Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ngay cả dược lực của Tam Can Tỉnh do ngươi luyện chế mà cũng chịu được sao?" Từ Thất biết Lam Ngọc Phượng sẽ không lừa hắn, nhưng vẫn có chút khó tin.
"Nếu không được, ngày mai sẽ hạ dược riêng hắn xem sao." Lam Ngọc Phượng nghiêm túc nói.
"Vậy ngày mai thử lại lần nữa." Giọng nói của Từ Thất lại dần dần tan vào hư không.
Những đống lửa xung quanh cây liễu già vì không có người cho thêm củi, ngọn lửa dần dần lụi tắt.
Sau khi đống lửa tắt, những chiếc đèn lồng ở trên cây liễu cũng lần lượt tắt một cách kỳ lạ.
Trong bóng tối, vẻ mặt của Lam Ngọc Phượng vô cùng chuyên chú, nàng lặng lẽ đi về phía cây liễu già, những lớp vôi và tro bụi trải trên mặt đất không ngừng bị chân khí từ dưới chân nàng thổi bay, không để lại một dấu chân nào.
Khi còn cách cây liễu già khoảng năm mươi bước, tay phải nàng khẽ nhấc lên, từ trong tay áo phóng ra vài sợi tơ mỏng trong suốt, chân khí của nàng lưu chuyển bên trong những sợi tơ này, theo ánh mắt nàng chỉ dẫn, những sợi tơ này giống như sinh vật sống cuốn lấy thanh bảo kiếm, vậy mà lại dễ dàng nhấc bổng thanh bảo kiếm lên không trung.
Sợi tơ vừa cuốn được thanh bảo kiếm, nàng lập tức quay đầu bỏ chạy, thanh bảo kiếm bị sợi tơ kéo theo, nhẹ nhàng bay về phía nàng.
Trong nháy mắt, nàng và thanh bảo kiếm đã biến mất.
Chỉ một lát sau, Lam Ngọc Phượng đã xuất hiện bên ngoài lều trại của Chu Lư Nhi, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Lều của Chu Lư Nhi và lều của lão phu nhân ở cạnh nhau, nàng do dự một chút, sợ kinh động đến lão phu nhân đang nghỉ ngơi, nhưng đúng lúc này, đầu của Chu Lư Nhi đã thò ra khỏi cửa lều, cười hì hì, cất tiếng hỏi nhỏ: "Lam di, muộn thế này rồi, tìm ta có chuyện gì vui vậy?"
Lam Ngọc Phượng vỗ nhẹ ngực, nàng chột dạ, đúng là đã bị Chu Lư Nhi dọa cho giật mình.
"Ở chỗ lều của Cố Thập Ngũ, mấy người biểu tỷ của ngươi đều ngủ say rồi, lại còn ngủ ở bên ngoài mà không đắp chăn, sợ là sẽ bị bệnh đấy. Hay là ngươi mang bọn họ vào trong lều đi?" Sau khi trấn tĩnh lại, nàng dịu dàng nói.
"Mấy người biểu tỷ của ta lớn như vậy rồi, sao đến ngủ như thế nào mà cũng không biết."
Chu Lư Nhi nhanh chóng mặc quần áo, chui ra khỏi lều, "Lam di, người đúng là người tốt."
Lam Ngọc Phượng che mặt, chỉ sợ trong đêm tối mà Chu Lư Nhi vẫn nhìn thấy mình đỏ mặt, "Chu Lư Nhi, ta thấy ngươi là người kín miệng, có thể nhờ ngươi thêm một việc nữa không?"
Chu Lư Nhi nghe thế lập tức vui mừng khôn xiết, "Lam di, ta cũng thấy miệng ta kín lắm, không sao, người nhà cả, người có chuyện gì cứ nói thẳng với ta."
Lam Ngọc Phượng do dự nói: "Ngày mai bọn họ tỉnh lại, nếu có hỏi, ngươi có thể đừng nói là ta nói cho ngươi biết không?"
"Hiểu rồi, làm việc tốt không lưu danh!" Chu Lư Nhi vỗ trán, "Yên tâm, ta cũng sẽ không nói với bọn họ là ta đã đưa bọn họ vào lều."
Lam Ngọc Phượng nhìn Chu Lư Nhi, trong lòng thầm nghĩ, ngươi mới là người tốt, nàng có chút xấu hổ nói: "Vậy ngươi phải cẩn thận, đừng để lại dấu chân, bọn họ rắc rất nhiều tro đấy."
"Không thành vấn đề." Chu Lư Nhi cười hì hì nói, "Chuyện như này, Thập Ngũ ca vẫn thường khen ta giỏi đấy."
