Lâm Diệp ngồi xổm bên bồn nước rửa bát, tiểu Tử Nại ở bên cạnh dùng khăn lau khô nước trên bát đũa.
“Lát nữa muội định làm gì?”
Lâm Diệp vừa rửa bát vừa hỏi.
Tiểu Tử Nại áp hai bàn tay lên má, tựa mặt vào tay, phồng má đáp: “Khò khò.”
Lâm Diệp lắc đầu: “Không phải khò khò, mà là đi rửa mặt súc miệng trước, sau đó mới được đi khò khò.”
Tiểu Tử Nại chu mỏ: “Hôm qua mới rửa rồi mà.”
Lâm Diệp: “Ngày nào cũng phải rửa!”
Nửa canh giờ sau, tiểu Tử Nại đã rửa ráy sạch sẽ chui vào trong chăn, túm đuôi lôi con chó rõ ràng vẫn chưa muốn ngủ vào lòng ôm chặt.
Lâm Diệp giơ ngón tay cái ra hiệu với nó, sau đó bước tới cửa phòng khách, ngồi xuống bậc thềm, từ từ thở ra một hơi dài.
Lão Trần châm tẩu thuốc, ngồi xuống bên cạnh Lâm Diệp.
“Trần thúc.”
“Ừ?”
“Nếu có một ngày cháu... đi xa, thúc có thể giúp cháu trông nom nha đầu kia được không? Cháu có thể để lại toàn bộ số bạc trên người cho thúc, coi như tiền cơm của con bé. Đương nhiên... có lẽ là không đủ, thúc cứ bảo con bé giúp thúc rửa bát, ngày mai cháu cũng sẽ dạy nó quét nhà dọn dẹp sân viện, giúp được thúc việc gì thì giúp.”
Tẩu thuốc của Lão Trần khựng lại giữa không trung, đốm lửa tàn dần tàn lụi.
Hồi lâu sau, ông mới gật đầu: “Được.”
Lại một hồi lâu sau, Lâm Diệp lại gượng gạo nặn ra chút nụ cười: “Cảm ơn thúc đã không hỏi vì sao.”
Lão Trần gõ nhẹ tàn thuốc trong tẩu, đứng dậy chuẩn bị về ngủ.
“Cháu ấy à, là cái đứa đến đâm đầu vào cây thua cũng không chịu phục, sớm muộn gì cũng sẽ phải đi xa thôi, ta còn cần phải hỏi cái gì nữa?”
Ông chắp tay sau lưng bước về phía gian nhà phụ, thực ra ông cũng chưa già đến thế, nhưng chẳng hiểu sao đêm nay bước chân này... lại run rẩy ngập ngừng.
...
Lại tới lúc đêm khuya thanh vắng, Lâm Diệp biết lúc này mà tới y quán thì quả thực có phần quá muộn, nhưng hắn lại không nỡ lãng phí thời gian như vậy.
Hắn đã mười bốn tuổi rồi, xuất phát điểm muộn hơn người khác rất nhiều, thế nên càng không dám lãng phí một ngày một giờ nào.
Đêm qua hắn nghĩ ra dường như không ít thứ, nhưng lại như một mớ bòng bong hỗn loạn không đầu mối. Hôm nay ở võ quán lại tình cờ phát giác Ám huyệt xuất hiện, có quá nhiều nghi hoặc muốn tới thỉnh giáo Tân tiên sinh.
Lâm Diệp lại cảm thấy lúc này tới y quán quấy rầy quả thực quá mức thất lễ, tiến thoái lưỡng nan, trằn trọc mãi chẳng thể chợp mắt nổi.
Rốt cuộc nằm mãi không yên, dứt khoát ngồi dậy, định ra ngoài sân vận động một chút, mệt rồi chắc sẽ ngủ được thôi.
Hắn mặc quần áo chỉnh tề, rón rén bước qua gian ngoài, nhìn thấy tiểu Tử Nại đang ngủ say sưa, nằm dang tay dang chân hình chữ đại, chăn cũng bị đạp văng sang một bên.
Giúp nó đắp lại chăn cẩn thận, Lâm Diệp bước ra ngoài sân hít một hơi không khí mát mẻ trong lành, lồng ngực lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hắn sải bước tiến lên định ở ngoài sân đi thêm hai bài Thao quyền mới học, thế nhưng vừa mới bước ra liền cảm thấy có chút quái dị.
Tuyết khuyển Tiểu Hàn đang ngồi xổm trên bậc thềm, chú chó ngày thường hay nhảy nhót lăng xăng này lúc này dường như lâm đại địch, chằm chằm nhìn vào một góc tường rào.
Lâm Diệp theo bản năng sờ tay vào bên hông, thanh thạch đao nhỏ không mang theo bên người, vừa định quay người vào lấy thì liền thấy một bóng đen từ ngoài tường rào bay lướt vào trong.
Chó con sủa lên một tiếng, tuy còn nhỏ nhưng cực kỳ dũng cảm, chồm dậy định lao về phía bóng đen kia.
