Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Đoạn đường tiếp theo, Từ Thanh dường như đã mở hẳn máy hát.
Thấy vậy, ba người Dương Lăng cũng tranh thủ hỏi đủ loại vấn đề.
Thì ra những thế lực nằm trên Thần Vực Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp kia, ngoại trừ Thiết Y Ti, không có thế lực nào là nhất lưu tông môn.
Trong đó, Khổ Giác Tự và Đại Diễn Kiếm Tông thuộc hàng nhị lưu, Quan Tinh Thư Viện lại không tính là môn phái giang hồ.
Còn Tử Nhân Cốc, Thiên Đao Môn và những thế lực tương tự Sơn Hà Tông đều chỉ là tam lưu.
Điều này khiến Dương Lăng vô cùng bất ngờ, hắn vốn lui một bước mà lựa chọn con đường Bộ Khoái.
Không ngờ âm sai dương thác, lại xem như đã gia nhập một thế lực nhất lưu.
Chỉ có điều Thiết Y Ti từ đầu đến cuối vẫn khác với tông môn, dù sao đó cũng là nha môn của triều đình.
Nếu thật sự trở thành Bát phẩm Thiết Y Bộ Khoái, mức độ tự do chắc chắn sẽ kém xa đệ tử các tông môn.
“Quả nhiên Khổ Giác Tự chỉ là nhị lưu tông môn. Kim Cương Minh Vương Công căn bản không phải công pháp của bọn họ. Khổ Giác Tâm Kinh mà Tuệ Năng tu luyện mới là căn cơ lập phái của Khổ Giác Tự.” Dương Lăng thầm nghĩ.
“Ở Triệu quốc, nhị lưu và tam lưu tông môn thực ra nhiều vô số kể, cụ thể bao nhiêu ta cũng không đếm nổi. Nhưng nhất lưu tông môn thì chỉ có bốn.” Trên mặt Từ Thanh hiện lên vẻ nghiêm túc: “Lần lượt là Đông phương Thần Tông, Nam phương La Hán Tự, Tây phương Cửu Tiên Đạo Cung và Bắc phương Cực Diễm Kiếm Phủ.”
Trần Húc và Trần Cảnh Quan không dám lơ là, lập tức ghi nhớ kỹ những tin tức này.
“Từ sư huynh, những nhất lưu thế lực đó mạnh đến mức nào?” Dương Lăng tò mò hỏi.
“Mạnh đến mức nào sao?” Từ Thanh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Nếu ngươi ở Trung Nguyên, vậy là triều đình định đoạt.”
“Nếu ở phương Đông, Thần Tông định đoạt.”
“Phương Nam là La Hán Tự định đoạt.”
“Phương Tây là Cửu Tiên Đạo Cung định đoạt.”
“Phương Bắc là Cực Diễm Kiếm Phủ định đoạt.”
“...”
“Tông môn lại có thể đối kháng với triều đình? Chuyện này có thể sao...” Trần Cảnh Quan lẩm bẩm.
Thân là một cảnh sát, hắn thực sự khó mà tưởng tượng được có thế lực nào có thể mạnh tới mức ấy.
“Vì sao lại không thể?” Từ Thanh cười như không cười: “Lấy Khoáng Bang làm ví dụ. Dưới trướng nó có tới hai mươi bảy tòa tam lưu tông môn như Sơn Hà Tông.”
“Nếu toàn bộ Khoáng Bang đồng lòng hợp sức, đủ sức sánh ngang một nhị lưu thế lực. Nhưng Khoáng Bang vẫn phải nghe lệnh La Hán Tự.”
“Các ngươi còn nhớ Tuệ Năng chứ? Hắn là hòa thượng Khổ Giác Tự. Khổ Giác tự là nhị lưu thế lực, nhưng vẫn phải nghe theo La Hán Tự.”
“Nội tình của bốn đại nhất lưu tông môn các ngươi khó mà tưởng tượng nổi. Nếu có thể bái nhập một trong số đó, trở thành đệ tử nội môn, đúng là một bước lên đến tận trời.”
