“Gâu gâu...”

Ngay lúc đó, một tràng tiếng chó sủa vang dội chợt cất lên. Hai con chó mực cao lớn hung dữ từ gian nhà trong lao vọt ra. Một con trước một con sau, nhe nanh múa vuốt, vừa sủa điên cuồng vừa xông ra ngoài.

“Á á...”

Đám ăn mày đang chen vào cửa phát ra một tiếng thét thảm thiết, lui ngược ra ngoài. Ngay sau đó, tiếng gõ phách, tiếng cắn xé, tiếng chó sủa hung tợn, tiếng lồng đèn bị xé toạc cùng với tiếng chửi rủa gào khóc của đám ăn mày bên ngoài nháy mắt rối tinh rối mù. Rồi âm thanh dần xa, bốn bề lại khôi phục vẻ tĩnh lặng.

“Phù...”

Hàn Bình đột nhiên ngồi bật dậy, chỉ thấy xung quanh tĩnh lặng như tờ. Chiếc tivi cũ kỹ đang phát ra ánh sáng xanh nhạt. Hắn thở hổn hển vài hơi rồi lập tức nhảy xuống giường nhìn ra ngoài. Cổng lớn vẫn đóng chặt, ánh đèn vẫn sáng như thường. Mọi thứ vừa rồi, dường như chỉ là một giấc mơ.

Nhưng hắn không dám lơ là, vén rèm chui vào gian trong, liền nhìn thấy hương án đang thờ cúng. Khác với những nơi khác, ba nén nhang thờ cúng quanh năm chưa từng tắt, tàn nhang đã tích đầy nửa bát hương. Nhưng thứ được thờ không phải là tượng thần, mà là ba con chó đất nhỏ được nặn vô cùng tinh xảo. Hình dáng mỗi con một khác, con thì lăn lộn, con thì ngửa đầu sủa, con thì đuổi theo đuôi của chính mình. Có con hung dữ, có con ngây ngô, thậm chí còn có một con hơi mắt lác, trông không được thông minh cho lắm. Từ trái qua phải vốn có bảy con chó đất, chỉ là bốn con bên trái đều đã biến thành những đống đất vụn. Trong đó có hai đống trông khá mới, giống như vừa bị một lực lượng nào đó chấn vỡ. Cái đầu chó nhỏ xíu còn sót lại cũng chẳng còn chút linh tính nào.

“Lần này, vỡ luôn một lúc hai con...”

Hàn Bình nhìn mà xót xa một trận. Sau khi người cha thật thà qua đời, chỉ còn lại chúng nó bảo vệ hắn. Đám quỷ ăn mày kia cũng trở nên ngày càng hung dữ, ngày càng quá đáng. Ban đầu chúng chỉ gọi tên hắn ở ngoài làng, sau đó lại vào làng, nhưng vẫn chưa dám vào cổng lớn mà chỉ khóc rấm rứt bên ngoài. Vậy mà sau khi người cha qua đời, bây giờ chúng không những dám vào cổng sân, thậm chí còn bắt đầu đập thẳng vào cửa nhà hắn. Cứ nghĩ đến sự giày vò kéo dài suốt hai năm trời này, Hàn Bình lại hận đến ngứa răng, đồng thời lại dâng lên một cảm giác ớn lạnh ngấm tận vào trong xương tủy. Mẹ kiếp, chuyện này rốt cuộc là sao chứ?

Trước khi xuyên không tới đây, mặc dù hắn cũng từng theo bà sư phụ thọt chân bôn ba khắp chốn, xem chuyện tìm mộ, khu tà bói toán cho người ta, nhưng hắn hoàn toàn không tin trên đời này có thần thần quỷ quỷ gì sất.

