Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

Lối vào khoáng mạch tụ tập không ít thợ mỏ, trông vô cùng náo nhiệt.

“Các ngươi an tâm chớ nóng.”

Ngưu quản sự chắp hai tay trong tay áo, chậm rãi nói: “Ta biết các ngươi không đào quáng thì không có tiền ăn cơm.”

“Nhưng ai bảo các ngươi không để dành chút tiền đồng trên người? Hiện giờ khoáng mạch xảy ra chút vấn đề, cần phải phong cấm một thời gian, chờ đại nhân vật của Sơn Hà Tông tới quyết định rồi tính.”

“Lúc này còn muốn vào Hỏa Tinh Khoáng, chẳng phải là tự mình lao vào họng súng sao?”

Đại nhân vật của Sơn Hà Tông?

Đám thợ mỏ vốn đang làm ầm ĩ lập tức yên tĩnh xuống.

“Giải tán đi.” Ngưu quản sự khoát tay.

Đám thợ mỏ nhìn nhau, cuối cùng chỉ có thể ủ rũ cúi đầu rời đi.

“Làm sao bây giờ!? Hôm qua chúng ta đã đói cả ngày rồi, nếu hôm nay vẫn không đào được quáng, chẳng phải lại phải nhịn đói tiếp?”

Lâm Quốc Lương nhìn Trần Húc, sắc mặt trắng bệch: “Ta có thể chịu đói, nhưng Manh Manh thì không chịu nổi.”

Sắc mặt Ngô Manh cũng có chút suy yếu.

Trần Húc thần sắc ngưng trọng, hắn biết trong khoáng mạch nhất định đã xảy ra chuyện, chỉ là không biết khi nào mới giải phong.

“Không còn cách nào khác...” Trần Húc nhìn thấy Dương Lăng, hắn cắn răng, bước nhanh tới:

“Dương ca, có thể cho chúng ta mượn thêm ít tiền không? Mấy ngày nay không xuống mỏ được, bọn ta thật sự sơn cùng thủy tận rồi...”

Mắt Lâm Quốc Lương cùng Ngô Manh lập tức sáng lên, vội vàng ghé tới.

“Đói mấy ngày rồi?” Dương Lăng cười hỏi.

Trần Húc cười khổ: “Cả ngày hôm qua chưa ăn gì.”

“Ta ở đây còn chút lương khô, các ngươi cầm tạm chống đói đi. Ta đoán thêm hai ba ngày nữa chắc cũng gần xong rồi.” Dương Lăng lấy sáu cái bánh bột ngô của mình đưa cho Trần Húc.

Trần Húc lập tức mừng rỡ.

Ngô Manh lại vô thức nói: “Bánh bột ngô này vừa khô vừa cứng, lần trước ta ăn thử một lần rồi, dở lắm.”

“Đói tới nơi rồi còn quản ngon hay dở?” Dương Lăng cười nói: “Nó còn no bụng hơn bánh bao.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Nếu đã không xuống mỏ được, vậy chỉ có thể tiếp tục cày độ thuần thục của Băng Sơn Quyền.

Trần Húc chia bánh bột ngô cho Lâm Quốc Lương và Ngô Manh, vừa ăn vừa nói: “Dương ca đúng là người tốt. Nhiều thợ mỏ như vậy, chỉ có hắn giúp chúng ta hai lần.”

Lâm Quốc Lương cắn từng miếng lớn bánh bột ngô: “Có tốt thì cũng chỉ là NPC thôi, ở đây vẫn phải dựa vào chính mình.”

Trần Húc liếc hắn một cái, đột nhiên hỏi: “Hai ngày nay các ngươi có cảm thấy cơ thể có gì khác thường không?”

“Khác thường?”

“Không ăn thì đau bụng thôi.”

Lâm Quốc Lương vô thức đáp.

Ngô Manh nói: “Giường ở đây cứng quá, ta nhớ cái nệm cao su của mình.”

“...” Trần Húc vô thức siết chặt nắm tay.