Lâm Diệp cúi người một tay tóm chặt lấy con chó ném ngược vào trong phòng, thuận thế đóng chặt cửa phòng lại.
Hắn sải bước tiến ra giữa sân đứng vững, thì từ ngoài tường rào lại có thêm vài bóng đen nhảy tót vào.
Ngoại trừ người đầu tiên tiến vào là lặng lẽ không một tiếng động, những kẻ khác đáp xuống tuy nhẹ nhưng vẫn để lại tiếng động có thể lần theo.
“Cướp của?”
Lâm Diệp hạ thấp giọng hỏi một câu.
Tên hắc y nhân tiến vào đầu tiên dường như lười chẳng muốn đáp lời, chỉ tay về phía Lâm Diệp, mấy tên hắc y nhân phía sau lập tức rảo bước xông lên.
Dưới màn đêm, hàn mang lóe lên, một thanh trường đao từ trên bổ thẳng xuống, vô cùng hung hãn tàn độc.
Uy lực của nhát đao này đủ để chém xéo Lâm Diệp thành hai nửa.
Đây là lần đầu tiên Lâm Diệp giao thủ với người cầm binh khí, hơn nữa lại không phải tỷ thí, mà là một trận sinh tử chiến.
Hắn mới tới võ quán chưa được mấy ngày, ban ngày mới luyện bài Thao quyền của biên quân, ngoài ra chỉ là những ngón võ mà hắn tự mày mò khi còn ở bên cạnh bà bà.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhát đao này chém xuống, trong đầu Lâm Diệp đã có ít nhất ba bước ứng đối.
Bước thứ nhất, theo thân pháp né tránh của Thao quyền, nghiêng người tránh khỏi mũi trường đao. Bước thứ hai là chiêu Tà Xung Pháo trong Thao quyền.
Nghiêng mình né đao đồng thời, nắm đấm phải từ dưới xông thẳng lên giáng một quyền vào cằm của tên hắc y nhân.
Hai bước này Lâm Diệp vừa nảy ra ý nghĩ trong đầu thì thân thể đã lập tức làm ra động tác, tránh đao xong liền tung một đấm trúng đích cằm tên hắc y nhân.
Còn bước thứ ba là Lâm Diệp dự tính đối phương sẽ né tránh, hắn sẽ ngồi xổm xuống né cú quét ngang của đao rồi ôm chân quật ngã.
Thế nhưng bước thứ hai này đã là quá đủ rồi. Tên hắc y nhân bị đấm trúng, đừng thấy Lâm Diệp tuổi tác còn nhỏ, lực đạo trên nắm đấm phải này không hề nhẹ chút nào.
Một đấm đánh cho tên hắc y nhân hai chân rời khỏi mặt đất, trong đầu Lâm Diệp đã tự nhiên nảy sinh ý nghĩ bước tiếp theo phải làm gì.
Thế là cánh tay phải thu về rồi gập cùi chỏ húc thẳng về phía trước, một đòn cùi chỏ thúc thẳng vào vị trí tim của tên hắc y nhân, húc văng gã ngã nhào ra sau.
“Hửm?”
Tên hắc y nhân cầm đầu dường như khẽ nhíu mày.
Mấy tên hắc y nhân khác dường như sợ gã tột cùng, một tiếng “hửm” này liền khiến bọn chúng càng thêm hung hãn dữ tợn.
Mấy tên xông lên vung đao chém loạn xạ, Lâm Diệp lúc này cũng đã nhìn ra, những kẻ này tuyệt đối không phải vì tiền tài, mà là tới để lấy mạng hắn.
Hắn mới tới Vân Châu chưa được bao lâu, ngoài bọn Cao Cung ra thì hắn cũng chẳng kết thù chuốc oán với ai khác, ai lại phái người tới giết hắn?
Nếu bọn Cao Cung có lá gan này, đứng sau lưng cũng có kẻ tàn nhẫn như vậy, thì việc gì phải đợi tới tận hôm nay mới ra tay?
Mấy kẻ ra đao đều cực nhanh, Lâm Diệp bị vây công chỉ có thể không ngừng né tránh, làm gì còn cơ hội đánh trả, chật vật vô cùng, chưa bị chém trúng đã là quá đỗi gian nan rồi.
Lúc này cửa phòng kêu cọt kẹt một tiếng, tiểu Tử Nại một tay ôm chó, một tay kéo mở cửa phòng.
Nó nhìn thấy bóng người chớp nhoáng ngoài sân, cũng nhìn thấy những ánh đao loang loáng, còn nhìn thấy ca ca của nó đang tả xung hữu đột né tránh giữa những ánh đao.
Ngay khoảnh khắc nó định gào thét lao lên phía trước, một cơn gió thổi qua. Ngọn gió này rất êm dịu, thổi cho tiểu Tử Nại lùi lại phía sau mà không làm tổn thương nó mảy may, ngọn gió này lại rất có lực, cứ thế thổi cho tiểu Tử Nại hai chân rời đất bay lơ lửng đáp xuống giường.