Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một thân thể, sáu linh hồn!

Không phải linh hồn nào cũng có thể thao túng được thân thể này. Trong cùng một lúc chỉ có một linh hồn mới có thể làm được. Mà linh hồn này chính là chủ hồn, năm linh hồn còn lại là phụ.

Vốn dĩ chủ hồn sẽ vì ưu thế tự nhiên mà thuộc về Huyền Thương nhưng giờ phút này đã bị máu của Tô Minh thay đổi, từ huyết cầu biến thành màu đen, chủ hồn đã biến thành Tô Minh.

Nếu là một người bình thường, trong cơ thể có sáu linh hồn, như vậy khi chủ hồn thao túng thân thể, năm linh hồn còn lại sẽ ngủ say. Nhưng giờ khắc này, bọn họ ở trong huyết cầu màu đen chỉ là một món chí bảo biến thành nên lúc Tô Minh thành chủ hồn, năm linh hồn còn lại vẫn tỉnh táo, có thể thấy, có thể cảm thụ, ngoại trừ không thể nào khống chế thân thể ra thì tất cả đều bình thường.

Mặc dù Huyền Thương đã mất đi lực lượng thao túng chí bảo nhưng cũng quá lo lắng sẽ bị người khống chế. Không nói trước tu vi vốn dĩ không phải là đối thủ của Tô Minh, nếu Tô Minh muốn giết bọn hắn thì thật sự có quá nhiều phương pháp.

Mà chí bảo này hắn cũng không lo Tô Minh nổi lên tham niệm. Ở Âm Thánh Chân giới, có rất nhiều nổi tham niệm như vậy nhưng không người nào dám làm thế. Đây là bảo vật của Hiên Tôn, không đủ tu vi mà lại dám động vào thì đúng là tự gây phiền toái cho bản thân.

Hơn nữa, cho dù hôm nay hắn không thể nào thao túng chí bảo này nhưng dù sao bảo vật này cũng thuộc về Huyền gia, huyết mạch tương liên. Chỉ cần hắn muốn thì hắn có thể phân tách bảo vật này trong nháy mắt, khiến mọi người lập tức phân tán ra.

Suy nghĩ như vậy, Huyền Thương cũng an lòng một chút. Hắn truyền ra thần niệm cho mọi người, lấy thần niệm tập trung vào một bức tranh.

- Tiền bối, tập trung nghĩ về bức họa này. Còn những đạo hữu khác, chúng ta cũng phải như thế. Mọi người cũng nhau nghĩ đến hình ảnh này, không được phân tâm, cũng không được tù́ tưởng tượng ra thứ khác. Từ đó, huyết cầu của chúng ta có thể biến thành hình dạng như thế.

Âm thanh Huyền Thương vang vọng trong tâm thần của mọi người. Ngay sau đó, trong đầu mỗi người đều xuất hiện hình ảnh một người.

Đây là một nam tử trung niên có thân thể gầy gò. Sắc mặt nam tử này trắng nõn, tóc đỏ, con ngươi hai mắt có màu lam, ở vị trí mi tâm có chín ngọn lửa hợp thành ấn ký hình tròn.

Hắn mặc trường bào da thú, sắc mặt tái nhợt, nhất là trên cánh tay phải có chín sợi màu lam. Những sợi này in dấu thật sâu vào trong thịt, chợt ẩn chợt hiện, dường như có ngọn lửa ẩn trong đó.

Trước ngực hắn có một vết thương rất lớn. Giờ khắc này vết thương đã hơi rữa nát, hiển nhiên là thương thế rất nặng nên không thể nào tự lành được.

- Đây là thân thể mà chúng ta đã căn cứ vào tộc trưởng Trần Phần Tộc đời trước, hơn nữa trải qua gần vạn năm tìm hiểu rồi mới tưởng tượng ra dáng vẻ của tộc nhân Trần Phần Tộc. Thân phận người này, chúng ta nhận định là hậu duệ của tộc trưởng Trần Phần Tộc đời trước. Lúc mới sinh ra, cha hắn đã chết, cả đời phiêu lưu. Hắn mang theo di vật của phụ thân, muốn tìm chỗ ở tộc nhân. Cho đến một lần bị trọng thương, lại bị cuốn vào lốc xoáy truyền tống đến nơi này, đã bị hôn mê.

- Thương thế quá giả.

Tô Minh truyền thần niệm ra.

- Truyền tống tới đây, chuyện trùng hợp cũng rất nhiều.

Tô Minh lại nói.

- Ý của tiền bối là?

Huyền Thương lập tức tản thần niệm ra.

- Ngươi đã nhận được bản đồ trong tay hắn, thông qua bản đồ rồi tìm đến nơi này. Thương thế của hắn không phải ở ngực mà là toàn thân. Các ngươi dựa theo tưởng tượng của ta mà tạo thành thương thế đi.

Tô Minh vừa nói, thần niệm biến hóa. Lập tức thương thế trên ngực nam tử trung niên kia khép lại, có vết sẹo mờ mờ tồn tại nhưng ở toàn thân lại xuất hiện vô số vết thương như bị móng lợn cào vào, đang trong quá trình khép lại.

c quay cuồng sôi trào rồi nhanh chóng co rút lại.

Trong đó hạc trụi lông dùng thuật biến hòa, lại dung hợp với chí bảo bản thân, bù trừ lẫn nhau khiến càng hoàn mỹ hơn.

