Lúc Lâm Diệp luyện lại đột nhiên có chút cảm giác khác biệt, luôn cảm thấy Thao quyền này đánh vài lần xong, kinh mạch cơ thể dường như ngày càng thông suốt.
Động tác thoạt nhìn đơn giản, lại phảng phất như có thể trong thời gian cực ngắn, liền khiến cơ bắp kinh mạch của cơ thể con người đều đạt đến một trạng thái bất cứ lúc nào cũng có thể chiến đấu.
“Có phải cảm thấy sau khi đánh hai bài quyền, cơ thể nhẹ nhõm hơn, hơn nữa dường như còn có tâm niệm súc lực xuất kích?”
Nghiêm Tẩy Ngưu đứng một bên cười ha hả hỏi một câu.
Lâm Diệp gật đầu: “Sư phụ, quả thực như vậy.”
Nghiêm Tẩy Ngưu nói: “Thao quyền này, là do Đại tướng quân của chúng ta đích thân sáng tạo ra, từng chiêu từng thức thoạt nhìn đơn giản, nhưng chiêu chiêu thức thức lại đều không đơn giản, ngoại trừ người như Đại tướng quân ra, đương thời còn ai có thể nghĩ ra quyền pháp tuyệt diệu như vậy.”
Tâm niệm Lâm Diệp khẽ động, nghĩ đến vị Đại tướng quân đó.
Hắn hỏi: “Sư phụ, Đại tướng quân là ai?”
Nghiêm Tẩy Ngưu trả lời: “Ngươi cảm thấy là ai?”
Lâm Diệp: “Đương nhiên là Bắc Dã Vương của Vân Châu chúng ta, Thác Bạt Đại tướng quân của Đại Ngọc.”
Nghiêm Tẩy Ngưu lại lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không phải... Ngươi phải nhớ kỹ, Thao quyền này, là do Đại tướng quân Khiếp Mãng quân Lưu Tật Cung năm xưa sáng tạo ra!”
Lúc nói câu này, trên mặt Nghiêm Tẩy Ngưu là một loại kiêu hãnh không thể nói nên lời.
Mà trong lòng Lâm Diệp tuy đã có phán đoán, nhưng vẫn không nhịn được kinh ngạc một chút, sau đó thầm kêu một tiếng.
Quả nhiên!
...
Khiếp Mãng quân từng là đội biên quân thiện chiến nhất phương Bắc, thống soái Khiếp Mãng quân Lưu Tật Cung cũng từng là Đại tướng quân thiện chiến nhất của Đại Ngọc đế quốc.
Trận chiến biên cương năm xưa, hai vạn Khiếp Mãng quân bị vây khốn, tử chiến không lùi, viện binh mãi không tới, dẫn đến toàn quân bị tiêu diệt.
Một toán quân gấp rút tới chi viện giữa đường lại bị dẫn nhầm đường, kết cục cũng là toàn quân bị diệt.
Kể từ đó, thiên hạ không còn Khiếp Mãng quân nữa.
Khi Nghiêm Tẩy Ngưu thốt ra cái tên Đại tướng quân Lưu Tật Cung, ngay cả tâm tính trầm ổn như Lâm Diệp cũng suýt chút nữa không kìm nén nổi.
Thế nhưng cảm xúc sắp sửa bộc lộ kia vẫn bị hắn cứ thế đè nén xuống.
Hắn chỉ bình thản gật đầu: “Đã hiểu, thưa sư phụ. Sau này con sẽ ghi nhớ bài Thao quyền này là do Đại tướng quân Lưu Tật Cung sáng tạo.”
Nghiêm Tẩy Ngưu ừ một tiếng: “Luyện công đi, đối với đứa trẻ không có căn bản như con thì bộ Thao quyền này là thích hợp nhất, luyện tập nhiều có thể đả thông gân cốt.”
Nói dứt lời, Nghiêm Tẩy Ngưu quay người rời đi. Có lẽ vì nhắc tới Khiếp Mãng quân, nhắc tới Lưu Tật Cung nên tâm trạng của ông ta cũng chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Nghiêm Tẩy Ngưu bước đi vài bước rồi chợt ngoảnh đầu lại, nhìn Lâm Diệp hỏi một câu như vô tình: “Đại tướng quân Lưu Tật Cung có bốn người con trai, con có biết không?”
Lâm Diệp bình thản đáp: “Đệ tử không biết.”
Nghiêm Tẩy Ngưu như thể cẩn thận quan sát sắc mặt của Lâm Diệp một lượt, sau đó mới ừ một tiếng: “Không biết thì thôi.”
Nói xong liền chắp tay sau lưng bỏ đi.
Lâm Diệp cũng không để lộ bất kỳ sơ hở nào, tiếp tục luyện tập bộ quyền pháp biên quân này.
Hắn chỉ cảm thấy càng luyện, nơi bụng dưới lại có một luồng hơi ấm càng lúc càng trở nên rõ rệt.
Luyện gần một canh giờ, Lâm Diệp bỗng nhiên phát giác từ trong bụng dưới dường như có một dòng chảy nhỏ nhoi đang nghịch chuyển ngược theo kinh mạch mà đi lên.
