Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 93. Đầu Ai Sẽ Rơi? (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cố Lưu Bạch đã nói với Âm Thập Nương từ trước, bảo nàng không nên dùng đến Sương Kiếm của mình. 

Thanh đoản mâu này là nàng tiện tay nhặt được trong kho quân giới. 

Sau khi giết chết tên tướng lĩnh Thổ Phồn này, Âm Thập Nương nhảy lên mái nhà bên cạnh, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. 

Ngoài thành Hắc Sa Ngõa, gần nửa quân số Thổ Phồn đang không ngừng chỉnh lý những đồ vật vận chuyển ra ngoài, phân phối dựa theo sức chở của chiến mã. 

Thu hoạch rất phong phú. 

Hắc Sa Ngõa quả thực là một khối thịt béo bở. 

Thêm vào đó, Tạ thị đã hứa hẹn cung cấp thư tịch, đồ thủ công, và một số loại dược liệu mà bọn hắn còn thiếu. Sau trận chiến này, Thổ Phồn nhất định sẽ quật khởi với tốc độ kinh người!  

Nhưng giờ phút này, Tán Trác lại chẳng thể vui mừng nổi. 

Bắt đầu từ đêm qua, những chuyện tưởng chừng là rất thuận lợi, lại dần trở nên quỷ dị. 

Tuy rằng trừ cổng đông và cổng tây mà bọn hắn cố ý tránh đi, bốn ngàn kỵ quân mà gã phái đi đều thông hành không chút trở ngại, dựa theo hồi báo thì hầu như không có giao tranh xảy ra, thế nhưng những tướng lĩnh quen thuộc của gã, lại xuất hiện càng ngày càng ít trong tầm mắt gã. 

Chỉ chốc lát sau, những hồi báo liên tiếp đã chứng thực dự cảm chẳng lành của gã. 

Những kỵ quân kia quả thực không gặp phải trở ngại gì, nhưng rất nhiều tướng lĩnh suất quân, đều đã chết. 

Mà kiểu chết cũng muôn hình vạn trạng, không ai giống ai. 

Có người bị một thanh trường thương đóng trên mặt đất. 

Có người bị một côn đánh vỡ đầu. 

Có người bị một mâu xuyên qua miệng. 

Lại có người trên thân có đến mấy chục lỗ kiếm, mà kích thước lỗ kiếm đều giống nhau như đúc. 

Mãi đến khi tin tức Vượng Đôi - người được gã đích thân truyền thụ đao pháp - bị một đôi đũa đâm xuyên qua mắt, thấu não mà chết, Tán Trác cuối cùng không thể khống chế được cảm xúc của mình, gã hung hăng ném chiếc mũ giáp đã gỡ bỏ lông vũ xuống đất, gầm lên, "Trong tòa thành này rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu cao thủ!" 

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, lại có kẻ tới “bổ thêm một đao”, một tên Đồ Ma Vệ cưỡi ngựa chạy đến bẩm báo: "Đêm qua hai tên quan viên Trường An tay không tấc sắt đã lộ diện ở cổng đông, bọn chúng phục kích trong một căn nhà ven đường, nhưng vẫn chưa ra tay." 

Tán Trác chậm rãi ngẩng đầu lên. 

Ánh mặt trời chói mắt không thể tả. 

Chết bao nhiêu người rồi? 

Mang Bố Chi, Cừu Bố, Xích Tễ, Cường Ba, Tắc Xích... từng cái tên quen thuộc vô cùng hiện lên trong đầu Tán Trác, những người này đều đã chết! 

Một tòa Hắc Sa Ngõa nhỏ bé, lại như ác quỷ ở Tổ Sơn trong truyền thuyết của người Thổ Phồn, không ngừng nuốt chửng tướng lĩnh dưới trướng gã. 

Cho dù san bằng toàn bộ Hắc Sa Ngõa, cướp đoạt hết thảy mọi thứ có thể mang đi, nhưng vụ giao dịch này vẫn lỗ đến mức khiến gã hộc máu. 

Lượng lớn vật tư vẫn đang được vận chuyển ra ngoài, nhưng hai chữ "lui binh" đã đến bên cổ họng gã. 

Gã không muốn tiếp tục nữa. 