Huyết cầu màu đen co lại, hình dáng một người dần dần hiện ra. Ước chừng sau thời gian một nén nhang, ở trong mảnh tinh không này không còn là huyết cầu màu đen nữa mà là một đại hán trung niên vết thương đầy người, trên mặt có một vết thương, thần sắc tang thương. Mi tâm của đại hán có chín ngọn lửa tạo thành ấn ký. Trên cánh tay phải có chín mạch màu lam. Hắn đứng trong tinh không, nhắm chặt hai mắt.

Thời gian mất hơi thở sau, hai mắt chợt mở ra. Trong con mắt màu lam vốn dĩ là một mảnh chết lặng nhưng trong nháy mắt lại có linh động, ngay sau đó lại hóa thành mờ mịt.

Như đứa con mất nhà, tìm không được hướng về nhà. Vẻ mờ mịt này biểu lộ không rõ ràng mà ẩn trong đáy lòng. Hắn yên lặng đứng trong tinh không, yên lặng nhìn về bốn phía, phảng phất trong bốn phía xa lạ này có thể làm hắn tìm được một chút quen thuộc.

Hồi lâu, hắn cúi đầu nhìn xuống thân thể mình, nhìn vô số vết thương trên thân thể, có khép lại, có không khép lại. Những vết cào kia là do chiến đấu với Đề Đào lưu lại. Những lỗ nhỏ kia là trên đường tới Thần Nguyên Tinh Hải, hắn đã giao chiến với một loại sinh linh vô cùng khó dây dưa lưu lại.

Còn có nhiều thương thế khác, có bên ngoài, cũng có bên trong. Chẳng qua những vết thương hàng trăm ngàn lỗ này dường như chẳng quan trọng. Tâm thần mệt mỏi của hắn là từ nhỏ không có cha mẹ, không có thân nhân tộc nhân, một người cô độc lưu lạc. Ý niệm chấp nhất muốn đi tìm tộc nhân trong lòng hắn đã đi theo hắn cả đời. Nó hóa thành vẻ mệt mỏi chôn dấu dưới đáy lòng, không thể hòa tan được.

- Nhà...

Tô Minh lẩm bẩm khẽ, phảng phất như đứa trẻ mồ côi của Phần Trần Tộc, sau khi trải qua tang thương, rốt cục cũng tìm được nơi này. Trên người hắn chẳng những có mê mang mà còn có bàng hoàng, còn có... một luồng oán khí mãnh liệt.

Như oán giận, oán giận ông trời bất công, oán giận bộ tộc kia đã quên lãng hắn.

Giờ khác này, năm linh hồn khác trong thân thể đều yên lặng. Bọn hắn có thể cảm nhận được bộ dáng của Tô Minh, cảm nhận được Tô Minh thao túng, biến hóa thân thể. Nhưng càng như vậy, bọn hắn lại càng kinh hãi.

- Quá giống!

- Cảm giác này... chính là cảm giác này!

- Chuyện này để tiền bối thao túng là chính xác nhất. Nếu là Huyền mỗ thì khó có thể làm được hoàn mỹ như vậy!

Huyền Thương vô cùng kích động. Hắn nhìn thấy Tô Minh khống chế thân thể, cảm thụ được nét mặt, cảm giác chân thật này. Nếu không phải người ta thực sự trải qua thì khó có thể tưởng tượng được biểu lộ như vậy.

Tô Minh nhìn tinh không xa xăm, vẻ mê mang trong mắt cũng từ từ tản ra, bàng hoàng trong lòng cũng bị đè xuống. Trong mắt hắn lộ ra vẻ oán khí, đồng thời cả người bước về phía trước một bước.

Tốc độ thân thể cực nhanh, đảo mắt đã chạy thẳng tới phía trước. Ở trên cánh tay phải của hắn, chín đạo lam sắc nhất thời tán ra thành biển lửa màu lam vờn quanh thân thể, đồng thời lại lan xuống dưới chân khiến cho tốc độ cực nhanh, đảo mắt vô ảnh.

Tô Minh vẫn duy trì chuyển động tốc độ cao. Tiêu hao thân thể không phải chỉ do một mình hắn mà là do sáu người cùng gánh vác. Thậm chí Tô Minh cũng có thể cảm nhận được thân thể này có thể bộc phát ra chiến lực cũng tùy theo sáu người dung hợp, biến thành vô cùng kinh người.

Nó có thể bộc phát ra lực lượng vượt qua Kiếp Dương, thậm chí đến gần Chưởng Duyên, đến gần vô hạn. Đây là Tô Minh còn chưa dung nhập phân thân Ách Thương của mình vào. Nếu không thì cho dù không thể nào đạt tới trình độ Chưởng Duyên Sinh Duyệt nhưng hắn vẫn có thể làm chiến lực của thân thể này vượt qua trình độ mạnh nhất của bản thân, thậm chí gặp được tồn tại Duyên Cảnh, Chưởng Cảnh cũng phải nhíu mày, có cảm giác khó chiến thắng. Bạn đang đọc truyện tại Tienvuc - tienvuc.vn

Tốc độ Tô Minh cực nhanh, vượt khỏi tốc độ bản thân của hắn rất nhiều. Đây là tốc độ sáu người dung hợp với nhau, không phải dung hợp tầm thường mà là chồng thêm!