Bà sư phụ thọt kia cũng thường nói: “Mày phải tin vào khoa học, trên đời này làm gì có nhiều mấy thứ thần thánh quỷ quái đến thế? Đa phần đều là chuyện trong lòng người mà ra thôi! Chúng ta là người ăn cơm giang hồ, mà ăn cơm giang hồ thì phải có thật có giả. Miệng biết nói còn hơn tay biết đánh, trên đạo có mặt mũi còn hơn trong túi có tiền. Mặc kệ là ông chủ lớn cỡ nào, chỉ cần tìm đến chúng ta thì chứng tỏ trong lòng ổng có chuyện, chứng tỏ đồng tiền ổng kiếm được không an tâm. Mày chỉ cần nói trúng tim đen của ổng, thì cả đống tiền giấy ổng lại chẳng phải tự tay dâng lên cho bà cô này sao...”

“. . . . .”

Hàn Bình là một người thật thà, hắn cực kỳ khinh thường cái bộ dạng đó của bà sư phụ thọt, luôn cho rằng bà ta chính vì quá thất đức nên mới bị gãy chân. Nhưng lâu dần, hắn cũng thực sự thiếu đi sự kính sợ đối với những thuyết thần quỷ.

Hồi đó, sư phụ thọt nhận được một mối làm ăn lớn, thay một ông chủ lớn ở miền Nam sang Nam Dương tìm kiếm một ngôi mộ cổ. Thế nhưng người đàn bà này nhận tiền rồi lại lười đi tìm, Hàn Bình cũng lười tìm, thế là hai người bèn tự tạo ra một cái. Họ tìm một ngôi mộ cổ vô danh ở địa phương, bỏ vào đó vài miếng ngọc cổ dỏm, viết mấy dòng minh văn chẳng ai hiểu nổi, nào là Lâm Binh Đấu Giả, nào là Lôi Thanh Phổ Hóa, rồi khuân thêm một bức tượng điêu khắc màu đen dựng ở đó. Xong xuôi bèn báo cho ông chủ lớn kia là đã tìm thấy...

... Ông chủ kia tin sái cổ!

Đương nhiên ông chủ có tin hay không cũng chẳng quan trọng, hai người bọn họ đã cuỗm sạch tiền ứng trước cùng phí bịt miệng rồi chuồn êm. Chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào, dù sao thì đám trộm mộ này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!

Có món tiền này, Hàn Bình kiên quyết không chịu theo con sâu rượu thọt chân kia đi khắp nơi lừa gạt người ta nữa. Thế là hắn quay về nội địa, quyết định nhân lúc còn trẻ thì về trường đi học thi đại học, tranh thủ sớm ngày “lên bờ”. Kết quả, ngay ngày đầu tiên chính thức rút khỏi giang hồ, hắn đã “ngỏm” ngay trong căn biệt thự nhỏ. Ngỏm một cái là tới luôn thế giới này, xuyên không vào thân xác một kẻ cùng tên cùng họ cùng ngày sinh. Sau đó, còn chưa kịp nhìn nhận rõ ràng thế giới này, chưa kịp chép sách, chép nhạc, chơi chứng khoán gì sất, thì đã bị đám quỷ ăn mày kia tìm tới cửa trước...

Mấy thứ quỷ quái này căn bản chẳng hợp lẽ thường chút nào!

Mẹ kiếp, cái chuyện xuyên không hiếm hoi thế này, sao lại rơi trúng đầu mình cơ chứ? Là do ngôi mộ cổ vô danh ở Nam Dương kia, hay là do hùa theo sư phụ thọt đi lừa gạt nên bị quả báo? Nhưng nếu là vậy, tại sao người xuyên qua chịu xui xẻo không phải là bà ta? Bà ta còn thất đức hơn cơ mà... Nhưng mặc kệ trong lòng oán trách thế nào, con người thì vẫn phải sống. Có điều hắn nay đã chống chọi suốt hai năm, người cha của tiền thân đã chết, chó đất cũng vỡ vụn từng con một. Lần này thậm chí phải vỡ nát hai con chó đất mới đuổi được đám thứ kia đi, hắn sắp không trụ nổi nữa rồi.