Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói thật, Tiêu Dao cũng không đồng ý tu sĩ thẩm thấu sinh hoạt của bách tính thế tục, nếu bước vào con đường tu tiên này, có thể nói tiên phàm khác nhau, hẳn là không qua lại với nhau. Cứng rắn muốn trộn lẫn trong mắt nàng cũng không chỉ là thú tính mạnh được yếu thua chỉ vì sinh tồn đơn giản như vậy, mà thuần túy là tìm cảm giác ưu việt trong đám người yếu, ít nhiều có chút vô sỉ. Thế nhưng đã đến thì phải an chi, nàng chỉ có thể bảo vệ đạo tâm của mình không dao động, kiên định đi xuống là được.
Hiện giờ Tiêu Dao ở tại quận Dương Châu, là một châu quận thuộc Tây Nam quốc, Tây Nam quốc ở trong Thái Nhất Cửu quốc thực lực trung đẳng, quốc đô là La Dương, đương triều Thiên Tử họ Tiền, tên đầy đủ là Tiền Bình, xưng hào lại lấy họ Tần, viết: Tần Nhật tông. Cảnh nội có một đại gia tộc tu tiên, Tần gia chính là thế lực chân chính sau Tây Nam quốc, ở trong Tu Tiên giới cũng rất nổi danh, quản hạt các nơi cũng tương đối thái bình.
Quận Dương Châu này tuy rằng không lớn, chỗ hơi hẻo lánh, nhưng so với một ít hương trấn cũng tính là phồn hoa. Tiêu Dao ở đây chơi bời lêu lổng qua đoạn thời gian thanh nhàn, ngày hôm đó nàng lại ra đường đi bộ, đang suy nghĩ phải đi tìm hiểu tình huống Tu Tiên giới như thế nào, liền nghe được người qua đường bên cạnh kinh hô.
"Mau nhìn! Phía trên có tiên sư bay qua!"
Tiếp theo, rất nhiều dân chúng xung quanh ngẩng đầu nhìn lên, mắt lộ vẻ sùng kính, thậm chí còn có người quỳ xuống dập đầu bái lạy. Nàng ngẩng đầu lên, liền thấy có hai nam tu trẻ tuổi khống chế pháp bảo phi hành, nghênh ngang bay qua trên bầu trời quận Dương Châu, vượt qua quận thành này, vẫn không quên thúc giục linh lực khiến cho pháp bảo phát ra ánh sáng chói lòa, khoe khoang bốn phía, sợ người khác không nhìn thấy. Lại dùng thần thức tìm kiếm, hai tu sĩ này chẳng qua chỉ là Trúc Cơ kỳ, tu vi tầng hai, lập tức nàng sinh ra một ý niệm, lặng lẽ tế ra Thùng chân đuổi theo.
Tiêu Dao vẫn còn diện mạo như cũ, nhưng cố ý đè thấp tu vi xuống Trúc Cơ kỳ tầng một, xấp xỉ với hai nam tu kia. Theo đuôi hai người một đoạn sau cố ý phóng xuất ra khí tức, hướng hai người kia hô:
"Hai vị đạo hữu phía trước, xin dừng bước."
Thần thức cảm nhận được phía sau có người, lại nghe được một tiếng kêu to, hai gã nam tu kia đều dừng lại, toàn bộ tinh thần đề phòng nhìn về phía sau. Nhưng nhìn thấy người tới chính là một nữ tu tu vi không sai biệt lắm với bọn họ, sự phòng bị trong mắt giảm xuống.
Đợi nàng tới gần, một vị nam tử lớn tuổi hơn hai mươi tuổi mở miệng nói: "Vị đạo hữu này, gọi hai huynh đệ chúng ta có việc gì vậy?"
"Tại hạ Tiêu Dao, quấy rầy." Nàng xem nhẹ đề phòng trong mắt đối phương, mỉm cười chắp tay hành lễ sau đó lại tiếp tục nói: "Tại hạ muốn đến thị trường giao dịch gần đây nhất, nhưng bất đắc dĩ lần đầu tiên xuống núi, không biết nên đi nơi nào, may mà nhìn thấy có đồng tu đi ngang qua, muốn mời hai vị giúp một chuyện, chỉ đạo cho tại hạ."
"Nơi giao dịch của tu sĩ?" Một nam tu trẻ tuổi khác lên tiếng: "Đạo hữu nói đến chỗ này phải chăng?"
Nguyên lai tại Thái Nhất thị phường gọi là phiên chợ, Tiêu Dao âm thầm ghi nhớ cũng cười gật đầu: "Đúng vậy, kính xin, hai vị chỉ đường."
Hai nam tu nhìn nhau, mắt đầy nghi vấn, khổ tu từ đâu chui ra mà không nhận ra cả tu sĩ ở chợ.
Thấy đối phương nghi hoặc, nàng vội giải thích: "Từ năm ba tuổi ta đã được sư phụ mang lên núi tu hành, đến giờ chưa bao giờ xuống núi lần nào, mãi tới hôm nay mới Trúc Cơ thành công, lúc này mới bị sư phụ đuổi xuống núi, nói là để tại hạ rèn luyện một phen. Vừa quyết định muốn tới phiên chợ của tu sĩ xem thử, không ngờ lại để bản đồ sư phụ đưa cho trong động phủ, làm hai vị đạo hữu chê cười."
Nghe xong, hai người lại cẩn thận quan sát Tiêu Dao một lần, thấy nàng dung mạo thanh tú, ý cười thân thiện treo ở trên mặt, nói không giống là giả, hơn nữa tu vi còn thấp hơn hai người bọn họ một tầng, cho dù muốn giết người đoạt bảo khẳng định cũng không phải đối thủ của hai người bọn họ, lại nhìn quần áo trên người nàng hết sức bình thường, mặc dù pháp bảo phi hành dưới chân chính là một kiện thượng phẩm đạo khí, nhưng bề ngoài tương đối hèn mọn bỉ ổi, nếu không phải khổ tu, nơi nào có nữ tu nguyện ý dùng vật hèn mọn bực này? Liền buông xuống đề phòng.
Vẫn là vị nam tu lớn tuổi kia mở miệng: "Tiêu đạo hữu lần đầu xuống núi khó tránh khỏi sẽ có bỏ sót, vừa vặn ta cùng với Tào sư đệ cũng muốn đi một chuyến phiên chợ, nếu đạo hữu không chê, có thể theo hai chúng ta cùng đi, mọi người trên đường cũng dễ làm bạn."
"Tâm nguyện của hai vị đạo hữu là người dẫn đường, tại hạ cảm kích còn không kịp, sao lại chê được, có thể có người dẫn đường thì không thể tốt hơn." Dứt lời Tiêu Dao lại khách khí chắp tay cảm ơn hai người.