Loại chồng thêm này thật đáng sợ, chính chí bảo này là trọng điểm khiến Huyền gia có được thành tựu hiện tại.

Tốc độ của Tô Minh trong nháy mắt gần như có thể sánh với Na Di thuật. Thậm chí hắn đi về phía trước, lần đầu tiên không phải là báo cho Xích Hỏa Hầu mà tâm niệm vừa động đã na di đến vô tận.

Tốc độ bộc phát này vượt ra khỏi dự liệu của đám người Huyền Thương. Lúc trước phán đoán là lộ trình một tháng, dưới tốc độ như vậy, nửa tháng cũng đủ tới rồi.

Thời gian từ từ trôi qua, ngày qua ngày, Tô Minh cấp tốc đi về phía trước. Hắn như viên lưu tinh thiêu đốt trong không trung, rầm rầm mở ra sống gợn vô tận. Nửa tháng đã nháy mắt qua.

Ngày này là ngày thứ mười sáu Tô Minh đi về phía trước. Trước mặt hắn xuất hiện một vùng sương mù tràn ngập, vô cùng vô tận. Sương mù nhìn thoáng qua là mây nhưng nếu nhìn kỹ thì sương mù này lại chính là một biển lửa hình mây.

Không đợi nhích tới gần, lập tức sóng nhiệt xuất hiện có thể đốt cháy toàn thân sạch sẽ ập vào mặt Tô Minh. Hắn không ngừng lại mà chạy thẳng vào biển sương mù này. Trong mắt hắn có giấu oán khí, còn có một luồng sát khí.

Mang theo sát khí, cả người hắn bước về phía về trước một bước, tốc độ cực nhanh, đảo mắt đã hóa thành cầu vồng chạy thẳng tới nơi xa.

Luồng sát khí kia lập tức bị đám người Huyền Thương cảm nhận được, liên tục sửng sốt. Bọn hắn lập tức truyền ra thần niệm, duy chỉ là Hứa Tuệ ở đó như có điều suy nghĩ.

- Tiền bối, mau thu hồi sát khí, chuyện này...

- Tiền bối muốn làm gì vậy?

- Om sòm!

Thần niệm của Tô Minh bình tĩnh vang vọng, chẳng những không dừng lại mà còn đẩy nhanh tốc độ, ầm một tiếng liền xông vào sương mù do biển lửa tạo thành. Trong tích tắc hắn bước vào biển lửa này, lập tức cảm nhận được hư không bốn phía đang vặn vẹo. Đây là do nhiệt độ quá lớn nên không gian mới vặn vẹo.

- Trần Phần Tộc, đi ra ngoài!

Tô Minh ở trong sương mù, lập tức ngửa cổ lên trời rống t B0 o một tiếng. Trong tiếng rống mang theo một luồng oán khí, một luồng bi phẫn, càng mang theo một khí tức tang thương và bi thương.

Chương 971-72: Trần Phần

Bên trong thân thể, ngoài Hứa Tuệ vẫn giữ bình tĩnh ra thì bốn tu sĩ còn lại đều đã biến sắc. Trong lòng bốn người lúc này đã hơi lo lắng, không hiểu được tâm tư của Tô Minh.

Trên thực tế đó cũng là bởi người trong cuộc, để ý quá mức tới chuyện này, nếu không thì với tâm trí của bốn người sẽ không bị nhiễu loạn tới vậy.

Huyền Thương chần chờ một chút, chỉ có thể cười khổ. Hiện tại hắn không thể giải trừ chí bảo, nếu không thì tất cả sẽ tan tành cả. Thầm thở dài, hắn ngược lại tĩnh tâm xuống, cẩn thận suy tư hành động của Tô Minh, dần dần thần sắc lộ vẻ hiểu ra.

Ba người còn lại cũng không có cách nào, đành phải làm mình bình tĩnh lại, cũng suy tư, dường như tìm ra một chút nguyên nhân rồi.

Đánh tráo!

Kế hoạch của bọn họ vốn là chuyện lấy giả đánh tráo nhưng Tô Minh thao túng khiến loại giả này gần tới thật vô hạn, thậm chí là đã không còn vẻ giờ như là thật mà biến thành thật hoàn toàn!

Do đó đây chính là giả hóa thật chứ không phải là... Tráo nữa!

Trong sương mù do biển lửa hóa thành, Tô Minh điều khiển thân thể bay nhanh, thần sắc vừa bi phẫn vừa lộ vẻ phức tạp, mang theo cảm giác thảm thiết, tiếng gào thét vang lên khàn khàn.

- Trần Phần tộc, đi ra cho ta!

Tiếng nói được Tô Minh điều khiển truyền ra hùng hậu, vang vọng khắp biển lửa trong sương mù này, truyền khắp tám hướng, rất lau không tiêu tan.

Thời gian từ từ trôi qua, Tô Minh khống chế thân thể này, dùng tốc độ càng nhanh đi về phía trước. Bay nhanh trong đám sương mù này, tiếng gào thét mang theo oán khí của hắn không ngừng vang vọng nhưng thân ảnh của Trần Phần tộc vẫn không xuất hiện.

