Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này nàng không thể suy nghĩ rốt cuộc Cố Lưu Bạch đang chờ đợi cái gì, nhưng nàng biết Cố Lưu Bạch nhất định sẽ đúng, nàng cũng tin chắc, dù cho cuối cùng tất cả mọi người trong thành này đều tử trận, hắn cũng sẽ khiến đám người Thổ Phồn này phải trả giá đắt.
Cố Lưu Bạch đang tính toán số lượng Đồ Ma Vệ.
Thông qua số lượng Đồ Ma Vệ gia nhập chiến trường, hắn có thể biết được phán đoán của mình về vị Tán Trác Tán Phổ bách chiến bách thắng kia là đúng hay sai.
Mỗi một phỏng đoán đều phải được kiểm chứng bằng thực tế.
Nếu số lượng Đồ Ma Vệ xông vào cổng đông vượt quá hai nghìn, vậy thì chứng tỏ vị thủ lĩnh Thổ Phồn này không giống như hắn dự đoán, vậy thì dù có không cam lòng đến đâu, tiếp theo chỉ còn cách cùng Âm Sơn Nhất Oa Phong tìm đường thoát thân.
Cả thành, chạy được bao nhiêu thì chạy.
May thay, tính cách và sở thích của một người dường như rất khó thay đổi.
Chờ đến khi trên con đường dài ba bốn dặm nằm la liệt hơn một nghìn binh sĩ Đại Đường, bên ngoài cổng đông không còn Đồ Ma Vệ nào tràn vào nữa. Vị thủ lĩnh Thổ Phồn kia, rốt cục chỉ chịu bỏ ra chưa đến một nửa số thân binh cận vệ của mình.
Nhiều nhất chỉ có một nghìn Đồ Ma Vệ.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người một tên Đồ Ma Vệ.
Chiến mã của tên Đồ Ma Vệ đó bị một quân Đường đâm trúng bụng, gã tức giận nhảy xuống ngựa, một thương đâm bay người quân Đường đó ra ngoài.
Tên Đồ Ma Vệ này dù là trang phục hay binh khí sử dụng đều không khác gì những tên Đồ Ma Vệ khác, nhưng Cố Lưu Bạch đã sớm để mắt tới gã.
Không một quân Đường nào có thể đỡ được một thương của gã.
Từ lúc tiến vào cổng đông đến giờ, gã đã giết mười một người.
“Có thể ra tay rồi.”
Hắn nói với Bùi Vân Cừ đang đứng phía sau một câu, rồi bước đi.
Tu vi của Bùi Vân Cừ cũng không tệ, không đến nỗi trở thành gánh nặng cho hắn, nhưng quan trọng nhất là, đám người Lệ Khê Trị luôn đi theo nàng, chỉ khi nàng gặp nguy hiểm, bọn hắn mới chiến đấu hết mình.
Hắn cần tất cả mọi người phải thật sự liều mạng, hơn nữa hắn cũng không tin, ngoài đám người Lệ Khê Trị, Bùi gia không còn an bài nào khác.
Côn Kiệt Bố vừa vứt bỏ trường thương trong tay, dùng đao chém rơi đầu một tên quân Đường, liền thấy một thiếu niên cầm đoản kiếm xông thẳng về phía mình.
Cách đặt tên của người Thổ Phồn không giống người Đường, tên của bọn họ thường lấy một chữ trong tên của mẹ, ví dụ như mẹ tên là “Tố Cát Mộc”, thì con trai sẽ tên là Tố Ô, Tố Xích gì đó, mẹ tên là “Đạt Lạp Thang”, thì con trai sẽ tên là Đạt Ô.
Như Côn Kiệt Bố thì khác.
Trong số người Thổ Phồn, chỉ có những người thuộc tầng lớp quý tộc có đất phong, mới được đặt tên lãnh địa của mình lên trước tên.
Ngay cả trong Đồ Ma Vệ, cũng chỉ có số ít tướng lĩnh như Côn Kiệt Bố mới có đất phong.
