Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 78. Trong Trận, Tiêu Trừ Tâm Ma (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không cần.” Cố Lưu Bạch lắc đầu, “Trong thành bây giờ nhiều nhất cũng chỉ có mấy ngàn quân Thổ Phồn, hiện tại bọn chúng không dám phân tán lực lượng, nhiều nhất cũng chỉ có vài trăm tinh nhuệ đi tập kích kho lương.” 

“Nhưng mà…” Lệ Khê Trị định nói, phía kho lương  trước giờ chưa từng được bố trí lực lượng phòng thủ. 

Nhưng hắn vừa mới nói được hai chữ, Cố Lưu Bạch đã ngắt lời hắn, “Phía kho lương có mấy bộ hạ lão luyện của Hứa Thôi Bối, còn có người của Âm Sơn Nhất Oa Phong ở đó, nếu bọn họ cũng không giải quyết được đám người này, vậy chúng ta cứ tự sát cho xong.” 

Nhìn Cố Lưu Bạch đã liên tục vung kiếm giết hơn ba mươi người mà vẫn chưa thở dốc, Lệ Khê Trị chậm rãi gật đầu. 

Trong mật báo trước đó, Bành Thanh Sơn đã hết lời ca ngợi Cố Lưu Bạch, nhưng lúc này tận mắt chứng kiến, hắn mới nhận ra Bành Thanh Sơn vẫn đánh giá thấp người này quá nhiều. 

Bùi Vân Cừ dừng tay, liên tục ho sặc sụa, nàng vừa ho vừa thở dốc, vừa mới hít được một hơi liền nhìn Cố Lưu Bạch, căm hận mắng, “Đồ hỗn trướng, dám lừa ta!” 

Cố Lưu Bạch: “?” 

“Đồ hỗn trướng!” Bùi Vân Cừ lại không nhịn được mắng một câu, sau đó mới hỏi: “Nếu giữ được khói lửa ở kho lương, vậy chúng ta có mấy phần thắng?” 

Đi theo Cố Lưu Bạch, nàng cũng đã chém không dưới mười người. 

Tự tin cũng đã được chém ra từ trong máu tanh. 

Cố Lưu Bạch nói: “Kho lương không quan trọng.” 

Bùi Vân Cừ: “?” 

Mới vừa rồi còn nói phải bảo vệ kho lương, giờ lại nói không quan trọng? 

Đồ hỗn trướng có phải lại lừa ta không? 

Nàng còn chưa kịp nổi giận, giọng nói của Cố Lưu Bạch đã truyền vào tai nàng, “Tác dụng của kho lương, chỉ là để dụ hai nhóm quân tinh nhuệ của địch đến để giết, giết cho bọn chúng nghi thần nghi quỷ, còn về khói lửa, kho lương bị dập lửa rồi thì sẽ có chỗ khác bốc lên.” 

Bùi Vân Cừ nhíu mày, Lệ Khê Trị đã nhẹ giọng giải thích: “Ta đã cho Chu Lư Nhi điều động các cung thủ đã bắn hết tên lui vào trong thành tạo khói, bọn họ mạnh hơn nhiều so với những người không thiện chiến, trong thời gian ngắn, khói sẽ càng thêm dày đặc.” 

Hai quan viên của Thái Sử Cục thở hổn hển, lúc này mới nhận ra, trước đó khói đặc bốc lên từ kho lương và xung quanh đại lộ trong thành, nhưng bây giờ bốn phương tám hướng đều có khói bốc lên. 

Biên quân Đại Đường khi chưa bị rối loạn đội hình thì vẫn có khả năng phán đoán cơ bản. 

Đối đầu trực diện chắc chắn là đánh không lại, chỉ có thể tận lực tạo ra cục diện lấy nhiều đánh ít, sau đó dùng khói lửa làm rối loạn tầm nhìn, khiến quân Thổ Phồn không thể dễ dàng vây giết quân Đường. 

Giờ phút này, tuyệt đại đa số các tướng lĩnh trong thành đều đã vô cùng kính nể Hứa Thôi Bối và thiếu niên trẻ tuổi đang thống lĩnh Hắc Sa Ngõa đêm nay.  

“Chúng ta không có phần thắng.” 

Trong mắt hai quan viên Thái Sử Cục, thiếu niên tên Cố Lưu Bạch này toát ra vẻ bình tĩnh đến cực điểm. 

Lời hắn nói ra như một gáo nước lạnh dập tắt sự hưng phấn vừa mới nhen nhóm trong lòng Bùi Vân Cừ, nhưng lại không hề khiến người ta nản chí, trái lại còn khơi dậy ý chí chiến đấu đến cùng. 

“Nhưng chỉ cần có thể cầm cự đủ lâu, chúng ta có thể sống sót.” 