Nhưng ngay lúc này, một tên Đồ Ma Vệ hớt hải phi ngựa trở về, "Cách Tang tướng quân muốn năm trăm cung tiễn thủ, chỉ cần cho hắn năm trăm cung tiễn thủ, hắn sẽ lấy đầu "Mắt Xanh”! Nếu không, hắn thà chết chứ không ra khỏi thành!" 

Cơ thể Tán Trác chấn động. 

Gã nhớ như in cuộc nói chuyện sâu sắc trước khi xuất chinh giữa Cách Tang và mình. 

Thổ Phồn từ trước đến nay không thiếu dũng sĩ! 

Người Thổ Phồn trời sinh đã cường tráng hơn người Đường, chỉ cần có đầy đủ lương thực và thịt, dòng sữa mẹ của phụ nữ Thổ Phồn sẽ tuôn trào như tuyết tan trên Thiên Sơn, vĩnh viễn không cạn kiệt. 

Đứa trẻ được sữa mẹ nuôi lớn, từ nhỏ đã có thể phóng khoáng phi nước đại trên cao nguyên như những con linh dương, có thể cả ngày rong ruổi trên lưng ngựa mà không biết mệt! 

Thứ người Thổ Phồn thiếu là trí tuệ của Đế quốc Đại Đường, là kỹ nghệ của Đế quốc Đại Đường! 

Người Thổ Phồn có thể gian xảo như người Đường, nhưng làm sao để khống chế thuộc hạ, làm sao để quản lý lãnh thổ, làm sao để cân đối giữa sản xuất và chinh chiến, tư duy chiến lược và tầm nhìn xa trông rộng... những điều này đều thua xa người Đường. Huống hồ là những tri thức dùng để canh tác, những công nghệ luyện kim, những thứ dùng để chế tạo giáp trụ của người Đường. Không có người Đường, bọn họ thậm chí còn không đúc nổi một cái nồi hành quân tử tể, nếu muốn mang theo cũng chỉ có thể mang theo loại vò gốm đen dễ vỡ! 

Đó là còn chưa kể đến những pháp môn tu hành được Đại Đường truyền thừa có trật tự, những đao pháp thương pháp kiếm pháp kia, những phương pháp trạm thung hành tẩu dựa vào hô hấp thổ nạp, pháp môn nội gia có thể dễ dàng tăng sức mạnh huyết nhục lên đến mức vượt xa người thường! 

Những người Đường trời sinh yếu đuối kia, chỉ cần học tập những pháp môn tu hành này theo hệ thống, kiên trì khổ luyện, bọn họ vẫn có thể bù đắp được những khiếm khuyết bẩm sinh, dễ dàng đánh bại những dũng sĩ Thổ Phồn! 

So sánh với bọn họ, người Thổ Phồn quả thực chỉ là những kẻ man di chỉ dựa vào thiên phú để ăn cơm. 

Cách Tang là kẻ dị biệt trong số những người Thổ Phồn. 

Gã từng đến Trường An học tập, nhờ đó mà trở nên cường đại, còn mang về một ít pháp môn tu hành. 

Nhưng Cách Tang nói những thứ này còn lâu mới đủ. 

Nếu như có thể đạt được một ít pháp môn tu hành chân chính cao minh, vậy Đồ Ma Vệ của hắn nhất định có thể biến thành tồn tại như Hắc kỵ Đột Quyết. 

Hắc kỵ Đột Quyết sở dĩ cường đại, là vì Hoàng tộc Đột Quyết từ lâu đã có mối giao hảo sâu sắc với Đại Tùy triều, rồi sau đó là Đế quốc Đại Đường, trải qua hàng trăm năm giao lưu, học hỏi. Bọn hắn còn có quan hệ mật thiết với Thiên Trúc, cho nên bọn hắn mới có thể nắm giữ được bí pháp tu hành hoàn chỉnh mà cường đại như Thương Lang Quyết. 

Đầu óc Tán Trác rất loạn. 

Lúc này, gã nghĩ tới mấy chuyện này, là bởi vì gã phát hiện mình có lẽ đã vô ý phạm phải một sai lầm nghiêm trọng! 

Gã vậy mà lại để Cách Tang tiến vào Hắc Sa Ngõa!