Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cơ Thiên Thiên? Tiêu Dao trong lòng run lên, ánh mắt vị đạo hữu này quả nhiên độc đáo, tuy rằng vuốt lương tâm nói nam nhân này quả thật xem như nhân trung chi long, nhưng hắn thuộc về vĩnh viễn chưởng khống giả, há lại cam tâm để cùng người khác sánh vai?

Có lẽ Triệu đạo hữu này cũng chưa thật sự tiếp xúc qua Cơ Thiên Thiên kia, Tiêu Dao chẳng qua là cảm thấy tư chất bộ dạng nàng này đều tốt, hơn nữa còn có chỗ dựa Triệu gia này ở phía sau, điều kiện có lợi nhiều như vậy, thì dù một thân một mình không phải cũng là tu vô thượng đại đạo rồi sao?

Nàng hơi khó hiểu, truyền âm nói: "Tư chất bối cảnh bản thân Triệu đạo hữu ưu tú như thế, chẳng lẽ không cảm thấy kỳ thật chẳng cần lương phối gì, một mình mình cũng có thể tu thành đại đạo sao."

"Nữ tử chung quy là phải lập gia đình." Trong đôi mắt đẹp của Triệu Khinh Yên sóng nước lưu chuyển, cười duyên nói nói "Đã như vậy, đương nhiên phải chọn một người mình hài lòng trong rất nhiều người được đề cử."

Lời nói này của nàng làm cho Tiêu Dao thập phần kinh ngạc, tu sĩ cũng không phải là thân ở hồng trần thế tục, nhảy ra ngoài tam cương. Bước lên con đường tu tiên này, vô luận nam tu hay nữ tu đều lấy tu đến trường sinh bỉ ngạn làm đại sự hàng đầu. Vị Triệu đạo hữu được trời ưu ái này như thế sao lại có ý nghĩ thâm căn cố đế như thế?

"Triệu đạo hữu nếu là không muốn, cũng có thể không lấy chồng, tu sĩ nên tuần hoàn bản tâm, ý niệm thông suốt, tâm tính tỉnh táo, cần gì ép buộc bản thân làm chuyện không muốn làm."

"Tiêu đạo hữu hiểu lầm rồi, ta cũng không phải là không muốn gả, chẳng qua là cảm thấy muốn gả nhất định phải là cường giả vạn người chỉ được một, như thế mới có thể xem như kết cục tốt. Đại đạo vô tình, cho dù khắc khổ tu luyện cũng chưa chắc nhất định có thể thành tựu đại đạo. Mà nữ tử trời sinh so với nam tử nhu nhược, một thân một mình khó có thể chèo chống. Nếu là kết thành đạo lữ, coi như là có chỗ dựa cường đại, thành tựu đại đạo sẽ càng có hi vọng. Hơn nữa..."

Tiếp theo nàng ý vị thâm trường cười nhìn Tiêu Dao "Mẹ ta nói: phiến thiên địa này là thiên địa của nam tử, chúng ta nữ tử sao phải đi cùng những nam nhân cường hãn kia tranh nhau bể đầu chảy máu, ngươi chết ta sống? Trực tiếp chinh phục bọn họ, hóa thành mềm mại chẳng phải là tốt hơn sao?"

Tiêu Dao ngẩn ra, phải biết trong đầu nàng chưa bao giờ nghĩ tới chinh phục nam tu cũng có thể tính là một loại con đường tu đạo, cũng không biết nên nói cái gì mới tốt. Có lẽ lúc này chính như sư phụ khuyên bảo: Mỗi người sinh ra trong bối cảnh khác biệt, không cần phải cố gắng lý giải, tôn trọng là được.

Triệu Khinh Yên thấy Tiêu Dao không nói, lại nghĩ tới nàng có thể là một người khổ tu, một lòng hướng đạo thanh tu, có lẽ bị chính mình ngôn luận hù dọa, lập tức cười cười xin lỗi.

"Chúng ta không nói chuyện này nữa, Tiêu đạo hữu có ý gì với Thiếu chưởng môn hay không? Nói không chừng ta còn có thể giúp đạo hữu một tay."

Thật tình không biết nàng ngay cả Thiếu chưởng môn này rốt cuộc là tròn hay dẹp cũng không biết thì lấy đâu ra được tình ý? Tiêu Dao cười lắc đầu: "Không cần làm phiền Triệu đạo hữu, lần này tại hạ bị gọi đến sợ cũng không phải là vì chuyện chọn dâu, hơn nữa tại hạ cũng không có tư cách này."

"Ồ? Không liên quan đến chọn dâu?" Triệu Khinh Yên lúc này mới dùng Vọng Khí Thuật cẩn thận dò xét nàng, nhất thời biểu tình trên mặt không khỏi biến đổi: Nàng không phải xử nữ?!

"Tiêu đạo hữu, ngươi đây là..."

"Chưởng môn phu nhân cho mời các vị cô nương vào trong phòng nói chuyện."

Ngay lúc Triệu Khinh Yên đang muốn hỏi kỹ, bỗng nhiên có hai nha hoàn đẩy cửa phòng ra, cắt đứt truyền âm của hai người.

Tiêu Dao cười cười, làm một cái thủ thế mời, Triệu Khinh Yên đành phải kiềm chế nghi ngờ trong lòng, trước tiên đi theo hai nha hoàn tiến vào buồng trong.

Ngay khi bốn người sắp bước qua ngưỡng cửa, một nha hoàn ngăn Tiêu Dao lại, dịu dàng khách khí nói: "Tiêu tiền bối, phu nhân nói, mời ngươi tiếp tục đợi ở bên ngoài, đợi lát nữa phu nhân sẽ gặp mặt nói chuyện riêng với tiền bối."

Tiêu Dao đành phải một mình ở lại ngoại đường, nhìn cánh cửa gỗ chạm trổ đóng thật chặt. Nghi ngờ trong lòng càng lớn, vị Chưởng môn phu nhân này rốt cuộc ở trong hồ lô bán thuốc gì, tầng tầng làm khó dễ này là đang khảo nghiệm sự kiên nhẫn của mình sao?

Chưởng môn phu nhân của phái Tú Sơn, Tiêu Dao chỉ biết họ Lưu, tên là Ngọc Liên, vốn là sư muội của Chưởng môn phái Tú Sơn Vương Thanh, bởi vì hai người tình đầu ý hợp, sư phụ liền gả nàng cho Vương Thanh. Về phần bộ dạng và tính nết, Tiêu Dao hoàn toàn không biết.

Tiếp theo, vị Chưởng môn phu nhân này để Tiêu Dao đợi hơn hai canh giờ, lúc này mới đợi đến khi cánh cửa mở ra, nha hoàn đi ra cung kính nói với nàng: "Tiêu tiền bối, phu nhân cho mời!"