Từ Thanh chậc chậc cảm thán: “Các loại đan dược tăng tu vi, hay Uẩn Linh Đan hỗ trợ tu luyện võ kỹ, bọn họ đều ăn từng bình một!”
Uẩn Linh Đan!
“Đương nhiên, thiên hạ này vẫn là thiên hạ của Triệu quốc.” Từ Thanh đổi giọng: “Nếu không cần thiết, tứ đại nhất lưu thế lực cũng sẽ không chủ động đắc tội triều đình.”
“Quan hệ bên trong quá mức phức tạp, các ngươi không cần nghĩ nhiều, nghĩ cũng không hiểu đâu.”
“Từ sư huynh nói phải, những chuyện đó quá xa vời với chúng ta, ước mơ của ta chỉ là được bái nhập Sơn Hà Tông.” Dương Lăng cười nói.
Trần Húc và Trần Cảnh Quan cũng vội vàng gật đầu: “Chúng ta cũng vậy.”
“Bái nhập Sơn Hà Tông sao? Nếu lần này các ngươi lập được công lao, giúp ta ổn định vị trí ở Xích Kim Khoáng, chuyện đó cũng không phải không thể sắp xếp.” Từ Thanh như có điều suy nghĩ.
Ánh mắt ba người lập tức sáng lên, Dương Lăng vừa định hỏi kỹ hơn thì Từ Thanh đã chuyển sang chủ đề khác.
Trò chuyện một hồi, Dương Lăng chợt hiếu kỳ hỏi: “Từ sư huynh, vừa rồi ngươi nhắc tới Uẩn Linh Đan. Thứ đó có thể giúp tu luyện võ kỹ sao?”
“Uẩn Linh Đan là bảo vật cực tốt. Sau khi dùng, tốc độ tu luyện võ kỹ sẽ tăng mạnh.” Từ Thanh nói: “Võ kỹ tổng cộng có năm cảnh giới.”
“Sơ Khuy Môn Kính, Dung Hội Quán Thông, Lô Hỏa Thuần Thanh, Đăng Đường Nhập Thất và Xuất Thần Nhập Hóa.”
“Sơ Khuy Môn Kính là dễ nhất.”
“Lấy Hắc Hổ Quyền làm ví dụ, võ giả bình thường luyện hai ba tháng là có thể đạt tới.”
Võ giả bình thường phải mất hai ba tháng sao?
Dương Lăng âm thầm vui mừng, lần đầu tiên hắn chỉ mất bốn năm ngày, quả nhiên tinh thần lực cũng tương đương với ngộ tính.
“Tiếp đó là Dung Hội Quán Thông, có thể cần một hai năm.”
“Còn Lô Hỏa Thuần Thanh thì phải khổ luyện chừng mười năm, có thể nói mỗi lần tăng một cảnh giới, độ khó đều tăng gấp mười lần.”
Từ Thanh cảm khái.
“Ta vừa nói là võ giả bình thường, cả đời họ nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện một môn võ kỹ tới Lô Hỏa Thuần Thanh, còn muốn Đăng Đường Nhập Thất còn khó hơn lên trời.”
“Nếu thiên phú cao hơn một chút, có lẽ mất hơn mười năm sẽ đạt tới Đăng Đường Nhập Thất, nhưng Xuất Thần Nhập Hóa thì đừng mơ.”
“Ngay cả những đệ tử của nhất lưu tông môn kia, thiên phú thuộc hàng tuyệt đỉnh trong thiên hạ, cũng chỉ có khả năng đến tuổi già mới đưa được một môn võ kỹ tới Xuất Thần Nhập Hóa.”
“Nhưng với một võ giả, nếu chỉ có một môn võ kỹ hộ thân thì quá nguy hiểm. Muốn học thêm vài môn võ kỹ, lại không đủ thời gian.”
“Vậy phải làm sao? Uẩn Linh Đan chính là thứ giải quyết vấn đề này.”
