Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiếng gào thét đột ngột này của Cẩu Đản, trong đêm đen chết chóc tĩnh mịch, hệt như sấm sét nổ vang, chấn động tất cả những người có mặt tại hiện trường, bao gồm cả Bành tiên sinh đang ngồi trên cây, đều sững sờ.
Có một khoảnh khắc, bọn họ thậm chí đều quên cả hít thở.
Mà Cẩu Đản sau khi gầm xong một tiếng này, cả người liền hệt như quả cà tím bị dính sương giá, héo rũ ngã xuống đất, không nhúc nhích.
Trên con đường thôn tối đen như mực, yên tĩnh như chết!
Ánh mắt của tất cả mọi người, đều nhìn chòng chọc vào Cẩu Đản đang ngã trên mặt đất, trên mặt viết đầy sự kinh hoàng và khó có thể tin được.
Người ngoài nghĩ như thế nào, thiếu niên không biết, nhưng hắn nghĩ một lúc lâu, đều không nghĩ ra một từ ngữ thích hợp nào để hình dung tiếng gầm rú này.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn càng nguyện ý tin tưởng, người gầm ra âm thanh này, là một kẻ sắp chết lưng còng, mặt đầy nếp nhăn, sắp sửa xuống lỗ, đến mức cổ họng đều bắt đầu thối rữa.
Nhưng hắn lại là tận mắt nhìn thấy, âm thanh này là phát ra từ trong cái miệng đang khép mở của Cẩu Đản, cho nên thiếu niên liền có một loại cảm giác, đó chính là, cái miệng này tuy là của Cẩu Đản, nhưng người nói chuyện, lại là một người khác!
Vừa nghĩ tới Cẩu Đản trước đó kiễng gót chân bước đi, thiếu niên liền nhịn không được rùng mình một cái, dường như nhiệt độ xung quanh, đều giảm xuống mấy độ vậy.
Những đạo sĩ tiên sinh ngồi xổm ở hai bên đường thôn, đè lên đường mực kia, sau khi lấy lại tinh thần, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều từ trong thần sắc của đối phương, nhìn thấy sự hoang mang không giấu được.
Tiếng gầm rú kia của Cẩu Đản, chỉ có vỏn vẹn mười sáu chữ, bọn họ cho dù là kẻ mù chữ, cũng rõ ràng là có ý gì.
Có một lão thái, hiển nhiên chỉ chính là Hồ gia lão thái, suy cho cùng cả cái thôn này, con cái bất hiếu, cũng chỉ có Hồ gia bọn họ.
Còn về hai câu ‘ai dám tới chôn, cả nhà gặp nạn!’, hiển nhiên chính là đang cảnh cáo những người bọn họ---- các ngươi nếu dám đến khiêng quan tài phát tang, vậy thì đợi cả nhà đều chết sạch đi!
Nhưng việc bọn họ làm mấy ngày nay, trùng hợp chính là định phát tang chôn lão thái.
Đây chẳng phải là đúng lúc đâm đầu vào họng súng sao?
Bọn họ là từng làm qua rất nhiều đạo tràng, cũng từng gặp qua không ít người chết, nhưng bọn họ thật chưa từng gặp qua chuyện tà môn như thế này!
Quan tài của Hồ gia lão thái, mười sáu người khiêng không nổi thì cũng thôi đi, hiện tại một đứa trẻ bảy tám tuổi, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại kiễng gót chân bước đi, kinh khủng nhất chính là, bọn họ lại còn cản không được!
Nếu như vẻn vẹn chỉ là như thế này, bọn họ vẫn có thể tiếp nhận, suy cho cùng Bành tiên sinh đã làm cho Cẩu Đản dừng lại.
Nhưng xui xẻo thế nào, Cẩu Đản vậy mà dùng loại âm thanh quỷ dị kia, phát ra uy hiếp diệt môn đối với bọn họ!
Thế này thì mẹ nó ai mà chịu nổi?
