Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mặc dù mình dùng hết toàn lực có thể phá vỡ trận pháp bên ngoài, nhưng trận pháp bên trong hắn đồng dạng vẫn không làm gì được. Hơn nữa hôm nay nơi này hơi quái dị, hắn lại mang theo ái nữ, sợ bận tâm không xong. Hồ Nhất Phi tính trời sinh đa nghi, có nguyên nhân đề phòng nếu tìm không ra, thì khó mà tiêu trừ, vẫn cẩn thận là thỏa đáng.
Sau khi một phen suy nghĩ, hắn cũng trở lại thú xa, lần nữa ngóng nhìn phương hướng miếu thờ kia, lúc này mới lái xe trở về.
Trong động cự mãng, Tiêu Dao ngã trên mặt đất chợt cảm thấy một trận lạnh lẽo, bắt đầu dần dần khôi phục tri giác. Đầu tiên nàng cảm thấy toàn thân đau đớn như bị xé rách, sau đó đầu giống như bị vật nặng đánh qua, toàn bộ đầu ong ong.
Khó khăn lắm mới khôi phục được rõ ràng suy nghĩ, nàng giật mình một cái, giãy dụa bò dậy, đề phòng nhìn bốn phía. Khi thấy trong động không có một con cự mãng nào, lúc này mới nặng nề phun ra một ngụm trọc khí.
Tình huống vừa rồi quả thực chính là thập tử nhất sinh, không nói đến cự mãng, người phát ra cỗ uy áp kia rốt cuộc là người phương nào? Trên đời sao có thể có tu sĩ cường đại đến làm cho người ta sợ hãi như thế? Ngay cả lão quái Nguyên Anh kỳ có uy năng nhẹ nhàng tự nhiên như vậy, chính mình cũng không thể kháng cự toàn thân nổi lên cảm giác sợ hãi run rẩy, đối với uy áp vô điều kiện cúng bái. Nếu như mình nhất thời không chống cự được công kích cường áp kia, đầu óc nóng lên chạy ra ngoài, sợ là hậu quả sẽ không chịu nổi.
Đúng rồi! Báo Nanh Kiếm đâu?
Tiêu Dao nhớ tới truyền âm của Báo Nanh Kiếm trước khi té xỉu, vội vàng bắt đầu tĩnh tâm dùng thần thức truyền âm. Hai người bọn họ linh hồn tương thông, cho dù không ở cùng một giới vị cũng đồng dạng có thể dựa vào thần thức đối thoại. Nhưng hôm nay nàng kêu gọi như thế nào cũng không có ai trả lời! Hiển nhiên Báo Nanh Kiếm không phải đã chết, mà chính là ở vào trạng thái hôn mê hoặc trọng thương, mình phải nhanh tìm được nó!
Tiêu Dao nhìn xác khô trên bệ đá, cùng túi trữ vật bên hông hắn. Trong lòng thầm nghĩ nơi đây không nên ở lâu, những con cự mãng đi ra ngoài kia không biết còn sống hay đã chết, có thể trở lại nơi này hay không? Mình vẫn nên nhanh lấy đi hai túi trữ vật này, tìm Báo Nanh Kiếm trở về.
Nàng dùng thần thức dò xét trên xác khô một phen, phát hiện cũng không có dị trạng hoặc cấm chế, liền đưa tay muốn cầm lấy hai cái túi. Ngay khi tay nàng chạm đến túi trữ vật, một thanh âm truyền vào trong đầu nàng.
"Người có duyên, ta chính là Bích Lạc Tiên của Chân Tiên giới, bởi vì bị ác thú Hồng Mông đánh trọng thương, vô lực trở về Chân Tiên giới, tọa hóa trong động cự mãng này. Ta cả đời rong ruổi sa trường, trừng gian trừ ác, cuối cùng lại bị ác thú làm hại, quả thật là chua xót. Nay người có duyên phát hiện hài cốt của ta, người trông lại có thể mãn ta một lòng, ta nguyện dùng tài vật của mình tặng cho cũng như thế báo cho biết làm sao bình an rời khỏi động cự mãng này. Nhìn chung ta một đời, trước khi chết có một nguyện: Chém giết ác thú Hồng Mông..."
Tiêu Dao nghe đằng sau nói nhảm, không còn kiên nhẫn nghe tiếp, một phát giật xuống hai cái túi trữ vật, cuối cùng thanh âm tàn âm bỗng nhiên dừng lại.
Nàng cung kính cúi đầu với thi thể nói: "Vị tiền bối tiên giả này, nguyện vọng của ngươi thứ cho tiểu bối không cách nào đáp ứng, cho nên phương pháp ra vào động cự mãng cũng không cần tiền bối dạy nữa. Mà đồ vật trong túi trữ vật coi như tiền bối tặng miễn phí cho tiểu bối đi."
Tiếp theo nàng sử dụng một cái Lạc Lôi thuật đem thi thể đánh thành tro mịn.
"Tiền bối, nơi này cũng không phải là chỗ an thân sau khi chết, di thể lưu lại nơi này có nhục tôn nghiêm, nếu đã lấy đồ của tiền bối làm biểu cảm kích tiểu bối đưa tiễn một đoạn đường cho tiền bối."
Cúi đầu xuống đống tro cốt, Tiêu Dao lúc này mới cẩn thận xem xét hai túi trữ vật trong tay. Hai túi một túi trữ vật, túi còn lại là túi linh thú dùng để chứa linh thú, không biết vì sao dưới đáy túi linh thú lại bị thủng một lỗ lớn, bên trong không có vật gì.
Nghĩ đến hẳn là linh thú bên trong chạy ra, chiếu thành tổn hại của túi linh thú, nhưng may mà túi trữ vật vẫn hoàn chỉnh. Nàng cất kỹ hai cái túi. Lúc đi ra còn lưu ý chỗ mình bị đánh lén, phát hiện có một thi thể trùng to như con mèo bị chém thành hai nửa rơi trên mặt đất, đoán chừng là một loại côn trùng sống chung trong huyệt động này với cự mãng.
Đi tới bên ngoài núi nham, Tiêu Dao bị cự mãng quất trúng bị thương có chút nghiêm trọng, chưa khỏi hẳn, trên người lại giống như cõng một đống vàng, cố nén đau đớn, nàng ở trong đại trận tìm kiếm Báo Nanh Kiếm. Cũng may cho dù Báo Nanh Kiếm không thể truyền âm, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được đại khái phương hướng nó đang ở.