Hắn phát hiện từ trước ngày phong mỏ, sức lực của mình bỗng nhiên tăng lên rất nhiều.

Khi đó trong cơ thể xuất hiện một dòng nhiệt lưu, sức mạnh tăng lên chắc có liên quan tới nó.

Đây xem như đào quáng thăng cấp sao? Lâm Quốc Lương và Ngô Manh mấy ngày nay có hơi lười biếng, thường lén nghỉ ngơi, nên chưa thăng cấp?

Chuyện này có nên nói cho bọn họ không...

Trong lòng Trần Húc có chút do dự.

“Trần Húc, còn không biết phong mỏ bao lâu, ngươi đi mượn tên NPC kia thêm ít tiền đồng đi.”

“Ta với Ngô Manh lâu rồi chưa được ăn ngon, tối nay ta muốn dẫn nàng ăn một bữa tử tế.”

Lâm Quốc Lương nói.

Thôi, không nói nữa.

Trần Húc quay người bỏ đi: “Muốn mượn thì tự đi mà mượn.”

“Xì, giả bộ cái gì.” Lâm Quốc Lương nhíu mày.

...

Ngoài thôn thợ mỏ có một tòa viện tử khá nổi bật.

Đó là nơi ở của Ngô giám sự.

Dương Lăng thấy Trương Vĩ vẻ mặt mừng như điên bước ra từ bên trong, lập tức biết kẻ này đã mua được thân phận chính thức.

Hắn không còn là lưu dân nữa.

“Trương Vĩ chỉ mới luyện Trương Gia Thối Pháp tới nhập môn, không biết độ thuần thục hiện tại bao nhiêu, còn cách Sơ Khuy Môn Kính bao xa?”

Tâm niệm Dương Lăng khẽ động.

Trương Vĩ lúc này cũng nhìn thấy Dương Lăng đang đứng nhìn mình, trong lòng hắn lập tức hơi sợ.

Nhưng nghĩ tới bản thân giờ đã có thân phận lương dân, lập tức ưỡn ngực, bước tới trước mặt Dương Lăng cười nói: “Dương Lăng, ta đã không còn là lưu dân nữa, ta đã nhập tịch Thanh Sơn Thành. Ngày mai ta sẽ rời đi, vào thành kiếm việc làm.”

“Ồ, chúc mừng. Nhưng ngươi hình như còn thiếu ta một lời giải thích?” Dương Lăng thản nhiên nói.

“Giải thích cái gì?” Trương Vĩ giả vờ không hiểu.

“Điều kiện tu luyện Băng Sơn Quyền cần tám điểm sức mạnh và ba điểm tinh thần. Nhưng lúc đó ngươi chỉ nói điều kiện sức mạnh, còn tinh thần thì không nhắc một chữ.” Dương Lăng nói.

“Thật sao? Có lẽ ta quên mất.” Trương Vĩ cười đáp: “Yên tâm đi, sau này khi tinh thần lực của ngươi tăng lên thì có thể tu luyện thôi.”

“Vừa khéo tinh thần lực của ta đúng ba điểmz cho nên Băng Sơn Quyền ta đã học rồi.” Dương Lăng nói.

Trương Vĩ sửng sốt, sau đó không dám tin nhìn Dương Lăng: “Ngươi vì sao lại có ba điểm tinh thần lực? Ta mới chỉ...”

Hắn lập tức ngậm miệng, không nói tiếp.

“Xem ra ngươi nhiều nhất chỉ có hai điểm, cho nên mới không học được Băng Sơn Quyền, đành đem bán cho ta.” Dương Lăng cười nói: “Ta còn phải cảm tạ ngươi mới đúng, nhờ vậy mà trở thành võ giả.”

Mẹ nó, vì sao tinh thần lực của tên này lại cao như vậy? Dựa vào cái gì hơn ta hai điểm?

Trương Vĩ âm thầm chửi rủa trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói: “Nếu đã vậy, ngươi còn tìm ta làm gì?”

