Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vương Hi nghe đối phương nhắc tới chuyện xưa, trên mặt lập tức hiện lên vẻ lo lắng: "Lại còn để sư bá lo lắng thay ta, thật sự có chút băn khoăn, Liêu huynh khi nào quay về Côn Luân Phong, phiền toái báo cho sư bá một tiếng, tiểu sinh đã không còn đáng ngại."
"Ừ, được, ta đang chuẩn bị đi thăm sư phụ, Vương huynh hãy tự mình bảo trọng, ta đi Côn Luân Phong trước."
"Liêu huynh, chờ chút."
Khi Liêu Phong gật đầu muốn rời đi, lại bị Vương Hi gọi trở về, hắn đành phải mặt không biểu tình nhìn vị huynh đệ phiền toái của mình.
Vương Hi có chút do dự ấp úng nói: "Liêu huynh... Sư bá có nhắc tới chuyện cũng nên để Liêu huynh... đính hôn rồi?"
"Không có, sư phụ cũng không hỏi qua việc riêng của ta. Lão nhân gia người nói đại đạo vốn nên cô độc, không nên để nhi nữ trở ngại tư tình tiến lên."
"Vậy hả?" Vương Hi thần sắc ảm đạm: "Nếu cha mẹ ta cũng nghĩ như vậy thì tốt biết bao, thực ra tiểu sinh không hẳn là không thân thiết nhưng lúc ra ngoài rèn luyện ta đã gặp qua các thế gia nữ tu, ai nấy vênh váo tự đắc, thần sắc ngạo mạn, tuyệt không phải là người quân tử yêu. Tiểu sinh chỉ muốn tìm một nữ tu có hảo cảm làm đạo lữ, lẽ nào sai?"
"Ý nghĩ của Vương huynh không sai, nhưng ý nghĩ của Chưởng môn và phu nhân cũng không sai, dù sao cũng là việc có quan hệ mật thiết với việc tu hành sau này của Vương huynh, đương nhiên phải thận trọng chọn lựa một nữ tu có thiên tư cao, có chút bối cảnh mới có thể môn đăng hộ đối. Về phần hảo cảm, ở cùng nhau lâu tất nhiên có thể bồi dưỡng."
Vương Hi nghe xong, hơi sững sờ, nhìn khuôn mặt trẻ con không biểu tình của hắn, sau một lúc lâu mới nói: "Ý Liêu huynh là tương đối đồng với ý kiến của cha mẹ ta?"
Liêu Phong cảm thấy lựa chọn này là thực tế nhất, nhưng huynh đệ của hắn dường như người phàm thường đọc nhiều sách, suy nghĩ trong đầu không giống với con cháu thế gia bình thường, càng giống như thư sinh thích niệm tình yêu trong hồng trần. Mắt thấy tiệc hoàng yến sắp sửa bắt đầu, bởi vì sợ hắn nhất thời bướng bỉnh lại nổi lên tính tình không chịu tham dự buổi tiệc, hắn tất nhiên là giữ yên lặng lắng nghe, sẽ không chỉ rõ lập trường.
"Liêu huynh..."
"Có người đến."
Vương Hi còn muốn nói gì đó nhưng vừa mở miệng đã bị Liêu Phong lấy cớ cắt ngang, đành phải bất đắc dĩ đưa mắt nhìn theo người vừa tới.
Tiêu Dao vừa tới Tàng Thư Các của phái Tú Sơn, liền bắt đầu có chút hối hận. Khi nhìn thấy hai nam tử ở cửa, nàng quả thực chính là hối hận vì đã không làm như lúc trước, vạn bất đắc dĩ làm bộ không có nhìn thấy, chợt xoay người trở về.
Nhưng đáng tiếc vẫn chậm một bước, đối phương sớm phát hiện ra nàng.
"Tiêu đạo hữu?!"
Một tiếng kêu mừng rỡ vang lên khiến Tiêu Dao run rẩy trong lòng, nhưng lại không thể không đối mặt nói: "Lưu đạo hữu, đã lâu không gặp."
"Tiêu đạo hữu, chúng ta thật đúng là có duyên."
Bỗng nhiên ở đây gặp được Tiêu Dao, làm cho Vương Hi không khỏi nhớ tới trăm năm trước hai người chia tay ngày ấy, nàng từng nói qua: lưu lại ngày sau có duyên gặp lại, chẳng phải không ổn sao. Không khỏi tâm thần nhộn nhạo một trận, vui mừng lộ rõ trên nét mặt.
"Đúng rồi, Tiêu đạo hữu là đệ tử Tiên Vũ Môn, tại sao lại đến phái Tú Sơn, làm sao lại trùng hợp đến Tàng Thư Các như vậy?"
Đối với vấn đề bắn pháo như vậy của hắn, Tiêu Dao không muốn dây dưa quá nhiều, tìm một cái cớ đơn giản đuổi đi nói: "Tại hạ là theo gia sư đến phái Tú Sơn làm việc. Cũng là vô ý đi dạo đến nơi đây, hiện giờ có tiệc tối sắp bắt đầu, tại hạ nhất định phải trở về."
Tiệc tối? Trong mắt Vương Hi sáng ngời, càng kích động: "Tiêu đạo hữu! Thật sự quá tốt! Đúng rồi, tiểu sinh còn chưa chính thức giới thiệu: Ta là đệ tử dưới trướng phái Tú Sơn, mà vị bên cạnh ta là đệ nhất nhân trong đệ tử trẻ tuổi phái Tú Sơn ta: Liêu Phong."
Người này sao không nghe người khác nói? Tiêu Dao âm thầm kêu khổ không ngừng, lúc này Liêu Phong vẫn trầm mặc bỗng nhiên mở miệng.
"Vị đại nương này chúng ta trước đây đã gặp qua."
Lời này vừa nói ra, không khí xung quanh lập tức đóng băng.
Tiêu Dao híp mắt, cười nhạt không nói; Liêu Phong thì là lạnh nhạt liếc nàng, mặt không biểu tình; Chỉ có Vương Hi ở giữa hai người, vừa nhìn Tiêu Dao, lại nhìn Liêu Phong, làm không rõ: Hai người này quen biết khi nào?
Một lúc lâu sau, hắn mới ý thức được điều gì, vội vàng kéo huynh đệ của mình.
"Liêu huynh, sao ngươi có thể vô lễ với Tiêu đạo hữu như thế?"
Liêu Phong cũng không để ý tới hắn, chỉ nhìn Tiêu Dao ánh mắt sắc bén: "Đại nương, ta khuyên ngươi nếu thiên tân vạn khổ mới có thể thành tựu Kim Đan trước khi đại nạn đến, nên hảo hảo quý trọng, khổ tu trong môn phái. Đại đạo không dễ, khổ tâm tu luyện mới là chính đạo, chớ có hâm mộ người khác có thể đi nhanh. Cần biết đi đường tắt cũng cần thiên phú cùng vận khí."