Bây giờ bọn Cao Cung sợ Lâm Diệp, mỗi hộ mỗi ngày chỉ thu một đồng tiền đồng. Những kẻ đứng sau lưng Cao Cung sẽ nhanh chóng đánh hơi nghe ngóng mà tìm tới, bọn chúng liệu có chịu chỉ thu một đồng tiền đồng thôi sao?

Điều này thậm chí còn khiến cho những kẻ hung đồ thực sự tìm ra thêm nhiều mánh khóe để ức hiếp bách tính, chèn ép các thương hộ.

Hôm nay thu tiền dọn rác của ngươi, ngày mai tới thu tiền nước, ngày kia tới thu tiền qua đường, ngày kìa khéo lại nghĩ ra trò trống gì nữa không biết chừng.

Bọn chúng sẽ không ép chết người, nhưng sẽ đè nén khiến ngươi không ngóc đầu lên nổi, đến một đồng tiền dư dả cũng chẳng còn lại.

Trong thành Vân Châu này có nha môn, trên nha môn còn có Thành Chủ Phủ, trên Thành Chủ Phủ còn có Bắc Dã Vương.

Thế nhưng bọn họ có bận tâm không?

Bọn họ dẫu có biết chuyện thì cũng chỉ là phân phó từng tầng từng lớp xuống dưới, cuối cùng cũng chỉ có mấy tên tuần bổ tới tìm đám hung đồ kia nhắc nhở hai câu, bảo bọn chúng thu liễm bớt lại chút ít mà thôi.

Đám tuần bổ này, có tên nào trong túi quần không rủng rỉnh bạc do người của hắc đạo hiếu kính cơ chứ.

Lâm Diệp đã nghĩ tới những điều này, cho nên sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng.

“May mà ngươi còn có một sư môn.”

Lão mù vẫn tự mình lẩm bẩm nói tiếp.

“Tên sư phụ heo mập phế vật kia của ngươi chẳng là cái thá gì, nhưng con mụ vợ của hắn thì chẳng mấy ai dám trêu vào.”

Lâm Diệp nhìn sang lão mù, hắn phát hiện hốc mắt đen ngòm trống rỗng của lão mù này còn có khả năng châm chọc người ta hơn cả những kẻ có tròng mắt.

“Tuổi còn trẻ đã tự cho mình là ghê gớm, dạy dỗ mấy tên du côn vô lại, oai phong biết bao! Nhưng cũng chẳng thèm nghĩ xem dẫu cho tên sư phụ heo mập của ngươi chẳng là cái thá gì, không có hắn thì mấy ngày nay ngươi lấy đâu ra sóng yên biển lặng? Hắn đánh ngươi, đánh cho tơi bời hoa lá, theo ta thấy là ngươi đáng đời.”

“Ngươi có phải vẫn nghĩ rằng đám tép riu Cao Cung kia ngay cả việc trả thù ngươi cũng không dám? Thậm chí ngay cả đánh lén hạ độc thủ cũng chẳng dám làm.”

Lời lẽ của lão mù ấy à, càng lúc càng đâm thấu tâm can người ta.

“Ta là một kẻ mù, nhưng tai ta không điếc, ta biết nhiều chuyện lắm đấy. Có một thiếu niên lang hẹn gặp mấy tên du côn trong ngõ hẻm, hắn còn tưởng mình thông minh, tự mình trấn áp được đám người kia, dọa cho lũ du côn chui rúc vào đống củi trốn chui trốn nhủi, mang theo bao tải gậy gộc cũng không dám ra tay với hắn.”

“Hắn nào đâu hay biết, trước khi hắn gặp mấy tên du côn kia, đã có một con heo mập chết tiệt đánh cho đám người đó một trận nhừ tử, bảo với mấy tên kia rằng, thiếu niên tự cho mình là đúng kia là đệ tử của hắn, các ngươi muốn hạ độc thủ thì trước hết hãy tự hỏi xem mình có chọc nổi không đã.”

“Con heo mập chết tiệt kia còn bảo, các ngươi chọc nổi ta, nhưng có chọc nổi muội muội của Tổng bổ đại nhân không? Tên kia lấy bà vợ của mình ra hù dọa người ta không phải một hai lần, nhưng lần nào cũng có tác dụng cả.”

Lâm Diệp: “Nhưng... sư phụ nói là do nghe hai vị tiền bối giải thích nên mới biết được chân tướng sự việc mà.”

“Rắm!”

Lão mù hừ lạnh một tiếng: “Ngươi là con trai ta hay là cháu trai ta? Ta có tâm tư rảnh rỗi đâu mà lo cho ngươi? Là do con heo mập chết tiệt kia chạy tới tìm hai đứa ta ăn chực rượu, cứ luôn mồm khen nức nở, bảo ta mới thu nhận được một đệ tử, cừ khôi lắm, quả thực cừ khôi lắm.”