Vừa nhìn thấy thiếu niên này, Côn Kiệt Bố lập tức nhớ tới lời đồn về đôi mắt xanh đêm qua, thế là gã nhìn chằm chằm vào mắt thiếu niên ấy.
Dù thiếu niên hơi cúi đầu, nhưng gã vẫn nhanh chóng nhận ra, trong mắt thiếu niên này lóe lên ánh sáng xanh lục nhàn nhạt.
Gã lập tức phấn khích, nhưng lại không dám lơ là chút nào, lập tức phát ra một tiếng huýt sáo chói tai, rồi dứt khoát nhảy lùi về phía sau.
Cố Lưu Bạch vừa chạm mắt với người này, liền biết đây là một đối thủ xảo quyệt.
Hắn vừa mới nhíu mày, trong tiếng huýt sáo chói tai, một tên Đồ Ma Vệ đã từ bên trái lao tới, vung đao chém vào cổ hắn.
Cố Lưu Bạch không thèm nhìn hắn lấy một cái, cả người hạ thấp xuống, tránh được nhát đao này, đồng thời tiếp tục tiến lên, phản thủ một kiếm đâm vào gáy của người này.
“Cạch” một tiếng giòn tan.
Tên Đồ Ma Vệ này ngẩn người, thậm chí còn không cảm thấy đau đớn gì, nhưng toàn bộ lưng đến hai chân hắn lập tức mất hết cảm giác.
Hắn muốn quay người lại, nhưng vừa quay người đã ngã xuống.
Côn Kiệt Bố hít sâu một hơi.
Đồ Ma Vệ là thị vệ của Tán Trác Tán Phổ, ý nghĩa tồn tại ban đầu chính là để đề phòng có người ám sát Tán Trác Tán Phổ.
Đối với kiểu đơn thương độc mã xông trận này, phản ứng của chúng cực kỳ nhanh nhạy.
Lúc gã huýt sáo, đã có năm tên Đồ Ma Vệ vây quanh.
Nhưng lúc Cố Lưu Bạch một kiếm đâm ngã tên Đồ Ma Vệ đó, gã cũng nhận ra tốc độ của bốn tên Đồ Ma Vệ còn lại không theo kịp thiếu niên kia, căn bản không thể chặn hắn lại.
“Người đâu!” Côn Kiệt Bố hét lớn.
Năm người vây không được, vậy thì mười người, mười người vây không được, vậy thì năm mươi người.
Nghĩ đến thi thể của Mang Bố Chi, Côn Kiệt Bố không khỏi sợ hãi, nếu nói về võ công, gã còn kém Mang Bố Chi một khoảng cách rất xa.
Gã quay đầu bỏ chạy.
Nhưng đúng lúc này, một mũi tên bay đến.
Gã vừa quay người lại, mũi tên này đã nhắm thẳng vào mặt gã, cứ như gã chủ động lấy mặt mình ra đỡ tên vậy.
Trong gang tấc, gã cố gắng vặn người, mũi tên sượt qua má gã, để lại một vết thương rướm máu.
Chỉ chậm lại một chút, Cố Lưu Bạch vậy mà đã xông tới trước mặt!
Không chút do dự, Côn Kiệt Bố co người lại, lăn một vòng xuống đất, núp dưới bụng ngựa.
Gã căn bản không muốn giao thủ với thiếu niên mắt xanh này, dù chỉ một chiêu cũng không muốn.
Chuyện này không liên quan đến dũng khí, mà hoàn toàn là kinh nghiệm được tôi luyện từ trong những trận tử chiến.
“Có giỏi thì lăn xuống đất với ta!”
Lăn lộn trên mặt đất, dựa vào sự che chắn của chiến mã, cho dù võ công lợi hại đến đâu cũng rất khó phát huy tác dụng.
Những kiếm sư lợi hại của Đại Đường sẽ không lăn trên đất mà đâm người.