Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Trúc Cơ đan…”
“Lần này chưa đến lượt chúng ta, mười năm tiếp theo cũng không phải sân khấu của nhóm đệ tử chúng ta. Nhưng ta tin Hoa sư huynh, tương lai chắc chắn sẽ đứng trong hàng ngũ chân truyền, danh chấn Bích Hải.”
Vu Đào Hoa si mê nhìn Hoa sư huynh, trong mắt dường như có một thứ ánh sáng nào đó.
…
“Lần đội bắt cá này sẽ còn nguy hiểm hơn lần trước!”
Trong động phủ, vẻ mặt Phương Thanh nghiêm trọng.
Hắn căn bản không để ý một số lời nói của Lý Ngư Đản, thậm chí còn khá thích nghe. Dù sao đối phương có một vị sư tôn Trúc Cơ, có thể nghe được rất nhiều tình báo tông môn, sẽ vô tình để lộ ra ngoài.
Mà sau khi biết chuyện này, hắn nhất định phải lập tức ứng phó!
“Không còn bao nhiêu thời gian, phải nhanh chóng đột phá luyện đan thuật…”
Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm giấy phù vàng sáng, dán lên cửa lớn động phủ, lại treo bảng bế quan.
Đây là Hộ Thân phù, có thể bảo vệ tu sĩ khi bế quan.
Thậm chí, nếu gặp thần thức cưỡng ép xông vào, nó cũng sẽ tự động hóa thành tro bụi, nhắc nhở tu sĩ.
Sau khi làm xong biện pháp phòng hộ, Phương Thanh bắt đầu bắt quyết, luyện tập Dịch Dung thuật.
Kèm theo tiếng hắn lẩm nhẩm niệm chú, da thịt trên gương mặt Phương Thanh như sống lại, bắt đầu nhúc nhích. Chỉ cần điều chỉnh nhẹ lông mày, đôi mắt, hắn đã như biến thành một người khác.
Không chỉ vậy, khí tức trên người hắn cũng bắt đầu biến hóa, lờ mờ khác với tu sĩ nơi này, mà mang theo một chút đặc trưng của tu sĩ Phục Khí đạo.
“Đáng tiếc, chỉ là hàng mô phỏng miễn cưỡng. Một khi thật sự động thủ, thi triển pháp lực là lập tức lộ tẩy. Hơn nữa, nếu gặp tu sĩ Trúc Cơ, hoặc Đạo Cơ đại tu bên kia… e rằng cũng khó giấu được.”
“Bốn năm nỗ lực, cộng thêm bí thuật tinh phẩm của Bích Hải môn… cũng chỉ đến trình độ này.”
“Cứ như vậy đi. Ngày mai lập tức nhận nhiệm vụ rời khỏi tông môn, sau đó đi mạo hiểm. Tính ngày tháng, năm nay Bích Lạc phường cũng sắp mở rồi.”
Từ khi biết năng lực thần thức của tu sĩ cấp cao, Phương Thanh cố hết sức tránh thi triển Đạo Sinh Châu trong tông môn.
“Nghe nói sau khi Trúc Cơ, không chỉ có thể độc chiếm một ngọn núi, còn có thể bố trí trận pháp nhị giai bảo vệ động phủ… Cho dù Kết Đan lão tổ cũng rất khó âm thầm dò xét riêng tư bên trong trận pháp… Đáng tiếc, điều này vẫn còn hơi xa với ta.”
Bích Lạc phường.
Phường thị này nằm trên một vùng hồ xanh biếc, do hơn mười chiếc thuyền lớn tạo thành. Nó vẫn luôn trôi nổi bất định, giao dịch dọc theo thủy mạch.
Lần trước ở Phù Chu phường thị, Phương Thanh đã nghe ngóng tình hình một số phường thị gần Ba Quận, xem như hiểu rõ nơi này.
Lần này, hắn thi triển Dịch Dung thuật, biến thành một trung niên có gương mặt âm trầm, mô phỏng dao động pháp lực Phục Khí đạo, đi đến Bích Lạc phường.
“Vị đạo hữu này, xin chào.”
Quả nhiên, tu sĩ canh giữ không còn làm khó như lúc hắn là phàm nhân nữa, trực tiếp chắp tay thi lễ: “Đạo hữu nhìn khá lạ mặt, là tán tu sao?”
“Đúng vậy, ta muốn mua công pháp cho vãn bối trong nhà.”
Giọng Phương Thanh hơi khàn.
“Công pháp sao? Trên thuyền sách có khá nhiều điển tịch… Nếu đạo hữu có thể chờ, buổi tối còn có một hội giao lưu giữa các đồng đạo, hẳn sẽ có không ít công pháp lưu ra.”
Người giữ thuyền khẽ cười: “Tại hạ chúc đạo hữu đạt được tâm nguyện trước.”
Phương Thanh gật đầu, chưa lập tức đi đến chiếc thuyền sách kia, mà dạo một vòng trên mấy chiếc thuyền khác.
“Ừm… Nơi này cũng chủ yếu là lấy vật đổi vật.”
“Ta còn tưởng sẽ giống bên Bích Ngọc đảo của Luyện Khí đạo, khai thác linh thạch làm vật ngang giá chung chứ? Chẳng lẽ… linh vật ở nơi này đã thiếu thốn đến mức đó? Hay là sản vật Bích Ngọc đảo quá phong phú?”
Hắn dạo một vòng, phát hiện tu sĩ bản địa quả nhiên rất nghèo. Một món pháp khí bình thường cũng có thể làm bảo vật trấn thuyền, đủ loại linh vật cũng cực kỳ hiếm thấy.
Đan dược, phù lục lại càng như vậy. Không chỉ số lượng ít, chủng loại cũng ít hơn.
Mà thứ quý hiếm nhất là một đạo Âm Thi Khí ngũ giai thượng phẩm. Nhìn một cái đã biết đạo chân khí này không phải hàng chính đạo gì, nhưng giá yêu cầu lại cực cao. Tu sĩ mạnh trên chiếc thuyền kia cũng nhiều nhất, thậm chí chỉ cần quét mắt một cái đã khiến Phương Thanh có cảm giác như gai đâm sau lưng.
“Nơi quái quỷ gì thế này?”
Hắn âm thầm than thở một câu, đi đến thuyền sách.
“Vị đạo hữu này, hoan nghênh đến Cửu Xuyên Thủy các, không biết muốn mua sách gì?”
Một mỹ phụ da trắng mịn như ngọc, trên đầu cài trâm phỉ thúy, trên mặt mang chút khí chất thư hương tiến lên đón, cười duyên mở miệng.
“Chọn mua công pháp Cơ Thủy cho con cháu trong nhà…”
Phương Thanh thản nhiên đáp.
Hiện giờ hắn đã có Địa Tuyền Thối Chân, chỉ thiếu một quyển công pháp Cơ Thủy, là có thể thử phục khí nhập đạo, trở thành tu sĩ Phục Khí đạo.