Cảm giác này vô cùng nhỏ bé, thậm chí có thể nói là bé đến mức không thể nhận thấy, nếu không phải lúc này cơ thể hắn đang ở trạng thái tốt nhất thì e rằng cũng khó lòng phát hiện.
Hắn cảm giác dòng chảy mảnh mai này sau khi rời khỏi đan điền không lâu liền hóa thành một điểm nhiệt, từ đan điền dâng lên.
Lâm Diệp theo bản năng tập trung toàn bộ tinh thần, cẩn thận cảm nhận vị trí của điểm nhiệt nhỏ bé kia.
Điểm nhiệt bé nhỏ không đáng kể này nghịch chuyển ngược theo huyết mạch đi lên, dường như đã tiến vào trong tim.
Quá trình này không hề nhanh, thế nên việc Lâm Diệp cứ đứng ngây ngốc như phỗng khiến không ít sư huynh nhìn thấy lấy làm hiếu kỳ.
Nhị thập tam sư huynh Ninh Chu thấy Lâm Diệp thất thần như vậy, có chút lo lắng bước tới, khẽ chạm nhẹ vào người Lâm Diệp: “Tiểu sư đệ, đệ làm sao thế?”
Cái chạm này khiến Lâm Diệp đang tập trung cao độ giật bắn mình. Hắn vừa kinh hãi, điểm nhiệt kia dường như cũng bị dọa sợ, nhanh chóng chạy trốn khỏi tâm mạch.
Nó giống như một chú hươu con kinh hãi, lập tức nhảy nhót tháo chạy, muốn tìm một nơi nào đó để lẩn trốn.
Lâm Diệp hoàn hồn lại, liếc nhìn Ninh Chu một cái rồi lập tức thu lại tâm thần, lần nữa đuổi theo bắt lấy tung tích của điểm nhiệt.
Cảm giác của hắn cực kỳ nhạy bén, nhận ra điểm nhiệt chỉ lớn chừng hạt gạo kia đã chui vào trong cánh tay trái.
Lâm Diệp chẳng hiểu nghĩ thế nào, hoặc căn bản là không kịp nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy tuyệt đối không thể để cảm giác này vuột mất.
Hắn lập tức giơ tay phải lên, dùng ngón tay cái ấn thật mạnh vào cánh tay trái, vừa vặn chặn đứng điểm nhiệt đang du tẩu.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Diệp chỉ cảm thấy sau ót vang lên một tiếng ong ong, ngay sau đó toàn bộ phần gáy đều căng cứng lại, cơn đau đầu lập tức ập tới.
Hơi thở tiếp theo, cánh tay trái của hắn cũng đau nhức dữ dội, đó là một cơn kịch thống mà ngay cả người kiên cường nhẫn nại như hắn cũng không tài nào chịu đựng nổi.
Chỉ gắng gượng được trong chốc lát, Lâm Diệp liền rên lên một tiếng rồi ngửa người ngã gục ra phía sau, ngã vật xuống đất.
Trước khi chìm vào hôn mê, bên tai hắn chỉ còn nghe thấy một tiếng kinh hô thất thanh của Ninh Chu.
Mí mắt hắn tựa hồ như đeo đá ngàn cân, hoàn toàn không thể mở ra nổi, chỉ trong nháy mắt đã mất đi ý thức.
Không biết đã trôi qua bao lâu, phần ý thức mất đi kia mới dần dần quay trở lại cơ thể Lâm Diệp.
Khoảnh khắc khôi phục lại tri giác, Lâm Diệp vừa định mở mắt thì bên tai đã truyền đến tiếng đối thoại.
“Thằng nhóc này, chẳng lẽ mắc bệnh nan y gì sao? Vừa tới võ quán của chúng ta đã đột nhiên ngất xỉu, không thể ăn vạ ta như thế được.”
Lâm Diệp nghe ra được, đây là giọng của sư phụ Nghiêm Tẩy Ngưu.
Ngay sau đó là một tiếng “bốp”, ắt hẳn là gáy của ai đó đã bị tát cho một cái, nghe khá giòn giã.
Kế đó, Lâm Diệp liền nghe thấy giọng nói của Lôi Hồng Liễu vang lên.
“Ông nhìn xem đứa nhỏ bị ông đánh thành cái dạng gì rồi, khắp người toàn là vết bầm tím, bao nhiêu chỗ rách da chảy máu.”
Lôi Hồng Liễu giận dữ quát: “Tôi nghe nói ông ra tay độc ác, nhưng không ngờ ông lại có thể tàn nhẫn đến mức này, đứa trẻ mới mười mấy tuổi làm sao chịu nổi những đòn đánh như thế của ông?”
Nghiêm Tẩy Ngưu gượng gạo nói: “Lúc đánh đâu có sao, sáng nay tới đây cũng chẳng việc gì, đột nhiên ngất đi, chắc chắn không phải do tôi đánh đâu.”
Lại một tiếng “bốp” nữa vang lên, hẳn là Lôi Hồng Liễu lại tát thêm một phát vào sau gáy Nghiêm Tẩy Ngưu.
Lôi Hồng Liễu cả giận nói: “Thế sao nó lại đột nhiên ngất đi hả?”