“Theo ta được biết, trong tứ đại nhất lưu tông môn, thậm chí không ít nhị lưu tông môn, có những thiên tài trẻ tuổi dựa vào Uẩn Linh Đan mà khi còn rất trẻ đã sở hữu nhiều môn võ kỹ đạt tới Đăng Đường Nhập Thất.”
“Phải biết rằng, võ kỹ họ tu luyện còn mạnh hơn rất nhiều so với thế hệ chúng ta, độ khó tu luyện cũng cao hơn vô số lần.”
Từ Thanh khẽ thở dài, “So với bọn họ, đời này ta có thúc ngựa cũng không đuổi kịp.”
Trần Húc và Trần Cảnh Quan trầm mặc, cố gắng tiêu hóa những tin tức vừa nghe, còn Dương Lăng lại rút ra được vài kết luận quan trọng.
Phẩm giai võ kỹ càng cao, độ thuần thục cần thiết càng lớn?
Băng Sơn Quyền chỉ cần một trăm điểm độ thuần thục đã đạt Sơ Khuy Môn Kính Sơ Khuy Môn Kính Sơ Khuy Môn Kính. Những võ kỹ cao thâm hơn chẳng lẽ vừa bắt đầu đã cần một ngàn điểm?
Nếu thật là như vậy, không có Uẩn Linh Đan, cho dù tinh thần lực của ta rất cao, muốn luyện một môn võ kỹ tới Xuất Thần Nhập Hóa cũng phải mất vài chục năm, thậm chí còn chưa chắc đủ.
Uẩn Linh Đan chính là mấu chốt. Từ Thanh nói không sai, võ kỹ là thủ đoạn đối địch, càng nhiều càng tốt, thiếu một môn là chịu thiệt một phần.
Hiện giờ ta có quyền pháp, có đao pháp, nhưng vẫn thiếu một môn thân pháp.
Nghĩ tới đây, Dương Lăng thấp giọng hỏi: “Từ sư huynh, có thể mua Uẩn Linh Đan ở đâu?”
“Chỉ có triều đình và tứ đại nhất lưu thế lực mới có thể luyện chế hoặc nắm giữ Uẩn Linh Đan. Các thế lực khác đều phải mua từ bọn họ.” Từ Thanh cười nhạt: “Ngươi muốn mua sao? Giá của nó rất ổn định. Một viên năm trăm lượng bạc.”
Hít!
Năm trăm lượng!
Nếu một viên Uẩn Linh Đan tương đương năm trăm điểm độ thuần thục, vậy chẳng phải một điểm độ thuần thục trị giá một lượng bạc sao?
“Cho nên trên đời này, vẫn phải kiếm tiền, kiếm tiền mới là vương đạo.” Từ Thanh cười nói: “Chỉ cần có tiền, dù thiên phú kém đến đâu cũng có thể dùng đan dược chất đống thành một thân tu vi.”
“Loại đan dược như Uẩn Linh Đan, bất kể ngươi là kẻ ngu dốt hay thiên tài tuyệt thế, hiệu quả đều như nhau.”
“Đan dược quả thực công bằng, đối xử với ai cũng như nhau.”
Trần Húc và Trần Cảnh Quan cảm thấy bản thân hoàn toàn không đủ tư cách tham gia cuộc nói chuyện này.
Năm trăm lượng...
Đó là khoản tiền khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.
“Nếu sau này ngươi thật sự muốn mua, ta khuyên ngươi nên hỏi thử bên Thiết Y Ti.” Từ Thanh cười nói: “Bọn họ cũng có hạn ngạch Uẩn Linh Đan, ngoài việc dùng làm phần thưởng thường ngày, chỉ cần có quan hệ, cũng có thể mua được một ít.”
Dương Lăng khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ.
Không thể không nói, hiện giờ hắn cũng xem như đệ tử của một thế lực nhất lưu.
“Phải nghĩ cách nhanh chóng trở thành Bát phẩm Thiết Y Bộ Khoái, mặc dù không phải thân phận hiệp khách giang hồ… Nhưng phần công chức này, sao lại khiến người ta có cảm giác an toàn đến vậy chứ...” Dương Lăng âm thầm lẩm bẩm trong lòng.