Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hóa ra nửa ngày trước, nhóm mười mấy người bọn họ thông qua Đoạn Không vừa tới tầng ngoài lần này, để tiện làm việc nên chia làm hai tổ hành động. Lúc đó hắn và Ngộ Hành, cùng với Ngộ Ngôn và bốn vị đồng môn ở đây cùng nhau đi về phía nam, mà giờ khắc này tam sư đệ Ngộ Tâm cùng sáu vị sư đệ khác cùng nhau đi về phía đông. Không ngờ dò xét ở đây chưa được một canh giờ, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn., Ngộ Đức cầm Truyền Thần Lệnh bên hông bỗng nhiên phát ra một tiếng cảnh giác bén nhọn. Truyền Thần Lệnh này chính là lệnh bài đặc biệt của đệ tử Thiền Âm Tự thời khắc nguy cơ truyền lại cho nhau, lệnh bài chia làm dương lệnh cùng âm lệnh, tách ra hai phe mỗi bên cầm một khối, thân ở một phương nguy hiểm chỉ cần bóp nát lệnh bài bất luận xa bao nhiêu đều có thể truyền lại, hơn nữa theo tiếng kêu cao thấp còn có thể nhắc nhở đồng môn ở phương vị, giờ phút này tiếng kêu vang lên cho thấy Ngộ Tâm sư đệ đã bóp nát một khối truyền âm lệnh khác.

Ngộ Tâm là người có tính tình cực kỳ hiếu thắng, nếu không phải trong tình cảnh nguy hiểm tuyệt đối không thể bóp nát lệnh bài xin giúp đỡ, có thể thấy được bên phía bọn họ nhất định đã xảy ra tình trạng khó giải quyết! Như vậy đoàn người Ngộ Đức không dám chậm trễ, bay nhanh về phía nam. Khi bọn họ chạy tới nơi, hai mắt có thể nhìn thấy nước mủ chảy đầy đất, bốc lên từng mảng thi thể hôi thối, duy chỉ có Ngộ Tâm sư đệ là mặt tái nhợt, vịn vào cổ tay trái bị cắt đứt của mình, dùng pháp bảo chống đỡ, mà đối diện là một vật thể bốc khói đen, bởi vì khói đen che giấu, là người hay quỷ căn bản không nhìn rõ.

Đồ chơi kia cực kỳ cơ cảnh, vừa nhìn thấy mấy người bọn họ đến, liền bỏ lại Ngộ Tâm, nhanh chóng rút lui. Ngộ Đức quyết định thật nhanh, lưu lại ba vị sư đệ chiếu cố Ngộ Tâm, còn mình thì cùng ngộ tính, Ngộ Ngôn còn có một vị sư đệ khác cùng đuổi theo đám khói đen kia. Chỉ tiếc tốc độ chạy trốn của khói đen hết sức nhanh chóng, nhìn dáng dấp thì tựa hồ dùng cả tay cả chân, hành động không giống như người thường có, ngược lại giống như một con khỉ lớn. Tốc độ mấy người khó mà với tới, hai ba nén hương công phu, liền để cho nó trốn thoát. Mà Ngộ Tâm được cứu về thì vẫn đang trong trạng thái hôn mê, bọn họ không cách nào biết được làm sao gặp phải quái vật bực này, làm sao có thể bị nó tàn sát nhiều đồng môn.

Cuối cùng Ngộ Đức còn bổ sung một câu: "Thứ đó không giống người, cũng không giống yêu thú, trên người tuy có khói đen vờn quanh, nhưng không cảm nhận được khí huyết sát tương tự tà tu, về phần có phải cương thi hay quỷ tu thì không biết được, cho nên bần tăng mới suy đoán nó có thể không phải tộc ta."

Tiêu Dao từng nhớ rõ mình gặp đám dân bản địa Nam Vực kia, tuy rằng trên người bốc lên khói đen, nhưng không có miêu tả quỷ dị như hòa thượng này, hình người cũng có thể thấy được rõ ràng, dù là lão giả cường đại như vậy toàn thân đều bị khói đen bao phủ, vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của lão, hơn nữa khí đen cũng không có mùi hư thối. Bởi như vậy dân bản địa Nam Vực có chỗ khả nghi cực lớn, nhưng vẫn không thể xác định được thật sự là bọn họ làm.

Sau đó nàng lại kết hợp những gì mình chứng kiến với lời nói của Ngộ Đức hòa thượng, trong đầu có vài điểm liền thành hình. Thứ nhất, hung giả chuyến đi này chỉ có một mình; thứ hai, nếu suy đoán là có yêu thú trong Không Linh Cốc này, đặc biệt như thế nhưng chưa từng nghe bất cứ ai nhắc tới, lại không hợp lẽ thường, cơ bản có thể phán đoán nó cũng là người tham dự Tầm Bảo Triều lần này, hơn nữa vô cùng giỏi về ngụy trang; thứ ba, mặc dù không biết mục đích khởi đầu ở đâu, nhưng từ hai mục tiêu của hai lần hành hung mà xem xét., Vô luận tán tu cũng tốt, hay là hòa thượng Thiện Âm Tự trước mắt cũng tốt, xem ra có thể là nhằm vào người tham dự tầm bảo lần này ra tay; Thứ tư, rõ ràng mỗi lần hắn ra tay giết chết tu sĩ đông đảo, lại thấy đoàn người Ngộ Đức lựa chọn trốn chạy, đấu pháp lúc trước cũng là nửa đoạn sau mới ra tay, có khả năng bằng vào lực lượng một người hắn dưới tình huống bình thường không cách nào đối phó nhiều người, chỉ khi nào thỏa mãn cơ hội nào đó, hắn liền có thể đưa đối thủ vào chỗ chết, vừa ẩn núp trong bóng tối lại mang năng lực quỷ dị, muốn tìm ra hắn sợ là tương đối khó khăn.

"Tiêu đạo hữu, việc này có manh mối gì không?"

Nghe thấy có người gọi nàng, Tiêu Dao nghiêng đầu phát hiện Hiên Viên Dịch chẳng biết lúc nào đã đứng bên cạnh mình, tuy hắn vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong lời nói cử chỉ lại toát ra ý tứ hữu hảo.

Mặc dù nàng cảm thấy kỳ quái, nhưng trên mặt lại là thần sắc tự nhiên nói: "Tại hạ quả thật có mấy điểm phỏng đoán, nhưng lại không phải là vô cùng khẳng định."

Nói xong liền đưa ra giả thiết của mình, nhưng chuyện có liên quan tới dân bản địa Nam Vực lại liên quan tới chuyện mịt mờ của bản thân, cộng thêm chưa thể xác định, nên giấu giếm không đề cập tới.