Nhìn Chu Lư Nhi chuẩn bị đi làm việc, Lam Ngọc Phượng lại thấy băn khoăn.
Nàng đi theo mấy bước, nhịn không được khẽ hỏi: "Chu Lư Nhi, ngươi biết chữ không?"
Chu Lư Nhi nghe vậy liền ưỡn ngực, vẻ mặt đầy tự hào: "Lam di, ta biết rất nhiều chữ đấy."
"Thật sao?"
Lam Ngọc Phượng lấy ra một quyển thẻ tre từ trong tay áo, "Ngươi xem thử, có nhận ra chữ trên này không?"
"Nhận ra quá ấy chứ." Chu Lư Nhi nhìn thoáng qua rồi cười, "Phía trên viết là, Thảo Thượng Phi."
"Tên thì đúng là hơi tầm thường thật, nhưng thứ ghi chép bên trong lại rất hữu dụng đấy” Lam Ngọc Phượng nhét quyển thẻ tre vào tay Chu Lư Nhi, "Ngươi giúp Lam di học thuộc lòng những thứ được ghi lại bên trong đi, học thuộc rồi thì trả lại thẻ tre cho ta, thứ bên trong ngươi cứ luyện trước đi, đến lúc luyện được rồi thì dạy cho Lam di, không được cho người khác xem đâu đấy."
"Được rồi, người nhà cả không cần khách khí, Lam di, sau này có chuyện gì cần ta giúp đỡ, người cứ việc nói." Chu Lư Nhi nhét quyển thẻ tre vào trong ngực, ra vẻ Lam di cứ giao cho ta, yên tâm.
Trong lòng Lam Ngọc Phượng thầm nghĩ, sau này đâu phải lúc nào cũng có chuyện tốt như vậy, đồ tốt áp đáy hòm cũng đưa cho ngươi rồi, chính là để sau này ngươi gọi một tiếng Lam di, ta sẽ không áy náy mà thôi.
Chu Lư Nhi không tim không phổi, lại không có đầu óc, thực sự cho rằng Lam di muốn mình giúp đỡ học những thứ ghi trên thẻ tre.
Cậu cảm thấy nhiều người chen chúc vào một chỗ sẽ ấm hơn, thế là chia đám tử đệ thế gia đang ngủ say thành hai nhóm nam nữ, đưa vào lều trại riêng biệt, sau khi xóa sạch mọi dấu vết ở hiện trường, cậu vui vẻ trở về ngủ tiếp.
……
Mặt trời lên cao.
Một đám thiếu niên ngủ đến mắt sưng húp, lúc này mới thực sự thấm thía được sự hiểm ác của chốn giang hồ.
Trên trán Vệ Vũ xuất hiện một cục u to tướng.
Nhưng ngược lại, hắn lại là người đầu tiên nghĩ thông suốt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tiền bối cũng dùng thủ đoạn hạ đẳng của giang hồ sao?
Sớm biết thế thì mình đã không trèo lên cao như vậy làm gì?
Trong lều trại của thiếu nữ, Dung Tú hai mắt đẫm lệ.
Nàng cảm thấy mình lại phụ sự kỳ vọng của Bản Lang huynh.
Đột nhiên, nàng kinh ngạc phát hiện, Đoạn Ngải vậy mà cũng rưng rưng nước mắt.
Giang Tử Yên cũng phát hiện ra.
Nàng đột nhiên có một loại cảm giác nguy hiểm, nhìn Đoạn Ngải nói: "Ngươi khóc cái gì? Ngươi thề với ta đi, tỷ muội chúng ta không được lừa gạt nhau."
Đoạn Ngải vô cùng đau khổ nói: "Ta hận bản thân mình quá, nếu như ta có thể phát hiện ra bố trí của vị tiền bối kia, vậy ta có thể sớm đến lều của Ngưng Khê huynh để nói chuyện với huynh ấy rồi."
Giang Tử Yên cứng đờ mặt, "Ta lại không nghĩ tới!"
Dung Tú có chút mờ mịt, "Có ý gì?"
"Với trình độ của ngươi, cho dù hai con hồ ly tinh kia có bán ngươi đi, ngươi vẫn phải cúi đầu đếm tiền cho họ." Hoa Lâm Nghi cười lạnh, ghé tai nàng giải thích: "Ý của tiểu hồ ly kia là, nếu như nàng có thể biết trước, thì nàng có ngủ cũng phải ngủ trong lòng Cố Ngưng Khê! Nếu cao tay hơn một chút, Cố Ngưng Khê trúng chiêu, chỉ có nàng không trúng, thì chỉ e nàng sẽ nghĩ cách gạo nấu thành cơm."