Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 109. Thế Gian Đệ Nhất Đẳng (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiếng xe ngựa lộc cộc từ xa vọng lại gần. 

Những chiếc xe ngựa khắc dòng chữ nhỏ "Hòa khí sinh tài", trên thùng xe đều không treo đèn, nối đuôi nhau thành một hàng dài đen kịt, chậm rãi tiến tới. 

Mãi đến khi chỉ còn cách đống lửa chừng mười bước chân, chiếc xe ngựa đầu tiên mới dừng lại. 

Người đánh xe nhanh nhẹn nhảy xuống, đứng sang một bên, những chiếc xe ngựa phía sau cũng nối gót dừng lại, nhưng không một người đánh xe nào rời khỏi vị trí của mình. 

Rèm xe khẽ lay động, hai bóng người bước xuống từ chiếc xe ngựa đầu tiên. 

Một người đàn ông trung niên, mặt mày uy nghiêm, thân khoác cẩm bào. Bên cạnh hắn ta là một người có vẻ là quản gia, chừng năm mươi tuổi, luôn cúi đầu cung kính.. 

Nhìn Cố Lưu Bạch và những người khác vẫn ngồi bên đống lửa, nam tử trung niên mặt mày uy nghiêm này khẽ nhíu mày, nói: "Vị nào là Khê Ngưng tiên sinh đã truyền tin cho chúng ta?" 

"Khê Ngưng tiên sinh?" Trần Đồ thoáng ngạc nhiên, lại thấy Cố Lưu Bạch giơ cánh tay không bị thương lên, cười híp mắt nói: "Là ta." 

Nam tử trung niên thấy người mình hỏi là một thiếu niên, không khỏi sửng sốt: "Ta là Trâu Thoa Y, người ngươi nói là Trâu Gia Nam, là hắn sao?" 

Lúc nói ra ba chữ Trâu Gia Nam, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên vô cùng sắc bén, giống như hai luồng kiếm quang, ghim chặt vào người Chu Lư Nhi. 

Cố Lưu Bạch không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn Chu Lư Nhi một cái. 

Chu Lư Nhi ưỡn ngực, cười hì hì nói: "Đúng, ta chính là Trâu Gia Nam." 

Trâu Thoa Y quan sát cậu ta một hồi, nhẹ giọng hỏi: "Có bằng chứng gì không?" 

Chu Lư Nhi thò tay vào trong ngực lục lọi, ngay khi Trần Đồ lo lắng cậu ta sẽ móc ra con rắn kia, thì chỉ thấy cậu ta lấy ra một khối ngọc bội hình cá màu trắng. 

"Từ nhỏ, ta vẫn luôn mang theo nó bên mình." Cậu ta nghiêm túc nhìn Trâu Thoa Y, nói. 

Trâu Thoa Y muốn đưa tay lấy khối ngọc bội kia, nhưng Chu Lư Nhi đã nhanh tay rụt lại, nói: "Có thể nhìn, không được cầm." 

Trâu Thoa Y cau mày, hắn dừng lại, nói: "Ngươi làm sao chứng minh được ngọc bội này luôn ở trên người ngươi?" 

Chu Lư Nhi cười hì hì nói: "Nó không ở trên người ta, chẳng lẽ ở trên người ngươi?" 

Trần Đồ vẫn luôn nở nụ cười mỉm thường thấy, nghe Chu Lư Nhi đáp trả, y lại cười toét cả miệng. 

Trâu Thoa Y còn muốn giảng đạo lý với Chu Lư Nhi, hắn kiên nhẫn nói: "Ý của ta là, chỉ bằng khối ngọc bội này, khó chứng minh được ngươi là Trâu Gia Nam, bởi vì cho dù ngươi đeo nó từ nhỏ, thì cũng có thể là do người khác đeo lên người ngươi." 

Chu Lư Nhi nghe vậy thì ngơ ngác, nói: "Ngươi thú vị thật, vừa nãy thì muốn ta chứng minh ngọc bội này luôn ở trên người ta, bây giờ ngươi lại nói, ngọc bội này có thể là người khác đeo lên người ta. Ta quan tâm nhiều như vậy làm gì, chẳng phải ta đã nói từ nhỏ nó đã ở trên người ta rồi sao, ta lại không biết làm ngọc bội, không phải người khác đặt lên người ta, vậy chẳng lẽ là ta mang ra từ trong bụng mẹ?" 

Trần Đồ nghe vậy thì khoái chí, suýt nữa thì vỗ tay khen hay. 

Ngay cả kẻ ngốc cũng nhìn ra thái độ của Trâu Thoa Y có gì đó không đúng, không hề có chút vui mừng nào khi gặp lại người thân, ngược lại còn lạnh lùng cố ý làm khó. 

Theo lý mà nói, nếu Chu Lư Nhi là hài tử Trâu gia lưu lạc bên ngoài, vậy giờ phút này hẳn là giai đoạn nghiệm chứng thân phận, trong lòng không phải nên hy vọng Chu Lư Nhi là thật sao? 

Cho dù thế nào cũng không thể là thái độ như thẩm vấn phạm nhân thế này được. 

Hơn nữa còn hẹn gặp mặt ở chỗ này, chẳng lẽ bọn họ có ý đồ giết người diệt khẩu? 

Trần Đồ quay đầu nhìn Cố Lưu Bạch. 

Cố Lưu Bạch khẽ mỉm cười với y, dường như đã sớm đoán được sẽ như này. 

Sắc mặt Trâu Thoa Y cứng đờ, nhất thời không biết nên đáp trả thế nào, hắn trầm mặc một lát, quay đầu nhìn người đàn ông giống như quản gia ở bên cạnh. 

Người đàn ông giống như quản gia luôn cúi đầu, thoạt nhìn có vẻ khiêm tốn, lúc này lại cười nói: "Thú vị thật." 

Chu Lư Nhi nghe vậy có chút không vui, "Đều là người một nhà, các ngươi lại nói chuyện xa lạ như vậy." 

Người đàn ông giống như quản gia cẩn thận quan sát Chu Lư Nhi. 

Lão ta không biết Chu Lư Nhi là thật sự ngốc hay là giả ngu giả dại. 

"Tiểu huynh đệ, theo lý mà nói, bên mông trái của ngươi có một vết bớt, đúng chứ?" Ông ta đột nhiên mỉm cười, nói. 

"Lòng và lòng vòng, sao ngươi không nói sớm!" 

Chu Lư Nhi nhảy dựng lên, vô cùng nhanh nhẹn vén lớp áo bông dày cộp, cởi quần ra, để lộ cặp mông lấm lem bùn đất, lắc mấy cái cho nam tử giống như quản gia kia nhìn, còn vỗ vào mông trái của mình, nói: "Một con rùa đỏ! Các ngươi không có chứ?" 

Bất kể là Trâu Thoa Y hay người giống như quản gia kia đều không nói gì, bọn họ nhìn chăm chằm vào vế bớt trên mông Chu Lư Nhi, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo. 

"Không ngờ ngươi còn sống." 

Người giống như quản gia kia từ từ đứng thẳng người, giọng nói của ông ta tràn đầy cảm khái, "Một đứa trẻ mới một tuổi rưỡi, bản thân còn bị bệnh, bị vứt bỏ ở quan ngoại, vậy mà hơn mười năm sau, lại báo cho ta biết mình còn sống, còn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt ta. Mạng của ngươi, thật là cứng."