Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Năng lực khống thổ?"

Nhìn mặt tường đất khổng lồ kia, Bộ Phàm khẽ xoa xoa cằm, lại đưa mắt nhìn về phía tiểu nhân màu cam: "Vậy ngươi có thể điều khiển bùn đất hóa hình hay không? Ví dụ như... nặn ra mấy con người đất biết di chuyển chẳng hạn?"

"Bây giờ còn chưa được." Người tí hon màu cam thành thật lắc đầu.

"Ý của ngươi là sau này có thể?" Bộ Phàm nhanh chóng bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của nó.

"Ừm." Tiểu nhân màu cam dùng sức gật đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập nghiêm túc.

"Vậy còn được, có chút tác dụng hơn đại ca ngươi!" Bộ Phàm khẽ cười nói.

Hồng Oa ở một bên lập tức suy sụp, để lộ ra biểu cảm quẫn bách ngượng ngùng: "Lại lấy ta ra nói chuyện".

"Vậy sau này ngươi sẽ gọi là Chanh Oa!" Bộ Phàm dứt khoát nói.

"Tạ tiên sinh ban tên!" Chanh Oa lập tức cười cười, tràn đầy vẻ vui sướng.

Nhìn tiểu nhân màu cam ngây thơ lại lộ ra một loại linh tính trước mắt, tâm niệm Bộ Phàm khẽ động, hắn xoa xoa cằm.

Có lẽ không phải trùng hợp như vậy đâu?

...

Bên kia.

Tiểu Mãn và Phạm Tiểu Liên vừa bước vào đô thành Đại Ngụy, đã bị một đội tu sĩ có dáng vẻ hộ vệ ngăn lại.

Người dẫn đầu nói bọn họ là người từ trong cung tới, phụng mệnh đến đây nghênh đón, hai người Tiểu Mãn lập tức theo bọn họ đi về phía hoàng cung.

"Tiểu Mãn tỷ, tỷ nói xem người đó có phải là người trong cung hay không..." Phạm Tiểu Liên lặng lẽ kéo kéo ống tay áo của Tiểu Mãn, hạ giọng, dùng ánh mắt ra hiệu nam tử tuấn mỹ đang dẫn đường phía trước.

Tiểu Mãn giương mắt nhìn lại.

Đương nhiên là nàng biết Phạm Tiểu Liên có ý gì, ý tứ chính là nói nam tử tuấn mỹ kia có phải là công công trong cung hay không.

Nhưng nhìn nam tử tuấn mỹ dẫn đầu bước đi thong dong, khí chất ôn nhã, quanh thân cũng không có khí tức âm nhu như nội thị bình thường, có lẽ đối phương không phải công công trong cung.

"Cái kia là gì?" Nhưng không đợi Tiểu Mãn nói chuyện, Hồng Oa vốn đang giấu mình trong tóc Phạm Tiểu Liên bỗng nhiên thò đầu ra, tò mò nhìn chung quanh.

"Chỉ ngươi là nhiều vấn đề!" Phạm Tiểu Liên tức giận đưa tay muốn ấn nó trở về.

"Rõ ràng là ngươi hỏi trước mà!" Hồng Oa không phục, khuôn mặt nhỏ nhắn màu đỏ nhăn thành một cục, không ngừng xoay tới xoay lui ở giữa mái tóc muốn trốn tránh bàn tay của nàng.

"Được rồi, được rồi!" Trong lòng Tiểu Mãn có phần bất đắc dĩ.

Phải biết rằng suốt đoạn đường này, một người một hồ lô kia không hề yên tĩnh một chút nào cả.

Ánh mắt nàng lại đảo qua người nam tử tuấn mỹ đang dẫn đường phía trước, thấy nam tử tuấn mỹ ấy cũng không quá chú ý các nàng bên này, đáy lòng nàng mới thoáng thả lỏng một chút.

Trên đoạn đường này, Tiểu Mãn cũng để ý đến tình huống xung quanh, dường như nam tử này rất được chú ý ở trong đô thành Đại Ngụy, nhất là hấp dẫn không ít nữ tử liếc mắt đưa tình, chỉ là đối phương vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không chớp mắt.

Từ cửa thành đi đến cửa cung, lại đến chỗ sâu trong hoàng cung, một đường thông suốt. Ven đường, đám cung nữ thị vệ nhìn thấy nam tử này đều cung kính hành lễ, không một ai ngăn trở.

Xuyên qua mấy tầng cửa cung và hành lang dài, cảnh tượng trước mắt đã trở nên sáng tỏ thông suốt, cuối cùng đoàn người cũng dừng lại phía trước một tòa cung điện yên tĩnh xanh mát.

