Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 99. Anh Hùng Chính Thiếu Niên (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cố Lưu Bạch nhìn Chu Lư Nhi đang sùi bọt mép, ánh mắt thoáng chút ôn nhu, “Hắn được một ‘Đa Bất Đan’ ở vùng này nuôi lớn, giờ đây hắn là ‘Nhiệt Giáp Ba’ của nơi này.” 

Trong lúc nói chuyện, Đỗ Cáp Cáp và Lam Ngọc Phượng tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh Trần Đồ. 

Lam Ngọc Phượng xem chừng không bị thương gì nhiều, chỉ quan tâm nhìn bàn tay bị thương của Cố Lưu Bạch. 

Đỗ Cáp Cáp thì có phần thảm hại hơn. 

Trong trận giao tranh đầu tiên tại kho lương với quân tiên phong tinh nhuệ của người Thổ Phồn, hắn là người xuất lực nhiều nhất, chân khí tiêu hao quá độ, đến giờ vẫn chưa hồi phục lại được. 

Giờ phút này trên người hắn ít nhất có hơn mười chỗ đang rỉ máu, mặt trắng bệch như tờ giấy. 

Nhưng cũng may là không đến nỗi thiếu tay thiếu chân. 

Trần Đồ rõ ràng đã thành thật và khiêm nhường hơn không ít, y nghiêm túc hỏi: “Đa Bất Đan và Nhiệt Giáp Ba là gì, ta nghe không hiểu.” 

“Phần lớn các bộ lạc ở quan ngoại sau khi chết đều sẽ thực hiện thiên táng, ở một vài nơi Đa Bất Đan và Nhiệt Giáp Ba là xưng hô của Thiên Táng Sư. Mấy bộ lạc ở Minh Bách Pha thì có chút khác biệt, Đa Bất Đan là bậc thầy trong mắt họ, Nhiệt Giáp Ba là người đưa thi thể và trợ thủ của bậc thầy ấy.” Cố Lưu Bạch mỉm cười nói: “Nếu chúng ta không rời đi, vậy qua vài năm nữa, Chu Lư Nhi hẳn cũng sẽ trở thành Đa Bất Đan trong miệng người dân nơi đây.” 

Âm Thập Nương cũng tiến lại gần. 

Nàng ngồi xuống bên cạnh Bùi Vân Cừ. 

Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao Chu Lư Nhi lại mang trên mình mùi xác chết nồng nặc đến vậy. 

Chỉ là nhìn tên khỉ ốm đang sùi bọt mép trước mắt mình, trong mắt nàng lại xuất hiện một vài cảm xúc khác lạ, những thứ mà ngày thường không dễ gì thấy được. 

Đương nhiên nàng hiểu rõ một cỗ thi thể nặng đến mức nào. 

Tuy cũng giống như Trần Đồ, nàng không hiểu rõ những danh xưng địa phương như Nhiệt Giáp Ba này, nhưng dù gì nàng vẫn biết những đài thiên táng kia đều ở trên núi cao, người đưa thi thể sẽ phải cõng thi thể đã được bọc kín từ dưới chân núi lên đến đài thiên táng. 

Tưởng tượng đến dáng vẻ Chu Lư Nhi gầy gò cõng thi thể, lại nhìn Cố Lưu Bạch trước mắt mình, nàng thấu hiểu phần nào câu nói “Mấy năm đầu tiên rất khó khăn” nhẹ tựa mây gió trước đó của Cố Lưu Bạch, trong đó ẩn chứa biết bao nhiêu đắng cay và khổ cực. 

Ý chí kiên cường của hắn và Chu Lư Nhi, chính là được rèn giũa trong những tháng ngày không ngừng chứng kiến cái chết, trong những khổ nạn chất chồng. 

“Ta biết ngươi vẫn luôn canh cánh trong lòng một chuyện, vì sao ta có thể đoán được các ngươi có chín người.” Cố Lưu Bạch nhìn Trần Đồ, khóe miệng nở một nụ cười đắc ý. 

Sắc mặt Trần Đồ lập tức tối sầm lại, đây đâu chỉ là canh cánh trong lòng. 

Đây đã trở thành tâm bệnh của y rồi. 

“Nói thật, ta vẫn luôn không nghĩ ra chúng ta để lộ sơ hở ở chỗ nào, nếu ngươi không nói rõ ràng với ta, sau này dù ta sắp xếp chuyện gì thì cũng không thể tự tin được nữa.” Khi Trần Đồ với vẻ mặt ủ dột thừa nhận, Cố Lưu Bạch thoáng sững người. 

Lúc này, hắn lại nhìn thấy một Lam Ngọc Phượng khác đang tiến lại gần. 

Phía sau Lam Ngọc Phượng này, không ai khác chính là tên ngốc to con Cao Giác trong Âm Sơn Nhất Oa Phong. 

Trên người Cao Giác không có chút thương tích nào, vẫn là bộ dáng vô lo vô nghĩ, nụ cười ngây ngô thường trực trên môi, chỉ là lần này vật cầm trong tay hắn không phải là quả cầu lông gà nữa, mà là chiếc mũ của Mang Bố Chi. 

Cố Lưu Bạch chỉ chớp mắt một cái đã hiểu rõ Lam Ngọc Phượng có phần cao lớn này là như thế nào. 

Kiều Hoàng Vân này thật là lợi hại. 

Dịch dung thành nữ nhân, đến cả dáng điệu cũng không chê vào đâu được. 

Cái mông to lắc qua lắc lại kia, nhìn qua là biết ngay tướng “vượng phu ích tử”. 

“Không phải ngươi muốn đám người Thổ Phồn kia nghi thần nghi quỷ sao?” Trần Đồ sợ Cố Lưu Bạch không giải thích cho mình, vội vàng tranh công: “Nếu không phải thời gian không đủ, thì ta đã để hắn dịch dung thành bộ dạng Mang Bố Chi, khiến cho đám người Thổ Phồn kia sau này đến ngủ cũng không yên.” 

“Cũng không tệ, thật ra ngươi không hề ngốc.” 

Cố Lưu Bạch nhìn thấy Long Bà đang cặm cụi chọn tới chọn lui những mũi tên phá giáp của người Thổ Phồn ở không xa, tâm tình hắn càng thêm phấn chấn, “Nói toạc ra thì mọi chuyện rất đơn giản, Chu Lư Nhi nói với ta, sau lưng sườn núi nơi Long Bà mai phục, còn có một người của các ngươi ẩn nấp.” 

“Hắn biết?” Trần Đồ nhìn Chu Lư Nhi vẫn còn đang sùi bọt mép, tâm tình trở nên cực kỳ tồi tệ. 

Mẹ kiếp, nói đi cũng phải nói lại, xem ra cái tên Chu Lư Nhi này thật sự còn hữu dụng hơn cả mình. 

“Đa Bất Đan và Nhiệt Giáp Ba ở vùng đất này rất được người ta kính trọng, họ là người phân tách linh hồn và thể xác thần thánh, giúp đỡ những linh hồn đã khuất thoát khỏi khổ đau, bước lên con đường vãng sinh.” 

Cố Lưu Bạch nhìn sắc mặt không tốt của Trần Đồ, mỉm cười nói: “Người trong các bộ lạc kia đều tin rằng họ có thể dự đoán được cái chết, nhưng sư phụ của Chu Lư Nhi nói họ chỉ tiếp nhận sự chỉ dẫn của thần linh, mà những con kền kền bay lượn trên bầu trời kia, chính là hóa thân giúp họ giao tiếp với thần linh.” 

Trần Đồ bắt được trọng điểm, “Thông qua lũ kền kền mà phát hiện ra?”