn.
Hùng Tuấn dặn dò xong xuôi, mặc lên y phục gọn nhẹ, một mình quay về Tần quốc.
Tần quốc hoàng cung.
Triệu Cao tự nhiên sẽ không ngốc nghếch tiến ngôn với Doanh Chính, bỏ ra trọng kim giao hảo với Mông Gia, tuy nhiên hắn lại lấy phương thức tiến cử, để Kinh Kha trực tiếp hội diện với Mông Gia.
Mông Gia sau khi nhận tiền bạc, tự nhiên phải dụng tâm làm việc, lập tức đem những lời Kinh Kha nói với mình tiến ngôn với Doanh Chính.
“Đại vương, Yên Vương nội tâm vô cùng sợ hãi uy thế Đại Tần, không dám xuất binh kháng cự, nguyện ý cả nước trên dưới đều làm thần dân nước Tần, xếp vào hàng ngũ chư hầu.” Mông Gia miêu tả sinh động nói với Doanh Chính: “Vương thất nước Yên thành hoàng thành khủng, không dám tới Đại Tần trần thuật, thế là cung kính chặt hạ đầu của Phàn Vu Kỳ, lấy được thủ cấp của Lã Bất Vi, dâng lên bản đồ vùng Đốc Kháng của nước Yên, lấy đó bày tỏ ý tứ sùng kính. Yên quốc cử ba sứ giả, đã tới Hàm Dương, mọi việc nghe theo Đại vương phân phó.”
“Tốt. Phái người nghiệm chứng một chút hai cái thủ cấp, nếu nước Yên có thành ý này, vậy thì mời sứ giả gặp quả nhân tại Hàm Dương cung, nếu không trực tiếp xử tử.” Doanh Chính gật đầu, đồng ý tiếp kiến sứ giả nước Yên.
Nước Yên nếu không đánh mà hàng, Doanh Chính tự nhiên vui mừng nhìn thấy, đã phái sứ giả vào Tần, vậy thì vẫn phải gặp một lần, nhưng thành ý này bắt buộc phải được chứng thực.
“Rõ.” Mông Gia cung kính ứng hạ, lui ra ngoài.
Hàm Dương cung.
Kinh Kha hai tay bưng hộp đựng đầu của Phàn Vu Kỳ và Lã Bất Vi, Tần Võ Dương bưng tráp đựng bản đồ, hai người theo thứ tự trước sau vào cung, tới trước bậc thềm đại điện.
Tần Võ Dương nghĩ tới chuyện sắp xảy ra, sắc mặt xoẹt một cái trở nên trắng bệch, dáng vẻ vô cùng sợ hãi, điều này khiến quần thần nước Tần cảm thấy kỳ lạ.
“Người có kiến thức nông cạn ở vùng man di phương bắc, chưa từng bái kiến thiên tử, cho nên sợ hãi, mong Đại vương lượng thứ cho một hai. Hai người chúng thần phụng mệnh vào Tần dâng thành ý, mong Đại vương cho phép hắn hoàn thành sứ mệnh của mình.” Kinh Kha phát hiện sự dị thường của Tần Võ Dương, quay đầu nở một nụ cười an tâm với Tần Võ Dương, tiến lên thay hắn tạ tội một bái với Tần Vương.
“Vậy sao? Nói như vậy, Yên sứ đã nhiều lần gặp thiên tử rồi?” Doanh Chính nhìn Kinh Kha cách đó năm mươi mét hỏi.
Lúc này bên cạnh Doanh Chính chỉ có hai người, một người là thái giám Triệu Cao, người kia là thủ lĩnh Hắc Giáp Vệ Lý Du.
Hắc Giáp Vệ của Doanh Chính tổn thất thảm trọng, muốn bồi dưỡng lại tuyệt đối không phải chuyện dễ, nay người có thể khiến hắn an tâm đi theo bên cạnh chỉ có một mình Lý Du.
“Hôm nay là lần đầu tiên bái kiến thiên tử.” Kinh Kha đặt hộp bằng phẳng xuống đất, cung kính bái Doanh Chính một cái sau khi trả lời, sợ Doanh Chính sẽ dây dưa chủ đề này, từ đó gây ra biến cố không cần thiết, lập tức đi vào vấn đề chính: “Đây là thủ cấp của hai tên phản tặc, xin Đại vương nghiệm chứng.”