Bọn họ gan lớn là không giả, nếu không cũng làm không được đạo sĩ tiên sinh.
Nhưng bọn họ cũng là người, cũng đều có gia đình vợ con, ai cũng sợ tai họa sẽ vạ lây đến vợ con.
Cho nên bọn họ ngày thường cho dù có giữ bình tĩnh thế nào đi nữa, vào lúc này, cũng đều bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, chỉ ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích, thậm chí đều không dám nhìn nhiều thêm một cái vào Cẩu Đản đang nằm trên mặt đất.
Mấy ngày nay đều đang mưa, trên đường thôn đầy bùn lầy đọng nước, nhiệt độ nửa đêm lại rất thấp, Cẩu Đản cứ nằm trên mặt đất như vậy, cho dù là một người khỏe mạnh, cứ nằm tiếp như thế, e là cũng phải bị lạnh cóng đến hỏng.
Nhưng mặc dù như vậy, những đạo sĩ tiên sinh có mặt tại hiện trường, cũng không có một ai dám tiến lên đi đỡ Cẩu Đản dậy, chỉ sợ nó sẽ đột ngột dựng đứng lên từ dưới đất, lần nữa ngửa đầu hô lên câu nói vừa nãy.
Thiếu niên cũng sợ.
Nhưng thiếu niên vẫn là muốn đỡ Cẩu Đản từ dưới đất lên.
Dù cho đổi một chỗ nằm khô ráo hơn chút cũng được.
Nhưng có trải nghiệm ‘mở cửa’ trước đó, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, cho nên hắn ngẩng đầu, nhìn về phía Bành tiên sinh hai chân đang quấn trên cây, hy vọng có thể nhận được sự cho phép của ông.
Bất quá Bành tiên sinh cũng không có nhìn hắn, mà là xách theo la đồng, sột soạt sờ soạng thứ gì đó trên thân cây.
Thiếu niên không biết Bành tiên sinh đang tìm cái gì, chỉ nhìn thấy ông sờ soạng một lúc lâu, dường như đều không thể sờ thấy thứ ông muốn, thế là động tác dần trở nên nóng nảy, miệng cũng không nhàn rỗi:
“Cẩu nhật! Chết thì cũng chết rồi, còn không nỡ đi! Có bản lĩnh thật sự thì đi tìm con ruột ngươi đi, đến nơi này dọa tiểu hài tử thì tính là bản lĩnh gì? ----Cái cây mẹ nó này rốt cuộc là cây gì? Sao lại không có lấy một cành chẽ nào?”
Chửi xong, thiếu niên liền nghe thấy tiếng ‘rắc’ một cái, là âm thanh cành cây bị bẻ gãy.
Sau đó thiếu niên liền nhìn thấy, Bành tiên sinh đem mặt la đồng và dùi la kia, đều treo lên nhánh cây gãy.
Thiếu niên lúc này mới biết, thứ Bành tiên sinh sờ soạng, là nhánh rẽ có thể treo la đồng.
Bành tiên sinh treo la đồng xong, liền từ trên cây lui xuống, sau đó chỉ vào mấy vị đạo sĩ tiên sinh kia nói: “Mấy người các ngươi, đến sân đập lúa khiêng mấy cái ghế dài tới đây.”
“Chuyện này...”
Mấy vị đạo sĩ tiên sinh kia nghe xong, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều là một mặt khó xử, ai cũng không có đứng dậy.
Bành tiên sinh thấy thế, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là thở dài một tiếng, liền tự mình đi về hướng sân đập lúa.
Thiếu niên là người duy nhất đứng dậy đi theo.
Chỉ là một lớn một nhỏ này còn chưa đi ra được mấy bước, liền bị mấy vị đạo sĩ tiên sinh kia gọi giật lại, nói bọn họ đi khiêng, để Bành tiên sinh và Đại Bảo cứ ở lại chỗ này.