Nhưng biển lửa sương mù bốn phía này theo tốc độ bay nhanh của Tô Minh dường như cũng bị dẫn động. Dường như hắn di chuyển nhanh chóng về phía trước lại trở thành một loại ma sát, khiến vụ khí bên cạnh Tô Minh càng ngày càng có nhiệt độ mãnh liệt, cuối cùng ầm ầm bùng lên một ngọn lửa màu lam.

Ngọn lửa này mới đầu còn là ngọn lửa nhưng trong nháy mắt liền bùng cháy, chớp mắt đã tràn ngập thân thể Tô Minh, hóa thành cả biển lửa. Biển lửa này là do sương mù biến thành nhưng sương mù cũng là do lửa biến thành. Không gian vặn vẹo, dường như đã đạt tới giới hạn. Giờ phút này sương mù lại biến thành biển lửa lần nữa, mang theo nhiệt độ cực cao, mang theo khí thế của thể đốt cháy tất cả, rầm rầm ập tới thân thể Tô Minh từ bốn phương tám hướng.

Trong nháy mắt biển lửa đã bao phr thân thể bị Tô Minh khống chế. Mà trong chớp mắt này, Tô Minh cười lạnh một tiếng.

- Chỉ là lửa bình thường, chẳng qua dùng để giữ cửa mà cũng dám tới làm phiền ta!

Tô Minh điều khiển thân thể giơ tay phải lên, vung về phía trước. Lập tức chín tia lửa màu lam trên cánh tay phải bỗng nhiên sáng lên. Trong đó có hai tia lửa chớp động. Theo một động tác vung lên này, bốn phía có tiếng nổ vang ngập trời. Biển lửa tràn ngập kia trong chớp mắt này chạy thẳng về phía cánh tay phải của thân thể bị thân thể điều khiển, trong chớp mắt đã bị tia lửa trên tay hắn hấp thu sạch.

Hầu như trong chớp mắt khi Tô Minh hấp thu ngọn lửa ở bốn phía, một tiếng hừ lạnh vang lên, truyền ra từ trong sương mù này. Âm thanh xuất hiện, một thân ảnh gào thét lao tới từ trong sương mù xa xa.

Tô Minh dừng bước một chút, lạnh lùng nhìn lại. Người tới là một thanh niên, vẻ mặt ngạo nghễ, trên mi tâm có ký hiệu sáu ngọn lửa, mặc trường bào màu đỏ, cất bước trong chớp mắt đã xuất hiện phía trước Tô Minh.

Trong nháy mắt khi hắn nhìn về phía Tô Minh, vẻ mặt chợt biến đổi, tiếng hừ lạnh cũng im bặt, thân thể theo bản năng lui lại mấy bước, mang theo vẻ không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào Tô Minh, nhìn thân thể bị Tô Minh điều khiển, nhìn ký hiệu chín ngọn lửa kia.

Hình dáng của thân thể này hắn càng nhìn càng thấy quen thuộc, nhất là ký hiệu chín ngọn lửa không hề mới kia khiến cho hắn nhớ ra gì đó trong nháy mắt.

- Tộc... Tộc trưởng!

Sắc mặt thanh niên nọ đại biến, thất thanh kêu.

Thân thể mà Tô Minh khống chế này chính là biến thành dựa vào hình dáng của thi thể mà Huyền gia nhặt được một vạn năm trước, chỉ thay đổi để trông trẻ hơn một chút, nhìn tương tự nhưng không giống nhau. Dù sao thì cũng chỉ muốn bắt chước là có quan hệ cha con chứ không phải muốn biến thành tộc trưởng.

Nhưng loại giống nhau giữa cha và con này, vì gia tăng thuyết phục nên lại điều chỉnh rất nhiều, cho nên người ta vừa nhìn thấy đã như nhìn thấy tộc trưởng năm xưa.

Thanh niên này cho tới giờ chưa từng gặp tộc trưởng đời trước thật, cho nên không nhận ra ngay. Nhưng mỗi năm cúng tế tổ tiên một lần, có thể nói đã khiến hắn ghi nhớ trong đầu. Trong bức họa hơn bốn mươi vị tốc trưởng các đời, tộc trưởng đời trước đúng là hình dáng này.

Ở mi tâm của Tô Minh khống chế có ký hiệu chín ngọn lửa, tạo thành tác dụng quyết định.

Nhưng rất nhanh, sau khi thất thanh nói, thanh niên kia liền nhận ra điều không hợp lý. Người trước mặt chẳng qua chỉ giống chứ không phải là người trong bức họa hắn nhìn. Do đó, nhớ tới chuyện liên quan tới tộc trưởng đời trước, thân phận người trước mặt này đã được miêu tả sinh động rồi!

- Biết ta là ai rồi chứ?

Mắt Tô Minh lộ oán khí, thân thể tiến về phía trước một bước, tay phải giơ lên, chụp một trảo cách không về phía thanh niên kia. Tâm thần người này đang chấn động, giờ phút này không phát nổi chút chiến lực nào. Hắn vội vàng lui lại phía trước, tay phải đặt ở khóe miệng, huýt một tiếng sáo.

Tiếng huýt sáo này vang vọng, trong chớp mắt truyền ra, lập tức sương mù bốn phía quay cuồng, có một đám lửa biến ảo ra, chạy thẳng tới mi tâm của hắn, chuyển động một vòng, sau đó hóa thành một con hỏa điểu, gào thét bay rất nhanh vào sâu trong sương mù.

Làm xong những việc này, thân thể thanh niên này lại lui về phía sau.