Trước cửa điện có hai gã thị vệ đang lẳng lặng canh giữ, khí tức ngưng đọng.

"Tiểu Mãn cô nương, vật các ngươi muốn đang nằm ở tầng hai bên trong tòa đại điện này, cần làm phiền hai vị tự mình lên lầu lấy vật." Nam tử tuấn mỹ kia khẽ nhúc nhích ánh mắt, nhìn hai gã thị vệ trước cửa điện.

Thị vệ lập tức hiểu ý, sau đó không tiếng động đẩy cánh cửa điện nặng nề, lộ ra cảnh tượng tĩnh mịch trong điện.

Tiểu Mãn và Phạm Tiểu Liên liếc mắt nhìn nhau.

Phạm Tiểu Liên còn có chút do dự, nhưng Tiểu Mãn lại không chút do dự.

"Chúng ta vào thôi!" Nói xong, Tiểu Mãn đã dẫn đầu đi vào trong điện.

"Tiểu Mãn tỷ, chờ ta với!" Phạm Tiểu Liên bước nhanh đuổi theo.

Thật ra Tiểu Mãn cũng không lo lắng đối phương có ý đồ gây rối, trước tiên không nói đến giao tình giữa vị "Trần sư đệ" kia và hoàng đế Đại Ngụy, chỉ nói về đoạn đường vừa rồi, các nàng đi thẳng một mạch đến tận đây, nếu đối phương thật sự muốn hại bọn họ, cần gì phải làm điều thừa như vậy?

"Chu đại nhân, bệ hạ cho mời." Ngay khi cánh cửa điện sau lưng chậm rãi khép lại, một âm thanh mơ hồ đã nhẹ nhàng truyền vào từ khe cửa.

Chu đại nhân?

Bước chân của Tiểu Mãn hơi dừng lại, nàng vô thức quay đầu, nhưng chỉ nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng là cánh cửa điện hoàn toàn khép lại.

"Tiểu Mãn tỷ, sao vậy?" Phạm Tiểu Liên nhận thấy sự chần chờ của đối phương, nhẹ giọng hỏi.

"Không có gì!" Tiểu Mãn lắc đầu, cố gắng đè xuống chút cảm xúc dị dạng không nói rõ ở trong lòng.

Họ Chu... Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.

Tiểu Mãn lấy lại bình tĩnh, bắt đầu đưa mắt đánh giá tòa đại điện này.

Trong điện rộng rãi dị thường, mái vòm cao vút biến mất trong ánh sáng mờ mịt. Hai bên vách tường vẽ những bức bích họa cổ xưa, màu sắc có chút ảm đạm, nhưng vẫn có thể nhìn ra cảnh tượng sơn hà bao la, vạn dân canh tác.

Ở phần cuối đại điện, một đoạn cầu thang bằng ngọc rộng lớn uốn lượn hướng lên trên, đi thẳng tới lầu hai với cường độ ánh sáng càng lộ vẻ u ám.

"Tiểu Mãn tỷ, tỷ mau tới đây xem, hình như nơi này có vẽ trấn nhỏ của chúng ta?" Đột nhiên, Phạm Tiểu Liên dường như đã phát hiện ra cái gì, nàng ấy lập tức ngoắc tay nói.

Tiểu Mãn đi qua, nhìn theo hướng ngón tay của nàng ấy chỉ, sau đó không khỏi hơi ngẩn người.

Chỉ thấy trong bức họa là một thị trấn nhỏ dựa vào núi, nằm bên sông, có con đường lát đá xanh uốn lượn, có cây hòe cổ nghiêng nghiêng, thậm chí còn có tòa miếu thờ quen thuộc nằm ngay cửa trấn...

Nếu là nơi khác, có lẽ nàng không biết, nhưng bức họa trước mắt này chính là Ca Lạp tiểu trấn, nơi nàng từng sinh sống mười mấy năm.

"Tiểu Mãn tỷ, tỷ nói xem là ai vẽ bức họa này?" Phạm Tiểu Liên xích lại gần, trong giọng nói mang theo vẻ tò mò.

"Ta cũng không rõ ràng lắm, có lẽ là người chúng ta quen biết, cũng có lẽ không phải." Tiểu Mãn lắc đầu, ánh mắt nhanh chóng rời khỏi cảnh tượng quen thuộc kia, thật ra so với những bức tranh này thì hiện tại nàng càng muốn mau chóng tập hợp đủ bảy quả hồ lô hơn.

Chương trước