“Hắn bảo, đệ tử mới này của ta mới mười bốn tuổi mà dám cứng rắn đối đầu với một đám du côn, ta làm sư phụ biết chuyện, trong lòng sướng rơn cả người.”

“Hắn lại bảo, nhưng mà ta phải dạy dỗ nó một trận, để sau này nó đừng có bốc đồng như thế nữa, phải đánh cho nó một trận tơi bời, để nó hiểu ra rằng nó chưa phải là cao thủ đâu. Làm việc gì cũng phải phân tích trước, phải bình tĩnh, đừng có nóng đầu, chẳng dám so với những kẻ có bản lĩnh thực sự trên giang hồ, chứ so với sư phụ nó thì còn kém xa lắm.”

“Hắn lại nói, hai lão già các ngươi đừng có để lộ chuyện đấy nhé, qua hai ngày nữa ta lại dẫn nó tới, bảo là do hai người các ngươi giải thích giúp nó nên ta mới biết mình đã trách nhầm, cho nó một bậc thang để bước xuống. Thiếu niên trong lòng có trượng nghĩa, đám già cỗi như chúng ta phải dỗ dành nó.”

Lão mù thở dài một hơi, giọng điệu có chút kỳ lạ nói: “Dập tắt ngọn lửa trong lòng thiếu niên, thì ngày sau lấy đâu ra thiên hạ sáng ngời.”

Lâm Diệp: “Vậy... bây giờ, người lại nói cho con biết rồi.”

Lão mù: “Vẫn là câu nói đó thôi, ngươi lại chẳng phải con ta cũng chẳng phải cháu ta, con heo mập chết tiệt kia là bạn ta, hắn làm những gì ta nói cho ngươi biết là ta đang nói giúp bạn ta, chứ không phải đang giúp ngươi.”

Lâm Diệp lùi lại một bước, cúi người hành lễ: “Vãn bối ghi nhớ rồi.”

Lão mù nói: “Ngươi tưởng người trên con phố này thực sự đều không dám động tới mấy tên Cao Cung kia sao? Hừ hừ...”

Lão nói tới đây đột nhiên ngậm miệng lại, lại khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo kia, tựa như một bức tượng đá điêu khắc hỏng.

Lâm Diệp theo bản năng ngoảnh đầu nhìn lại, thấy sư phụ đang dìu kẻ thọt bước tới, còn cách một đoạn rất xa.

Kẻ thọt tới trước cửa, trên dưới đánh giá Lâm Diệp một lượt.

“Chà chà, đây chính là vị thiếu hiệp kia rồi nhỉ?”

Mặt Lâm Diệp đỏ bừng lên.

Hắn vẫn luôn nghĩ mình không phải là một kẻ ngu ngốc, lúc này rốt cuộc mới hiểu ra, hắn không ngu, nhưng hắn vẫn chưa trưởng thành.

Hắn tưởng tâm tư mình coi như đã đủ tỉ mỉ, nhưng trong mắt những lão giang hồ này thì ấu trĩ chẳng khác gì một trò cười.

Hơn nữa... lão mù cũng vậy mà kẻ thọt cũng thế, bọn họ có tính là người trong giang hồ không? Đương nhiên không tính, thực tế ngay cả sư phụ Nghiêm Tẩy Ngưu của hắn cũng chẳng tính là người trong giang hồ chính thống.

Dẫu là vậy, nếu bọn họ muốn giở tâm kế thì có thể đùa cợt Lâm Diệp tới chết, thậm chí chết rồi cũng chẳng biết tại sao mình chết.

Lần đầu tiên vì xấu hổ và tự giễu mà đỏ mặt, Lâm Diệp biết nhục, cho nên khắc cốt ghi tâm.

Lão mù đã dùng một tràng châm chọc mỉa mai để dạy cho hắn một bài học: Đừng coi người khác là kẻ ngốc, khéo người ta đang coi ngươi là thằng ngốc để xem trò vui đấy.

Đứa trẻ mười bốn tuổi, dẫu có xuất sắc đến đâu thì trong lòng cũng chẳng có nhiều toan tính quanh co, nói về tâm cơ thì một tên tốt thí trên giang hồ cũng cao minh hơn hắn gấp bội.

Thế nên ban nãy Lâm Diệp còn đang suy tính xem làm sao để tính kế lão mù và kẻ thọt này nhằm moi ra chút bí mật của Vô Cụ doanh năm xưa, lúc này đã vứt phăng ý niệm đó đi rồi.

Kẻ thọt cất lời hỏi đây có phải là vị thiếu hiệp kia không.

Nghiêm Tẩy Ngưu tát một cái vào sau gáy kẻ thọt: “Mẹ kiếp đừng có nói lời châm chọc mỉa mai, dạy hư đứa nhỏ bây giờ, ta bẻ gãy gậy chống của ngươi đấy.”

Lão mù cười: “Ngươi thà đem cái gậy chống kia chọc vào mông hắn đi, hắn nhét vừa đấy.”