Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 148. Người Trẻ Tuổi Tính Khí Nóng Vội (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chính là hắn!” Minh Dưỡng kinh hãi kêu lên như gặp quỷ.  

Cố Ngưng Khê?  

Yến Trường Thọ và những người khác không thể tin được nhìn thiếu niên đang mỉm cười kia.  

Hắn thật sự có thể giết chết mấy tu hành giả của Miếu Bồ Tát Không Đầu sao?  

Nhưng giờ phút này hắn cứ thế thản nhiên đi ra, là có ý gì?  

Thứ hắn đang cầm trong tay là cái gì vậy?  

Bảo đao ngụy trang thành sài đao?  

Phạm Trần nheo mắt lại, “Trong miếu nhỏ lại xuất hiện một vị Chân Phật sao?”  

“Các ngươi đừng có lộn xộn.”  

Cố Lưu Bạch nghiêm túc nói.  

Bảo chúng ta đừng lộn xộn?  

Một đám sơn phỉ của Miếu Bồ Tát Không Đầu nhất thời ngẩn người.  

Nhưng cũng ngay trong khoảnh khắc đó, Cố Lưu Bạch động thủ.   

Hắn lao về phía một tên sơn phỉ của Miếu Bồ Tát Không Đầu ở gần nhất.  

Lúc này xung quanh bãi luyện võ, chỉ tính riêng sơn phỉ mặc áo cà sa màu vàng đất đã có hơn mười tên, còn có hơn ba mươi tên sơn phỉ mặc áo đen, tất cả mọi người đều không ngờ Cố Lưu Bạch lại trực tiếp động thủ.  

Lúc này Tống Thu và Yến Trường Thọ mới phản ứng lại, câu nói đừng lộn xộn kia của hắn, không phải nói với bọn sơn phỉ, mà là nói với bọn họ.  

Một mình hắn muốn chiến đấu với nhiều người như vậy sao?  

Không chút do dự, nhìn Cố Lưu Bạch lao về phía mình, huyết mạch toàn thân tên sơn phỉ cầm nguyệt nha sạn nổi lên, chiếc nguyệt nha sạn nặng trịch trong tay gã giống như không có chút trọng lượng nào, hóa thành một vệt đen trong đêm tối.  

Cố Lưu Bạch đột nhiên hạ thấp người, mũi sài đao quỷ dị đỡ lấy nguyệt nha sạn, dễ dàng hất nguyệt nha sạn lên, giống như vén rèm xe ngựa.  

Trên thân sài đao trong tay hắn lóe lên chút ánh sáng, rồi chém xuống với tốc độ kinh người.  

Xoẹt!  

Mười ngón tay của tên sơn phỉ đứt lìa, lồng ngực nứt toác.  

Minh Dưỡng bất giác lùi về phía sau, rõ ràng là chặt ngón tay người khác, nhưng gã lại có cảm giác như ngón tay của mình cũng đã lìa khỏi bàn tay.  

Phụt!  

Tên sơn phỉ bị thương kinh khủng ở lồng ngực, ngã quỵ xuống đất.  

Một bóng người kịp thời lao ra, xoẹt xoẹt xoẹt ba kiếm.  

Tên sơn phỉ trợn trừng hai mắt, chết không nhắm mắt!  

“Giang Tử Yên?”  

Yến Trường Thọ không thể tin được kêu lên.  

Trước khi phần lớn sơn phỉ kịp phản ứng lại, Cố Lưu Bạch đã lao về phía một tên sơn phỉ khác của Miếu Bồ Tát Không Đầu.  

Tên sơn phỉ kia trong nháy mắt sinh ra ảo giác.  

Thiếu niên lao về phía mình không phải là một người, mà là một mảnh ngói đang lướt trên mặt nước.  

Tốc độ quá nhanh khiến gã thậm chí còn không kịp cảm nhận hết sự sợ hãi, trong áp bách đến cực hạn, gã lập tức sử dùng chiêu thức thuần thục nhất và cũng là cường đại nhất của mình.  

Cây trường côn trong tay gã trong nháy mắt đột nhiên hóa thành một thanh trường thương, mũi côn đâm thẳng vào yết hầu Cố Lưu Bạch.  

Đột đột đột!  

Sài đao trong tay Cố Lưu Bạch đột nhiên bạo phát, như cuồng phong vũ bão liên tiếp chém ba nhát vào trường côn của hắn.  