Ghế dài rất nhanh liền được khiêng tới, bọn họ mỗi người bốn cái, một thoáng đã khiêng tới mười mấy cái.
Bành tiên sinh chỉ vào mặt la đồng kia: “Đặt ở dưới la bày ra thành một chữ nhất, sau đó đặt Cẩu Đản lên nằm cho tử tế.”
Đám đạo sĩ tiên sinh mặc dù sợ hãi, nhưng sau khi do dự ngắn ngủi, vẫn là cắn răng đi tới.
Ghế dài rất nhanh liền bày xong, sau khi xếp thành một chữ nhất, giống như là một chiếc giường vậy.
Nhưng tiếp đó bọn họ liền gặp khó khăn, ai cũng không dám đi khiêng Cẩu Đản, chỉ sợ cả nhà gặp nạn.
Thiếu niên thấy thế, không nói hai lời, đi thẳng về phía Cẩu Đản.
“Đại Bảo! Ngươi không cần mạng nữa à?”
Hán tử gõ chập cheng, cản thiếu niên lại, vẻ mặt sốt ruột lớn tiếng hỏi.
Thiếu niên biết hán tử đây là đang quan tâm mình, cho nên lắc đầu, cười nói: “Thúc, không sợ đâu, cả nhà cháu chỉ có một mình cháu.”
Nói xong, thiếu niên liền lách qua hán tử, bước đến trước mặt Cẩu Đản ngồi xổm xuống, hai tay một trên một dưới, ôm nó từ dưới đất lên, đặt nằm gọn ghẽ trên ghế dài.
Đám đạo sĩ tiên sinh nhìn thấy cảnh này, trong lòng rất không phải tư vị.
Nhưng vừa nghĩ tới lời nói trước đó Cẩu Đản gầm ra, bọn họ cũng hết cách.
“Bành tiên sinh, xong rồi.”
Thiếu niên đặt Cẩu Đản xong, liền bước tới bên cạnh Bành tiên sinh.
Bành tiên sinh lúc này, mặt hướng về phía sân đập lúa, lưng quay về phía Cẩu Đản, không biết từ lúc nào lấy từ trong túi ra cái ấm trà to cỡ bàn tay kia, đang hớp từng ngụm một.
Lông mày ông nhíu chặt, không biết đang nghĩ cái gì, đến mức lời của thiếu niên, ông đều không nghe thấy.
Thế là thiếu niên lại nói một lần nữa, Bành tiên sinh lúc này mới hoàn hồn lại, xoay người nhìn một cái, đánh giá từ trên xuống dưới một phen, lúc này mới gật đầu, hỏi thiếu niên rằng: “Việc bọn họ đều không dám, ngươi lại đi làm, ngươi không sợ chết sao?”
Thiếu niên lắc đầu.
Bành tiên sinh tưởng rằng thiếu niên sẽ nói bản thân không sợ chết, kết quả lại không nghĩ tới thiếu niên mở miệng nói: “Sao có thể không sợ chứ? Mỗi lần lên núi đặt bẫy bắt thú rừng, xung quanh một bóng người đều không có, đều sợ muốn chết.”
“Vậy sao ngươi còn đi khiêng nó?”
Bành tiên sinh hé nửa miệng, cảm thấy rất kinh ngạc.
“Trong sách nói, biết sai có thể sửa, không gì tốt hơn.”
Thiếu niên đáp: “Nương cháu cũng từng nói, làm người không sợ phạm sai lầm, chỉ sợ sai rồi còn không sửa. Cháu không nên mở cửa, đây là lỗi của cháu, cháu phải sửa. Ngoài ra, Cẩu Đản khẳng định muốn sớm ngày quay về bên cạnh nương nó...”
Khi thiếu niên nói tới đây, khựng lại một chút, sau đó hướng về phía Bành tiên sinh nở một nụ cười xán lạn: “Cháu cũng vậy, cháu cũng nhớ nương.”