Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Sư phụ minh xét, đệ tử mấy trăm năm gần đây vẫn khổ tu, tu luyện cần bế quan căn bản là chưa thấy qua bao nhiêu tu sĩ, huống chi là đại năng thanh danh hiển hách giống như Chưởng môn phu nhân vậy."

"Ừm, ngươi không cần khẩn trương." Lữ Bất Quần vuốt râu, như có điều suy nghĩ nói: "Thật ra vi sư hôm qua đã giúp ngươi hỏi thăm Vương Thanh kia, vốn tưởng rằng hắn sẽ sảng khoái đáp ứng, không ngờ hắn chỉ cười cười, nói phu nhân hắn muốn gặp mặt ngươi một lần, đến lúc đó lại tự mình nói chuyện này với ngươi."

"Nhưng mà sư phụ, đệ tử thật sự chưa từng nhận thức vị Chưởng môn phu nhân phái Tú Sơn này..."

Việc này có chút kỳ quặc, Tiêu Dao có suy nghĩ vỡ đầu cũng không được, mình rốt cuộc khi nào gặp qua vị đại năng có thân phận có địa vị như vậy, không có khả năng sẽ không có một chút ấn tượng nào.

"Vi sư tin tưởng ngươi, nhưng từ trong lời nói của Vương Thanh kia tựa như có ý phê bình kín đáo đối với ngươi, vi sư cũng không nắm được mấu chốt. Nếu ngươi cố ý muốn mượn luyện lô kia, e là phải một mình lên Côn Luân phong một chuyến."

Lữ Bất Quần có chút lo lắng nhìn nàng, đồ đệ của mình phẩm tính không tệ, tự nhiên không tin nàng sẽ làm ra chuyện ác gì. Nhưng lão hồ ly Vương Thanh này hiển nhiên muốn nhảy qua tầng quan hệ này của hắn, trực tiếp tìm tới Tiêu Dao, có thể nói dụng tâm lương khổ, hắn tạm thời cũng không tiện nhúng tay.

"Luyện lô này vô cùng quan trọng đối với đệ tử, nếu như có thể thì đệ tử vẫn hy vọng có thể mượn được, kính xin sư phụ báo cho đệ tử biết nơi nào có thể gặp được Chưởng môn phu nhân."

Tiêu Dao hết sức rõ ràng không có luyện lô, tài liệu nàng vất vả lấy được cũng chỉ có thể đặt ở trong túi trữ vật tích bụi, vô luận vấn đề khó khăn gì đều phải thử một lần. Lại nói mình chưa bao giờ làm qua chuyện trái với lương tâm của trời đất, cũng không sợ giằng co cùng Chưởng môn phu nhân kia.

Lữ Bất Quần gật gật đầu, xuất ra một phong thơ giao cho nàng nói: "Ngươi đã cố chấp như thế, tiền căn hậu quả hẳn là đã cân nhắc qua. Vi sư cũng không ngăn cản ngươi, thư mời này là Vương Thanh bảo vi sư chuyển cho ngươi, phía trên hẳn là có viết rõ ràng. Ngươi cứ yên tâm đi đi, nếu thật sự có chuyện gì, chỉ cần không phải sai lầm ngập trời, sư phụ nhất định sẽ đứng ra giúp ngươi một tay."

Thế nhân đều có thói quen bao che khuyết điểm, Lữ Bất Quần hắn cũng không ngoại lệ, nếu để cho hắn biết có người dám can đảm khi dễ đệ tử của hắn, tuyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nói không chừng việc này chẳng những quan hệ đến hắn, thậm chí còn quan hệ đến vấn đề mặt mũi của Tiên Vũ Môn.

Được sư phụ hứa hẹn, trong lòng Tiêu Dao có chút cảm kích. Sau khi cảm tạ sư phụ, nàng liền dựa theo địa đồ trên thư mời, chạy tới Côn Luân Phong.

"Côn Luân Phong, Hồng Trang Các?"

Tiêu Dao cẩn thận đọc địa điểm trên thư mời một lần, lại ngẩng đầu xác nhận tấm biển phía trên sân trước mắt, xác định mình cũng không tìm sai chỗ, liền gấp thư lại thả vào trong ống tay áo.

Tiểu viện này nhìn qua tuy không lớn, nhưng hoàn cảnh thập phần tao nhã, có rất nhiều loại linh hoa, linh thảo hiếm thấy ở ngoại giới. Trong hoa viên còn có mấy con loan điểu được người ta thưởng cho. Loan điểu trong Tu Chân giới là chi nhánh của phượng hoàng tộc, ngoại hình tương tự như phượng hoàng, mỹ lệ cao quý, rất được các nữ tu trong Tu Tiên giới yêu thích. Nhưng bởi vì số lượng rất thưa thớt, bình thường muốn nuôi dưỡng một con cũng cực kỳ khó khăn, nếu không phải địa vị cực cao, tuyệt đối không thể làm được. Bởi vậy có thể thấy địa vị Chưởng môn phu nhân này đương nhiên cực kỳ cao.

Hồng Trang Các nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, Tiêu Dao muốn tìm được vị Chưởng môn phu nhân kia cũng không phải là chuyện dễ. Nàng vốn muốn tìm người hỏi thăm, nhưng ở trong sân tìm nửa ngày cũng không gặp được một người. Nàng đành phải tiếp tục đi vào trong nhìn.

Đại khái là từ tiền viện đi qua một tòa cầu Cửu Khúc, xuyên qua một tòa đình giữa hồ, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy có hai nữ học đồ Luyện Khí kỳ đang ở trong một hoa viên chơi vờn bướm.

Các nàng đều mặc váy xanh biếc, bên hông đeo lệnh bài, nhìn dáng vẻ giống như nha hoàn nô bộc trong sân.

Tiêu Dao thấy hai nàng nhìn qua chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, tóc búi hai búi, mặt hồng bừng, động tác vô cùng đáng yêu, bất giác mỉm cười, tiến lên hỏi: "Hai vị tiểu hữu, xin hỏi Chưởng môn phu nhân có ở chỗ này không? Tại hạ Tiên Vũ Môn Tiêu Dao, đáp ứng lời mời của nàng đến đây bái phỏng."

Hai thiếu nữ nghe được thanh âm, động tác ngừng lại, liếc mắt nhìn đạo bào màu xanh trên người Tiêu Dao, không khỏi nhăn đôi mi thanh tú, lập tức liếc mắt nhìn nhau.

"Lam tỷ tỷ, ngươi không thấy hôm nay côn trùng nhiều sao? Ong ong chọc người ta ghét bỏ."