Cố Lưu Bạch cười nói trong màn khói dày đặc, “Ngươi là mắt xích quan trọng nhất, ngươi nhất định phải theo sát ta, tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc.” 

“Ngươi không lừa ta chứ?” Bùi Vân Cừ nghiến răng hỏi. 

Thấy nàng vẫn còn đang xoắn xuýt chuyện này, Cố Lưu Bạch quyết định giải quyết cái tâm ma này của nàng trước. 

“Ta đã lừa ngươi bao giờ?” 

Hai quan viên Thái Sử Cục không khỏi ngạc nhiên khi thấy thiếu niên này vẫn còn tâm trí đi dỗ dành con gái trong tình cảnh thế này. 

Bùi Vân Cừ hậm hực nói: “Ngươi không phải nói ngươi chỉ hiểu sơ về kiếm thuật thôi sao? Giết đám Thổ Phồn kia như giết gà, ngươi gọi đấy là hiểu sơ à?” 

“Ta đâu có lừa ngươi, đám Thổ Phồn đó đâu có lợi hại gì.” Cố Lưu Bạch nghiêm túc nói: “So với đám người Âm Sơn Nhất Oa Phong kia, trình độ kiếm thuật của ta chẳng phải chỉ là hiểu sơ thôi sao? Cái tên Khâu Bạch Vũ, kiếm sư bại dưới tay Âm Thập Nương ở Minh Bách Pha, trong mắt Âm Thập Nương, hắn chỉ được coi là nhập môn, căn cơ còn chưa vững, nàng ta cả ngày ở bên cạnh ta, ta dám nói mình hiểu sơ đã là rất khá rồi.” 

“Cũng đúng!” 

Bùi Vân Cừ lập tức nguôi giận, nàng nở nụ cười tươi tắn, đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết, “Cố Thập Ngũ, dẫn ta đi giết thêm mấy con gà Thổ Phồn này!” 

Hai quan viển của Thái Sử Cục nhìn Cố Lưu Bạch, trong lòng vô cùng bội phục. 

Kiếm thuật đã lợi hại như vậy, bày binh bố trận càng lợi hại hơn, mà cái tài dỗ dành Bùi nhị tiểu thư này, e rằng cũng là thiên hạ đệ nhất. 

… 

Đại tướng tiên phong quân Thổ Phồn Mang Bố Chi vừa vào đến cổng thành đông đã bị khói xông đến liên tục ho sặc sụa, cùng lúc đó, gã cũng nhận được một tin tức chấn động. 

Kho lương của Hắc Sa Ngõa vẫn còn đang bốc khói. 

Mãnh tướng dưới trướng gã Hoa Ổ Nhĩ và bốn trăm tinh nhuệ đã bị tiêu diệt. 

Kho lương còn đang bốc khói thì gã đã biết, ở ngoài thành cũng có thể nhìn thấy, nhưng Hoa Ổ Nhĩ và bốn trăm tinh nhuệ đã chết, chuyện này là sao? 

Dù cho tình huống có đảo ngược lại, là Hoa Ổ Nhĩ và bốn trăm tinh nhuệ bị quân Đường vây khốn ở kho lương, thì quân Đường muốn gặm được miếng xương cứng này cũng phải mất nửa ngày chứ? 

Sao có thể nói mất là mất ngay được? 

Nhưng bây giờ đứng trước mặt gã, Mục Tán trở về cấp báo quân tình cũng là bộ hạ đáng tin cậy nhất của gã, hơn nữa Mục Tán dùng đầu mình để đảm bảo, bản thân hắn đã nhìn thấy thi thể của những người đó ở cách đó không xa kho lương. 

Thi thể nằm ngang dọc ngổn ngang, cảnh tượng thê thảm không nỡ nhìn. 

Đồng thời, Mục Tán còn mang đến một tin tình báo khác. 

Các tướng lĩnh quân tiên phong của bọn chúng trước đó xông vào trong thành quả thật đã ít đi, không phải là bị đánh tan tác, mà là thật sự đã bị ám sát hơn phân nửa. 

Dựa trên những thông tin thu thập được, hắn hoài nghi trong thành này có hai cao thủ đến từ Trường An. 

“Cao thủ đến từ Trường An?” Mang Bố Chi cau mày thật sâu, dính líu đến Trường An, gã liền cảm thấy có điều gì đó chẳng lành. 

“Đúng vậy, hai người đều tầm bốn năm mươi tuổi, mặc quan phục Trường An, phẩm cấp e rằng không thấp, hơn nữa còn tay không xông vào giết chóc, như vào chốn không người.” Lúc nói chuyện, Mục Tán vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. 

Dù sao thì dựa theo thông tin thu thập được, trong số các tướng lĩnh đã chết trận, ít nhất có ba người võ nghệ đều cao hơn hắn.