“Liên quan tới vấn đề độ thuần thục.” Dương Lăng cảnh giác liếc quanh: “Hiện tại trong khoáng mạch chỉ có hai người chơi là chúng ta. Ngươi trước đó cũng nói muốn chia sẻ tin tức. Chẳng lẽ giờ lại không tính?”

“Độ thuần thục ấy sao? Cái này chỉ cần chậm rãi tu luyện là tăng thôi.” Thần sắc Trương Vĩ khẽ động: “Ngươi luyện Băng Sơn Quyền bao lâu thì tăng được một điểm độ thuần thục?”

“Khoảng... mười canh giờ.”

“Cũng mười canh giờ? Giống hệt ta?” Trương Vĩ như có điều suy nghĩ: “Sơ Khuy Môn Kính cần một trăm điểm độ thuần thục, đúng không?”

“Đúng.” Dương Lăng gật đầu, nhưng trong lòng lại đặc biệt để ý câu nói vừa rồi của Trương Vĩ.

Mười canh giờ mới tăng một điểm?

Ta nhanh hơn hắn gấp mười lần.

Chờ đã... chẳng lẽ là do tinh thần lực?

Dương Lăng bỗng nhiên phản ứng lại, lúc đầu hắn không biết tinh thần lực dùng để làm gì.

Sau đó mới phát hiện nó liên quan tới điều kiện tu luyện võ học.

Mà bây giờ xem ra, có lẽ tốc độ tăng trưởng độ thuần thục võ kỹ và điểm kinh nghiệm công pháp, đều có liên quan tới tinh thần lực?

Nói cách khác, chỉ cần tăng tinh thần lực lên. Sau này bất kể là độ thuần thục võ kỹ hay điểm kinh nghiệm công pháp, tốc độ tăng trưởng đều sẽ tăng mạnh...

Nghĩ tới đây, Dương Lăng bắt đầu có chút nóng lòng không chờ nổi.

Đợi khoáng mạch mở cửa lại, hắn nhất định phải thử xem suy đoán của mình có đúng hay không!

“Vậy là đúng rồi, nếu mỗi ngày ta chỉ ngủ hai ba canh giờ, miễn cưỡng có thể tăng được hai điểm độ thuần thục. Chỉ cần năm mươi ngày là có thể đạt tới Sơ Khuy Môn Kính. Đến lúc đó võ kỹ sẽ tăng phúc sức mạnh cho chúng ta.” Trương Vĩ nói: “Nhưng con người không thể chỉ ngủ hai ba canh giờ mãi được. Cho nên mỗi ngày luyện võ mười canh giờ là hợp lý nhất, nói cách khác, khoảng một trăm ngày là có thể luyện võ kỹ tới Sơ Khuy Môn Kính.”

Nói tới đây, hắn liếc Dương Lăng một cái rồi cười: “Nể tình lúc đó ngươi cứu ta. Ta chia sẻ cho ngươi thêm một tin tức vừa mới dò hỏi được.”

“Ồ? Tin gì?” Dương Lăng có chút hiếu kỳ.

Trương Vĩ cười cười: “Lúc nãy ta đã đút lót cho một tên hộ vệ khoáng mạch ít bạc, từ đó nghe được vài chuyện liên quan tới võ kỹ.”

“Người có tư chất bình thường, muốn luyện một môn võ kỹ cấp thấp tới Sơ Khuy Môn Kính, ít nhất phải mất một năm.”

“Cho nên... kỳ thật chúng ta đều là thiên tài.”

“Thiên tài sao...” Dương Lăng như có điều suy nghĩ.

Nói vậy, sự tồn tại của độ thuần thục quả nhiên có thể giúp người chơi nhanh chóng nắm giữ võ kỹ.

Cho dù tinh thần lực của Trương Vĩ chỉ có một điểm, vẫn vượt xa người bình thường.

Còn hắn chỉ mất bốn năm ngày đã luyện Băng Sơn Quyền tới Sơ Khuy Môn Kính.

Nếu thật sự phải nói tới thiên tài...

Vậy người đó có lẽ chính là hắn.