Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước khi kết anh Tiêu Dao còn chưa có ý định trở về Thái Cổ, phỏng chừng như thế nào còn phải ở đây ngây ngốc hơn ngàn năm, bế quan một hai lần trăm năm thời gian cũng không quá nháy mắt, nghĩ đến việc nàng liền đem việc này để qua một bên, bắt đầu chuyên tâm tìm tài liệu luyện khí.
Tiêu Dao đi lòng vòng trong cửa hàng một hồi, không đến nửa canh giờ, nàng liền cảm giác được đám người phụ cận bắt đầu xuất hiện xôn xao, hướng phía trước nhìn ra xa, đường phố vốn rộn ràng nhốn nháo chật ních người giờ đây lại bị phân ra một con đường, nhìn tư thế hẳn là nhân vật ghê gớm gì đó tới, nương theo tiếng ồn ào nổi lên bốn phía, nàng nghe được chúng tu đều đang bàn luận:
"Phía trước phố làm sao vậy? Có Nguyên Anh tiền bối đi qua sao?"
"Hừ, Nguyên Anh tiền bối đâu cần phô trương như thế, nghe nói Thất công tử Hiên Viên gia gần đây đến Tần gia làm khách, muốn đến chợ dạo chơi, trùng hợp vào hôm nay, Tần gia tất nhiên là muốn làm giá đỡ."
"Thất công tử Hiên Viên gia? Nhưng từ nhỏ đã có danh xưng là kỳ tài Hiên Viên Dịch, nghe nói hắn chẳng những trời sinh biến dị Lôi Linh Căn, mà ngộ tính cao minh, năm trăm năm đã đạt tới cảnh giới Kim Đan kỳ."
"Trừ hắn ra, còn ai có thể khiến Tần gia lao sư động chúng, Tần gia còn trông cậy vào một mối hôn sự của Hiên Viên gia, không thấy đi theo phía sau hắn đều là mấy tiểu thư kiệt xuất nhất của Tần gia sao?"
"Thật sao? Tần Sương, Tần tiểu thư có ở đây không?"
"Ha ha, đương nhiên, dụng ý ban đầu của Tần gia là để vị Tần tiểu thư này tiếp cận Thất công tử Hiên Viên, về phần ý tứ của Thất công tử, vậy thì không biết rồi, đi, ta và ngươi tới gần xem một chút."
...
Tiêu Dao nghiêng đầu, cảm thấy cái tên Tần Sương này vô cùng quen tai, nhớ mang máng lúc ở quận Dương Châu, thiếu nữ tên A Tử kia đã từng đề cập tới cái tên này.
Nhớ lại từ trong lúc bọn họ nói chuyện, nàng ta biết được hình như Tần Sương này có chút giống mình, dưới sự tò mò nàng ta cũng chen lên đám người để tìm hiểu.
Chỉ thấy trên con đường đám người tách ra, có một đoàn người đang chậm rãi đi tới, đi đầu là một nam tu tuấn lãng tuổi còn rất trẻ, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan cương nghị, chỉ là toàn thân toát ra khí thế người sinh chớ lại gần, không biết bao nhiêu trái tim nữ tu bị đông lạnh. Hai bên trái phải bên cạnh hắn đều có một nữ tu, thiếu nữ A Tử ngày ấy từng vênh mặt hất hàm sai khiến mình, giờ khắc này nàng ta và ngày ấy quả thực như hai người, trên người vẫn mặc một bộ váy ngắn màu tím, nhưng lại hơi cúi đầu, hai má ửng đỏ, thỉnh thoảng ánh mắt dừng lại trên người nam tu bên cạnh.
Về phần vị nữ tu bên trái kia, khi Tiêu Dao đưa mắt nhìn nàng, không khỏi hơi sững sờ.
Xem ra lời đồn không phải giả, trên mặt nàng này ít nhất có năm phần tương tự với mình, nhưng dung mạo dung mạo hợp lại với nhau lại còn cao hơn một cấp bậc. Tiêu Dao ở Tu Tiên giới chỉ có thể lăn lộn đến một thanh tú, mà nàng này đã có thể xưng là mỹ nhân, hơn nữa còn là băng sơn mỹ nhân điển hình.
So với Phương Ức Dao lạnh lùng khiến người ta thương xót, lạnh lẽo của nàng giống như là lạnh thấu xương nơi gió tuyết cực hàn, giống như tên của nàng vậy, bất kể nhìn người hay nhìn vật kia, trong đôi mắt đẹp tuyệt đối không có một tia nhiệt độ, lạnh lùng như băng sương, giống như hoàn toàn vứt bỏ nhân tính, tuyệt thất tình lục dục. Tu vi của nàng cũng là cảnh giới Kim Đan kỳ, nghe người ngoài nói nàng luyện đến cảnh giới hôm nay cũng chỉ dùng không đến sáu trăm năm, tuổi như vậy đã có thể loại bỏ tất cả tình cảm tạp tự, chắc chắn là người triệt để chấp hành đẩy đại đạo lui tới tuyệt tình, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nàng này hẳn là một nhân vật lợi hại.
Khi nhìn qua vị Tần Sương tiểu thư này, quay đầu lại nhìn Hiên Viên công tử, Tiêu Dao chợt cảm thấy trong khí chất lẫm liệt kia của hắn vẫn để lộ ra không ít nhân khí, thân thiết hơn nhiều.
Từ góc độ của nàng nhìn lại, một lớn một nhỏ hai khối băng song song đi chung một chỗ, hàn khí khiến cho phạm vi vài thước xung quanh lạnh lẽo bức người, nhìn qua cũng rất xứng đôi. Nhìn thấy một đôi đi trên đường có ý tứ như vậy, ôm tâm tính xem cuộc vui, nàng bất giác mỉm cười.
Ai ngờ chỉ cười một lúc, nàng liền nhận được một ánh mắt lạnh như băng, trực tiếp đọng lại ý cười trên mặt nàng, dừng lại trên người nàng một hồi, lúc này mới lướt qua.
Khi đối mặt với con ngươi lạnh như băng này, Tiêu Dao không nhìn ra được dưới lớp băng kia che giấu loại suy nghĩ nào, chỉ cảm thấy Tần Sương này không lộ ra ngoài, khó có thể suy nghĩ.
Đoàn người theo dõi từng bước chân của các tu sĩ, đường phố nhanh chóng khôi phục lại trật tự như trước, xem xong náo nhiệt, Tiêu Dao lại tiếp tục tìm kiếm những thứ cần thiết trong các cửa hàng luyện tài.