Tô Minh nhìn thoáng qua con hỏa điểu kia. Với tu vi của hắn có thể ngăn nó lại nhưng con hỏa điểu này hiển nhiên là một cách truyền tin. Hai mắt hắn chợt lóe sáng, cảm thấy dường như có gì đó không đúng, suy nghĩ một chút, thân thể nhoáng một cái liền trực tiếp đuổi theo thanh niên kia.

Thanh niên kia lúc lui lại phía sau, vẻ mặt cực kỳ lo lắng, thấy Tô Minh đuổi theo, tay phải liền giơ lên, vung về phía trước, miệng đọc chú ngữ. Lập tức sương mù bốn phía nổ vang, không ngờ hóa thành một hỏa cầu khổng lồ bay thẳng về phía Tô Minh.

Tô Minh không nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn hỏa cầu đang tới gần, thân thể xông mạnh về phía trước, trực tiếp đụng vào hỏa cầu kia. Tiếng nổ vang tràn ra, đinh tai nhức óc. Hỏa cầu kia chấn động, thân thể không ngờ lại xuyên thấu qua nó, tay phải giơ lên, bỗng nhiên chụp về phía thanh niên kia.

Một trảo này của hắn khiến sương mù bốn phía như bị dẫn dắt, bỗng nhiên hóa thành một bàn tay lửa khổng lồ, túm lấy thanh niên nọ.

Sắc mặt hắn biến hóa nhanh chóng, khi thấy bàn tay kia sắp chụp tới liền cắn mạnh răng một cái, hai tay ôm ngực, thân thể cong lại, sau đó đánh mạnh ra bốn phía. Ký hiệu sáu ngọn lửa ở mi tâm lúc này lóe lên mãnh liệt, trong nháy mắt liền bị hòa tan, dung hợp với nhau, tạo thành một ký hiệu ngọn lửa rất lớn.

Cùng lúc đó, một ngọn lửa màu đỏ đậm bừng lên từ trong ký hiệu này, chớp mắt đã tràn ngập toàn thân hắn. Dưới sự thiêu đốt, thân thể thanh niên này trong nháy mắt đã biến hóa hoàn toàn, từ hình người hóa thành một Hỏa diễm cự nhân lớn tới mấy trượng.

Không thấy quần áo, không thấy vẻ mặt, chỉ thấy một cự nhân do ngọn lửa tạo thành. Ở chỗ mi tâm của hắn là ký hiệu ngọn lửa cực rõ ràng. Hắn ngửa mặt lên trời rống lớn, đánh một chưởng về phía Tô Minh.

Tiếng nổ vang vọng truyền ra. Hai mắt Tô Minh ngưng tụ lại. Loại thuật biến hóa này giúp hắn có thể kết luận được thuật thiên phú của Trần Phần tộc cũng giống như đôi cánh của Hoành Thiên tộc. Trần Phần tộc sở dĩ có thể trở thành một trong Tứ đại tôn tộc, sở dĩ có thể tồn tại trong Thần Nguyên tinh hải chính là bởi tộc này có thiên phú biến thân.

Có thể nói thanh niên này vốn có tu vi Vị Giới trung kỳ nhưng sau khi biến thân thì lập tức tăng lên vô số lần, hoàn toàn đạt tới Vị Giới hậu kỳ.

Nhưng dù là thế, trước mặt Tô Minh, hắn vẫn... Không chịu nổi một đòn.

Nếu không phải hắn muốn quan sát tộc nhân của Trần Phần tộc thì giờ phút này hắn giết chóc quá dễ.

Ánh mắt lóe sáng, tay phải Tô Minh chuyển động, biến bắt thành đánh, va chạm với thanh niên kia trong chớp mắt. Tiếng nổ vang lên. Thanh niên nọ truyền ra một tiếng kêu thê lương thảm thết, phun máu tươi, đồng thời thân thể bị một cái tát trong hư không của Tô Minh trực tiếp đánh bay.

Thậm chí trên thân thể thiên phú biến thân kia giờ phút này cũng sụp đổ, ngọn lửa tứ tán, một lần nữa lại hóa thành hình dáng của thanh niên kia. Sắc mặt hắn tái nhợt, lại phun máu tươi, thậm chí không kịp lau khóe miệng, thân thể mượn lực lui lại một lần nữa.

Thân thể Tô Minh nhoáng lên đuổi theo nhưng lúc này, khuôn mặt thanh niên đang bỏ chạy phía xa xa đã thư giãn ra. Chỉ thấy trong sương mù lúc này có mười mấy tiếng gào thét truyền tới. Đó là mười mấy đạo cầu vồng đang tới gần.

Bước chân Tô Minh dừng lại, lạnh lùng nhìn về phía đó. Lập tức hắn thấy mười mấy đạo cầu vồng kia là mười mấy tộc nhân Trần Phần tộc, hơn nữa phần lớn đều là nam tử trung niên. Duy chỉ có người thủ lĩnh lại là một lão già bể dâu.

Vẻ mặt bọn họ cực kỳ nghiêm túc, thậm chí còn mang theo nét hoài nghi rất sâu. Sau khi tới gần, lão già kia đỡ lấy thanh niên, nhìn thương thế của hắn, nhướng mày nhìn lại phía thân thể Tô Minh đang khống chế.