Khi nhát đao đầu tiên chém vào mũi côn, gã không cảm thấy gì nhiều, trường côn chỉ hơi rung lên, nhưng khi nhát thứ hai, thứ ba giáng xuống, gã kinh hãi nhận ra khớp xương ngón tay và cổ tay mình phát ra tiếng kêu răng rắc đáng sợ!  

Trường côn giống như một con mãng xà khổng lồ còn sống, điên cuồng quẫy đạp trong tay gã.  

Phụt!  

Tên sơn phỉ cưỡng ép chống đỡ, trong miệng phun ra một luồng chân khí hỗn loạn.  

Nhưng ngay lúc này, Giang Tử Yên nhảy tới, xoẹt xoẹt xoẹt lại là ba kiếm.  

Tên sơn phỉ này đột nhiên không thể thở được.  

Gã không thể tin được nhìn Giang Tử Yên ở trước mặt, gã không thể hiểu nổi, trong tình huống bên mình có nhiều người như vậy, tại sao gã lại bị hai người phối hợp vây công.  

Mắt Giang Tử Yên chạm mắt gã, trường kiếm trong tay lại động.  

Xoẹt xoẹt xoẹt, lại ba kiếm!  

Đám người Yến Trường Thọ và Tần Lan nhìn đến ngây người.  

Giang Tử Yên lợi hại như vậy từ khi nào?  

“Lục phẩm?”  

Phạm Trần vốn đã muốn ra tay, nhưng khi nhìn thấy quang mang chân khí lưu chuyển trên ngón tay Cố Lưu Bạch, gã lại đột nhiên dừng lại, trong đầu hiện lên ý nghĩ không thể tin được.   

Gã nghi ngờ mình nhìn lầm.  

Toàn bộ U Châu, không thể có thiếu niên nào ở tuổi này có thể bước vào hàng ngũ tu hành giả Lục phẩm.  

Trong nháy mắt bị giết liên tiếp hai đồng bọn, những tên sơn phỉ còn lại rốt cuộc cũng phản ứng lại.  

Từng tiếng gào thét vang lên.  

Ba tên sơn phỉ đồng loạt xông lên, chắn trước mặt Cố Lưu Bạch.   

Nhưng lại thấy Cố Lưu Bạch lấy mũi chân trái làm trụ, cả người lấy một tư thế không thể tưởng tượng được trong nháy mắt bay vòng ra sau lưng người bên trái, sài đao trong tay hắn dường như chỉ nhẹ nhàng lướt qua lưng tên sơn phỉ kia, nhưng một tiếng răng rắc nhẹ nhàng vang lên, xương sống của tên kia giống như củi mục gãy lìa.  

Tên sơn phỉ ở giữa kinh hãi vội vàng nghiêng người né tránh, thanh sài đao đáng sợ kia như bọt sóng tung tăng bay tới cổ gã.  

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, gã không kịp tự cứu, thanh trường đao trong tay hung hăng đâm về phía bụng Cố Lưu Bạch.  

Chân phải Cố Lưu Bạch chạm đất, thân hình lại một lần nữa lướt đi như nước chảy mây trôi.  

Trong đầu tên sơn phỉ này vừa mới dâng lên cảm giác không ổn, Giang Tử Yên đã giết tới.  

Xoẹt xoẹt xoẹt…  

Ba kiếm vững vàng đâm trúng tâm mạch của gã!  

Tên sơn phỉ còn sót lại nhìn Giang Tử Yên gần trong gang tấc, còn chưa kịp nghĩ xem nên đối phó với nàng trước hay đối phó với Cố Lưu Bạch ở phía sau, thì thanh sài đao kia đã kề sát cổ gã!  

Dường như nhát đao này ngay từ đầu đã nhằm vào cổ gã, nhát đao vừa rồi chém về phía tên sơn phỉ ở giữa, chỉ là một đòn đánh lạc hướng!  

Phụt!  

Gã như một kẻ ngốc đứng sững tại chỗ, trong nháy mắt trên cổ xuất hiện một vết cắt sâu, máu tươi bị chân khí kích động, phun ra như thác.   

Giang Tử Yên thậm chí còn không dừng tay, tiếp tục đâm ba kiếm vào ngực gã!  

Chỉ trong nháy mắt, ba tên sơn phỉ đã ngã gục xuống đất!