Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ thấy trận mang đại trận kia bỗng nhiên lóe lên, sau đó hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, lại tiếp theo một đám nam nhân cổ quái nâng một cái lồng gỗ chứa tiểu hài tử, tiến vào trong tầm mắt của nàng.

Toán nam nhân này có già cũng trẻ, cầm đầu là một lão giả nhìn qua hơn trăm tuổi, tóc hoa râm, mặt như vỏ quýt, tay cầm một cây trượng dài. Cả bọn ăn mặc rất kỳ quái, nửa thân trên hoàn toàn trần trụi, bất luận là ngực bụng hay lưng đều vẽ hình xăm nào đó, cổ đeo vòng cổ làm từ xương răng yêu thú, đầu đội nón làm từ xương đầu yêu thú, dưới thân chỉ quấn một cái váy da thú miễn cưỡng che mông, bên hông có một cái vòng tròn tương tự mai rùa, chân buộc từng vòng lông vũ, mãi đến khi che mắt cá chân, dưới mắt cá chân là chân trần, không có giày.

So với những nam nhân cổ quái này, hài tử bị nhốt trong lồng, liếc mắt một cái có thể nhìn ra là hài tử của người thảo nguyên, tướng mạo cũng cực kỳ mang dáng dấp của mục dân thảo nguyên, ngũ quan lập thể, đường nét rõ ràng, một đôi mắt to màu trà tràn đầy sợ hãi cùng bất an.

Đây có tính là một đám người lớn đang bắt nạt một đứa bé không? Dù sao Tiêu Dao nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng có chút không thoải mái. Nguyên nhân không gì khác, đơn thuần chỉ là nàng có hảo cảm đặc thù đối với đứa trẻ ở tuổi này. Thỉnh thoảng ở trong thế tục, nhìn thấy đứa trẻ mười một mười hai tuổi, luôn khiến nàng nhớ tới tiểu cô nương Nguyệt Nhi thích cười kia, cùng với A Nhất luôn thích xụ mặt giả bộ thâm trầm, trong những năm tháng kia, bọn họ từng cho mình một đoạn hồi ức vô cùng ấm áp.

Nhìn một hồi, Tiêu Dao ở trên người đám người này vẫn chưa cảm nhận được có linh khí dao động, liền thử thăm dò đem thần thức thả ra, chỉ nghe những nam nhân này oa oa oa không biết nói cái gì, tất cả đều là ngoại tộc ngữ nghe không hiểu. Nhưng từ vẻ mặt của bọn họ có thể thấy được, tựa hồ đã xảy ra đại sự gì đó khiến người ta phẫn hận bất bình, mỗi người biểu lộ kích động, thỉnh thoảng nhìn quanh khắp nơi, tựa hồ đang tìm thứ gì hoặc là người nào đó.

Bỗng nhiên lại nghĩ tới Ngân Tông Thiên Viên nói nơi này sẽ có tặng hài tử làm tế phẩm cho bụng no, chẳng lẽ những người ăn mặc cổ quái này tới đây cúng tế hài tử mục dân kia thì là tế tự phẩm!

Càng nghĩ nàng càng cảm thấy có khả năng, nếu là như vậy, những người này trước mắt hẳn là đang tìm Ngân Tông Thiên Viên mà bọn họ cung phụng!

Thấy bọn họ huyên thuyên cả nửa ngày, mãi đến khi ông lão kia gõ gõ lên nền đá xanh, tất cả mọi người đều im lặng, tiếp đó nhìn thấy ông lão nhắm mắt lại miệng lẩm bẩm, cùng với từng trận khí đen từ trên trán chậm rãi tuôn ra hình xăm.

Chỉ chốc lát, hắc khí bao vây toàn thân lão giả, xa xa nhìn lại có chút doạ người, giờ phút này nàng cũng nhìn ra một chút mánh khóe: những quái nhân này cũng không phải phàm nhân bình thường, về phần là lai lịch gì bản thân cũng không rõ ràng lắm, nhưng có thể xác định tuyệt không phải tu sĩ.

"@#%¥=..." Lão giả hét lớn một câu, mở choàng mắt, giơ gậy lên cho đến chỗ Tiêu Dao ẩn thân.

Bị dọa! Bị phát hiện rồi?!

Nàng còn chưa hiểu vì sao đối phương phóng ra chút hắc khí, nói thầm vài câu đã bắt được mình, chỉ thấy tất cả quái nam đều phẫn nộ đưa ánh mắt về phía tế tự đài. Có người giơ tay chỉ, liền nghe "Phanh!" một tiếng, cả khối Tuyệt Thần Thạch trên đỉnh đầu trong nháy mắt bị oanh thành bột phấn.

Tiêu Dao vội vàng tế ra thùng chân, bay lên không trung, triển khai Thủy Linh Quyết, trong tay nắm chặt Si Mị, nhìn đám quái nam trước mắt.

Những dân bản địa Nam Vực này hiển nhiên cũng lắp bắp kinh hãi, bọn họ chính là chi nhánh của Càn Đạt Bà bộ lạc, hôm nay đang gặp Ngân Tông Thiên Viên ngàn năm một lần, thật vất vả chuẩn bị tế phẩm tươi sống, không ngờ sau khi mở ra tế đàn đại trận, lại không tìm được thần thú Thiên Viên mà bộ tộc bọn họ đời đời kiếp kiếp thăm viếng. Sau đó Đại Tế Ti bói toán ra điềm hung lại còn cất giấu một người sống như vậy, theo bọn họ thấy tế đàn chính là nơi thần thánh trong tộc, há có thể cho phép kẻ ngoại lai tùy ý đặt chân, đây là một loại vũ nhục cực lớn!

Tất cả bọn họ đều phẫn nộ gào thét với kẻ ngoại tộc xông vào: "@#%¥###%¥ ())!"

Đại ý chính là: Ngươi là người phương nào? Vì sao xâm nhập vào thánh địa tộc ta, thần thú Ngân Tông Thiên Viên ở đâu.

Nhưng Tiêu Dao làm sao có thể nghe hiểu được, chỉ là hơi co rút thái dương, trong lòng suy nghĩ: Những người này có thể tiến vào, phải chăng nói rõ đại trận đã bài trừ, chính mình cũng có thể từ nơi này rời đi?

"Cứu mạng! Xin ngài nể mặt Đằng Cách Lý cứu ta!"

Lúc này, một tiếng kêu cứu từ trong lồng giam truyền ra, nam hài tử đáng thương kia đang dùng đôi mắt như trà xanh nhìn mình, tựa như đang nhìn cọng rơm cứu mạng duy nhất.