Nhưng vừa nhìn một cái, thần sắc hắn lập tức đại biến. mấy người phía sau cũng lộ sự chấn động không cách nào hình dung nổi.

- Ngươi là...

Lão già nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thân thể Tô Minh đang khống chế. Khuôn mặt này khiến hắn quen thuộc nhất là ký hiệu chín ngọn lửa trên mi tâm hắn.

Tất cả khiến vẻ mặt lão già biến thành phức tạp.

- Ngươi nói ta là ai!!

Đối mặt với câu hỏi của lão già kia, Tô Minh ngửa mặt lên trời cười to, trong tiếng cười kia mang theo oán hận, hơn nữa dường như còn mang theo khổ sở tích tụ qua mấy ngàn năm dâu bể.

Lão già trầm mặc nhưng trong nháy mắt liền lộ vẻ quyết đoán.

- Bắt người này lại

Lời hắn vừa nói ra, mười mấy người phía sau rối rít ngừng lại, tựa như chần chừ vậy.

- Bắt lại!

Lão già lại rống to. Mười mấy người phía sau hắn cắn răng, cùng nhau bay tới, chớp mắt đã tới chỗ Tô Minh.

- Không được làm tổn thương tính mạng hắn.

Lão già phức tạp nói.

Thân thể mười mấy người kia bay nhanh, sau khi tới gần Tô Minh cũng chưa ra tay. Tiếng cười thê lương của Tô Minh vang vọng. Cả người hắn mang theo sự bi phẫn mãnh liệt, giơ tay phải lên, đánh ra một quyền mạnh mẽ về mười mấy người phía trước. Dưới một quyền này, hắn triển khai ra lực lượng mạnh nhất có thể bộc phát, đó là chiến lực Kiếp Dương.

Tiếng nổ vang trời, đinh tai nhức óc truyền ra. Thân thể mười mấy người kia dừng lại giữa đường, thậm chí hai mắt lão già kia còn co rút lại. Tu vi bộc phát ra từ trên người Tô Minh khiến hắn kinh hãi!

- Đây là tộc quần của ta sao?

Tô Minh bi phẫn cười to, chẳng qua tiếng cười kia lộ vẻ khổ sở, chỉ có người trải qua rồi mới có thể cảm nhận mùi vị của nó.

- Đây chính là tộc quần mà cả đời ta trải qua muôn vàn đau khổ, mạo hiểm cửu tử nhất sinh, mãi không quên, mãi muốn tìm sao?

Tô Minh giơ tay phải lên, lại đánh ra một quyền.

- Hôm nay ta tới đây, không phải muốn trở thành tộc nhân của phân thân Tru Tiên nói. Ta muốn mang đi di vật của phụ thân ta... Không ai có thể ngăn trở ta!

Tô Minh cất bước, lại đánh ra một quyền. Tu vi Kiếp Dương trong giờ khắc này hoàn toàn bộc phát, tiếng nổ vang vọng. Một mình hắn không ngừng bức lui mười mấy người Trần Phần tộc.

Mỗi quyền của Tô Minh không phải đánh lên mấy người này mà đánh về phía trước người bọn họ, do đó tạo thành lực trùng kích mãnh liệt, cuốn động khiến những người kia không thể nảo tiến tới gần, chỉ có thể không ngừng lui lại phía sau.

Sắc mặt lão già kia biến hóa, hai mắt co rút lại, quan sát thân thể Tô Minh thao túng, lộ ra ánh sáng kỳ dị.

- Lão tộc trưởng vạn năm trước rời khỏi nơi này, dáng vẻ giống đứa nhỏ này như đúc, khí tức trên thân thể cũng là khí tức của Trần Phần tộc. Điểm này tuyệt đối không sai.

- Tuy không biết lão tộc trưởng sinh ra đứa bé nào với nữ tử bên ngoài nhưng mi tâm của người này có dấu hiệu cửu diễm, biểu lộ huyết mạch tinh thuần.

- Hắn có phải là chủ hệ của Trần Phần tộc hay không... Nếu phán đoán tuổi tác của người này thì hẳn mới chỉ mấy ngàn năm thôi, vậy mà đã tu luyện đạt tới cảnh giới này. Tư chất của hắn, dù không có huyết mạch chủ hệ thì cũng đã là có một không hai trong bộ lạc.

- Đáng tiếc...nếu lão tổ có thể xuất quan thì chuyện này còn có cơ hội thay đổi.

Lão già lắc đầu nhìn mười mấy người không ngừng lui lại phía sau, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên hai mắt lóe lên, tựa như đã hạ quyết định, mở miệng nói.

- Bao nhiêu biến hóa thành Phần linh thân!

Theo lời lão già nói, mười mấy người của Trần Phần tộc lập tức tạo thành động tác, ký hiệu ngọn lửa ở mi tâm hợp lại, sau đó tiếng nổ vang vọng truyền ra. Mười mấy người trong chớp mắt liền biến thành mười mấy cự nhân hỏa diễm khổng lồ, gầm thét lao thẳng về phía Tô Minh.

Tô Minh thấy được vẻ mặt biến hóa của lão già kia, nội tâm hơi chấn động. Hắn không tin ở cửa Trần Phần tộc xảy ra chuyện này mà lại không khiến vị lão tổ Chưởng Duyên Sinh Duyệt kia chú ý. Nhưng người này mãi không xuất hiện ở nơi này, có lẽ còn có nguyên nhân khác.

