Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe được lời nói phách lối của hắn, Tiêu Dao tuyệt không để ý, ngược lại cười cười với hắn, sau đó trên tay tử đao quang mang bắt đầu đại tác, lần này thật đúng là như Tư Đồ nói, tất cả mọi người đều hết sức ăn ý nhắm mắt lại dùng thần thức cảm giác.

Thời gian ánh sáng chói lóa dù sao cũng rất ngắn, một lát sau Tư Đồ đắc ý mở mắt ra, đang chuẩn bị cười nhạo đối thủ vô tri. Kết quả cảnh tượng trước mắt lại làm hắn chấn động! Tất cả Độc Linh Phong đều rơi trên mặt đất, tuy rằng không chết, nhưng đều bị đánh ngất, ngay cả Thiên Nhãn Ngô Công cũng không thể may mắn thoát khỏi, bởi vì mắt nó quá nhiều, sau khi ánh sáng trắng qua đi, nó càng đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

"Tư Đồ đạo hữu hình như quên nhắc nhở những súc sinh này cũng nhắm mắt lại rồi?" Tiêu Dao nghiêng đầu trừng mắt nhìn hắn.

"Ngươi!" Tư Đồ gần như muốn thổ huyết, mục tiêu của nữ nhân này lại chỉ là linh trùng của mình!" Đừng tưởng rằng như vậy ngươi liền có thể thắng, linh trùng ta còn nhiều lắm! Nhưng ngươi không tới gần được ta, xem ngươi đánh bại ta như thế nào!"

Khóe miệng Tiêu Dao cong lên, híp mắt lại: "Ai nói ta muốn tới gần ngươi?"

Chỉ thấy nàng bỗng nhiên ôm lấy thân thể giống như thùng nước của Thiên Nhãn Ngô Công, sau đó hung hăng nhấc lên ném về phía Tư Đồ.

Độc Linh Phong giờ phút này chỉ lo đau đớn trong mắt, căn bản bất chấp có người cầm nó làm roi sử dụng, kết quả Tư Đồ vẫn duy trì biểu lộ trợn mắt há hốc mồm, bị linh trùng của mình vỗ một cái, trực tiếp bị đánh bay ra khỏi lôi đài.

Dưới lôi đài lại một lần nữa hoàn toàn yên tĩnh, đây đã là lần thứ hai xuất hiện tình huống như thế, hơn nữa, mỗi lần đều là do cùng một người gây nên, các tu sĩ không biết phải dùng ngôn ngữ gì để hình dung tâm tình giờ phút này, nguyên một đám người biểu lộ quái dị.

Nhưng chuyện vẫn chưa xong, Tiêu Dao lại lần nữa giơ Thiên Nhãn Ngô Công lên, ném ra ngoài lôi đài. Đối mặt với con linh trùng lớn từ trên trời rơi xuống, các tu sĩ đầu tiên là sửng sốt, sau đó kinh hãi kêu lên rồi tản ra bốn phía.

Chuyện này thật sự quá thất đức? Đánh bay người ta còn có thể hiểu được, nhưng ném cả linh trùng ra thì có là gì? Ngay cả Phán Quan cũng nhất thời bối rối, nhịn không được hỏi: "Vì sao ngay cả con linh trùng này cũng ném đi?"

Tiêu Dao vỗ tay, vẻ mặt vô tội đáp lại hắn: "Tại hạ không biết linh trùng còn ở đây hay không, có phải đối phương còn có thể trở về lôi đài, để cho an toàn, vẫn là ném luôn cả nó đi thì tốt hơn."

Nghe vậy Phán Quan không khỏi chớp chớp khóe mắt, cô nương này cũng quá độc ác! Nhưng im lặng quy kết quả vẫn phải theo quy củ tuyên bố:

"Ba mươi bốn lôi đài, Tiêu Dao chiến thắng!"

Dưới lôi đài, ngoại trừ ba vị cô nương nghe được kết quả này thì những người còn lại đều không khôi phục lại từ trong những màn linh trùng rơi xuống người vừa rồi.

Thiên Nhãn Ngô Công kia ít nhất cũng có hơn ngàn cân, nàng nói liền nói mất liền mất, nhìn rất là nhẹ nhàng, lực lượng của nàng mạnh mẽ đến trình độ cao nha!

Vì thế dưới một bầu không khí vi diệu, tất cả mọi người yên lặng tản ra, vừa đi còn vừa quay đầu nhìn Tiêu Dao chỉ trỏ, xì xào bàn tán. Về phần Tư Đồ, không biết bị đánh bay tới nơi nào, đã sớm bị mọi người quên lãng trong góc, cũng không có ai có hứng thú đi tìm.

Tiêu Dao nhảy xuống lôi đài, ba vị hảo hữu lập tức tiến lên vây quanh nàng, Triệu Khinh Yên lại cười hì hì đùa giỡn nói: "Tiêu Dao, nói thực ra, kỳ thật ngươi là nam tu a?"

"Nói bậy, lực lượng Tiêu Dao mạnh hơn nam nhân, cũng nên là thần thú biến dị, đúng hay không?" Ngay cả Hà Tinh Oánh cũng nhịn không vỗ vỗ bả vai Tiêu Dao suy đoán, bất quá khẩu khí của nàng khác với Triệu Khinh Yên, là dùng một bộ dáng tương đối nghiêm túc hỏi.

Khiến cho Tiêu Dao một mặt im lặng chỉ có thể hàm hồ: "... Chẳng qua là công pháp ta luyện cũng có kiêm tu luyện thể mà thôi."

Công pháp của mỗi người đều là bí mật của mỗi người, cho dù là bạn tốt cũng sẽ không hỏi thăm nhiều. Hà Tinh Oánh làm dấu tay ra hiệu cho nàng không cần giải thích, lại nói với hai người còn lại:

"Chỉ cần thắng được ngay lúc này, quan tâm làm gì, đi, chúng ta xuống núi đến Tụ Tiên Lâu lấy mấy vò rượu ngon chúc mừng cho Tiêu Dao!"

Bốn người này vừa nói vừa định xuống núi, lại thấy Phán Quan vừa tỷ thí cách đó không xa chạy tới, nói với Tiêu Dao: "Tiêu đạo hữu, xin chờ một chút, đợi sau khi vòng tỷ thí thứ sáu kết thúc còn cần rút thăm một lần nữa, quyết định đối thủ vòng thứ bảy, kính xin Tiêu đạo hữu đợi rút thăm xong hãy đi xuống núi."

Một lần Bách Nhân Bảng phải rút thăm hai lần? Trước kia chưa từng nghe thấy chuyện này, sao mình hiếm khi tham gia một lần tỷ thí, có tình huống đặc biệt gì mà lại để mình đụng phải? Nhưng nếu là bên trên truyền lời, Tiêu Dao cũng chỉ đành tạm thời ở lại chờ đợi tỷ thí khác kết thúc.