Về phần nguyên nhân này là gì thì Tô Minh đã mơ hồ đoán ra.

Giờ khắc này, trong đám sương mù tại khu vực quan trọng, nơi đó tồn tại một đại lục trôi nổi. Đại lục này cũng không lớn lắm nhưng đủ để mười vạn tộc nhân Trần Phần tộc sinh tồn ở đây vô số năm qua.

Nơi này chính là chỗ ở của Trần Phần tộc.

Trên đại lục này có một vùng sa mạc, không có chút thực vật nào. Từng luồng khí tức nóng bức tràn ngập bốn phía, còn có sóng nhiệt gào thét, thỉnh thoảng truyền qua. Ở vùng đất này có những ngọn tháp với độ cao bất đồng nhưng thấp nhất cũng hơn trăm trượng, còn cao thì phải hơn vạn trượng.

Dõi mắt nhìn lại, tháp cao trên đại lục này phải tới mấy vạn. Chúng phân tán ra, bốn phía đều có ngọn lửa đang thiêu đốt mà trọng điểm của ngọn lửa này là đỉnh tháp, sau đó trút xuống thân tháp tạo thành biển lửa.

Lửa trên đỉnh tháp nhìn qua thì không có gì kỳ lạ nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó như là từng con mắt, con mắt lửa.

Do đó, toàn bộ đại lục này khiến người ta cảm thấy như có cả vạn con mắt tồn tại vĩnh viễn, tựa như có thể nhìn thấu tất cả bí ẩn của thiên địa trời cao.

Trong đám tháp cao này, bên trong ngọn tháp cao nhất, ở dưới con mắt lửa giờ phút này có một người ngồi khoanh chân. Người này là một nam tử trung niên. Sắc mặt hắn có đen có đỏ, vẻ mặt không giận mà uy nghiêm, mi tâm rõ ràng có ký hiệu chín ngọn lửa.

Hắn nhìn mắt lửa khổng lồ trước mặt, lặng yên nhìn.

Bên cạnh hắn có chín lão già đang đứng. Chín người nàên lặng không nói, rối rít nhìn về phía con mắt lửa.

Ở bên trong ngọn lửa này chiếu chính là cảnh bên ngoài đại lục, trong sương mù, Tô Minh đang giao chiến với mười mấy tộc nhân Trần Phần tộc.

- Lão tổ có dấu hiệu xuất quan không?

Hồi lâu, nam tử trung niên kia lạnh nhạt nói.

- Không có chút dấu hiệu nào.

Một lão già phía sau nói nhỏ.

- Không có dấu hiệu sao... Vậy thì nói rõ là lão gia hỏa đã xuất quan rồi.

Nam tử trung niên kia cười khẽ, nụ cười mang theo vẻ âm trầm. Sự âm trầm này là bởi sự tồn tại của Tô Minh đang hiện ra trong con mắt lửa.

- Người này tuổi không lớn lắm mà đã tu luyện tới tu vi này, có thể thấy là nhiều năm qua ở bên ngoài đã trải qua hiểm trở...

Nam tử trung niên nói khẽ.

- Là thúc thúc của hắn, những năm gần đây không quan tâm tới hắn, ta cũng hơi thẹn với ca ca của mình.

Nam tử trung niên than khẽ một tiếng.

- Bỏ đi. Giết hết là được. Chín người các ngươi tự mình làm đi, dùng tốc độ nhanh nhất, xóa dấu vết của người này đi. Ta nhìn dấu hiệu chín ngọn lửa trên mi tâm hắn mà cảm thấy rất không thoải mái.

Nam tử trung niên vẫn bình thản như trước mà chín lão già bên cạnh hơi chần chừ một chút, sau đó vội vàng cúi đầu, trong thời gian ngắn biến mất.

- Một vầng mặt trời như thế, lão gia hỏa sao lại không động tâm được... Chẳng qua là vì cái gì ngươi còn không xuất quan đây... Cũng được, ta giúp ngươi giải quyết.

Nam tử trung niên lẩm bẩm, nhắm nghiền hai mắt.

Trong biển lửa sương mù ở cách nơi này vô tận, cũng cách chiến trường Tô Minh đang chiến đấu rất xa, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, thậm chí tiếng nổ từ chiến trường cũng không thể truyền vào đây được.

Trong sương mù này có một thân ảnh mơ hồ khoanh chân ngồi. Thân ảnh này không cao, dáng vẻ gầếu, giống như một đứa bé vậy. Hắn đang nhìn xuống phía dưới, tựa như có thể xuyên qua tất cả sương mù, trực tiếp thấy chiến trường của Tô Minh.

- Khí tức không sai, ký hiệu cũng đúng... Cảm giác huyết mạch cũng chính xác. Mà ánh mắt của hắn cũng rất chân thật. Nhưng vì sao cuối cùng ta vẫn thấy trên người hắn có cảm giác không đúng.

Thân ảnh này mơ hồ lắc đầu, nói nhỏ.

- Năm đó Trách Dung xích mích với đệ đệ, đáng tiếc ta lại có việc ở bên ngoài, tới khi trở lại thì hắn đã rời bộ lạc rồi. Hắn rời đi cũng tính là một tử kiếp của hắn, cho nên không cho truy tìm, trong bộc lạc cũng có tộc trưởng mới.

- Chẳng quả là theo ta bấm quẻ, Trách Dung không có con nối dõi...

Thân ảnh mơ hồ này chớp hai mắt, lộ ý lạnh lùng, cũng có vẻ chần chừ.

- Có phải là tộc nhân Trần Phần tộc hay không, có phải là hậu duệ của Trách Dung hay không...... Tất cả phải xem người có thức tỉnh được thiên phú Phần Linh hay không. Nếu ngươi có thể biến hóa thành Phần Linh thì lão phu sẽ ra mặt, để ngươi nhận tổ quy tông. Nếu không thì bản thân ta muốn xem là ai dám có âm mưu với Trần Phần tộc ta!

Thân ảnh mơ hồ cười lạnh, không lên tiếng nữa.

Trên chiến trường, tiếng nổ vang ngập trời. Đối mặt với mười mấy người biến hóa thành Phần Linh hỏa diễm, Tô Minh không dừng lại. Dù mấy người này có biến hóa khiến tu vi tăng vọt nhưng cao nhất cũng chỉ là Kiếp Nguyệt, so với Kiếp Dương mà thân thể này phát huy ra được thì kém quá nhiều.

Đây là khi Tô Minh còn chưa dẫn động lực lượng của Ách Thương phân thân, nếu không thì hắn có thể khiến thân thể này đánh với đại năng Chưởng cảnh một trận, cũng giống như trận chiến với Hoành Thiên lão tổ lần trước. Nếu lúc đó Tô Minh mà có thân thể chí bảo này thì hắn nắm chắc có thể chiến đấu kịch liệt, khiến Hoành Thiên lão tổ cau mày không dứt.

Hừ lạnh một tiếng, thần sắc bi phẫn của Tô Minh không giảm, liên tục đánh ra ba quyền.

Rầm rầm rầm!

Ba quyền đánh vào hư không, tạo thành trùng kích mãnh liệt, hóa thành tiếng nổ vang truyền khắp tám phương, khiến mười mấy tộc nhân biến thân thành Phần Linh đều như bị cuồng phong quét qua, thân thể lập tức rút lui. Thân thể Tô Minh nhoáng một cái liền xông ra.

Nhưng trong nháy mắt khi hắn xông ra, đột nhiên tâm thần xuất hiện nguy cơ mãnh liệt, cũng khiến cho bốn người Huyền Thương, Hứa Tuệ cảm nhận được.

- Cẩn thận, có cường địch tới!

- Không phải một mà là chín người!

Đầu Tô Minh truyền ra tiếng nói của mọi người. Cùng lúc đó, lão già xuất hiện lúc trước cũng biến sắc.

Đúng lúc này, bốn phía hư vô quanh Tô Minh bất ngờ xuất hiện chín cơn lốc xoáy mãnh liệt. Từ trong lốc xoãy bỗng đi ra chín người. Đây là chín lão già, đại năng Kiếp Dương!

Sự xuất hiện của bọn họ lập tức khiến biển lửa sương mù gió nổi mây phun, nổ vang kịch liệt. Trong sương mù tầng tầng cuốn động, một luồng sóng nhiệt đủ để đốt cháy tất cả cẩm ầm bộc phát ra từ thân thể chín người này.

Cùng lúc đó, hào quang chói mắt theo sóng nhiệt cũng bùng lên. Phía sau chín người này hiện lên chín vầng mặt trời chói chang!

Khi bọn họ xuất hiện, sát cơ hiện ra. Thần sắc Tô Minh nghiêm trọng, đồng thời không quên ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười mang theo sự xa cách, mang theo sự tức giận mãnh liệt.

Điều này phù hợp với thân phận của hắn, cũng khiến vẻ mặt lão già xuất hiện vừa rồi lộ vẻ giãy dụa nhưng sau đó hóa thành quyết đoán.

- Lão tộc trưởng năm đó có ơn với ta. Ơn này trước kia ta không cách nào báo đáp, hôm nay con hắn tới, ta cần gì chần chờ nữa!

Lão già này cắn răng một cái, cũng không ra tay mà lập tức truyền lới tới Tô Minh.

- Thiếu tộc trưởng, mau dùng Phần Linh biến thân. Tu vi của ngươi như vậy, nhất định đã thức tỉnh thiên phú, biến hóa thành thân thể Phần Linh, tất cả đều có thể hóa giải!

Hai mắt Tô Minh lóe lên. Lúc trước hắn thấy hành động biến thân của Trần Phần tộc, đã nhớ ký mọi việc, cũng nhìn thấu chút đầu mối. Giờ phút này theo lời của lão già kia, thân thể Tô Minh bỗng nhiên lui về phía sau vài bước, cực kỳ xác định, nguyên nhân mà lão tổ Trần Phần tộc chưa xuất hiện chính là mình còn chưa tiến hành biến thân. Nhất định là đối phương đang nghi ngờ thân phận mình.

- Phần Linh biến thân!

Tô Minh truyền thần niệm với con Hạc trọc lông, đồng thời cũng truyền ý chí cho mấy người Huyền Thương. Cùng lúc đó, hắn đang muốn biến thân, nhưng nội tâm lại máy động, đứng nơi đó, dùng một phương thức hoàn toàn bất đồng, triển khai Phần Linh biến!

Cùng lúc này, bên trong hồn hắn cũng bắt đầu dẫn động khí tức của Ách Thương!