Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhìn Hiên Viên Dịch nói chuyện với mình cũng không cố ý lảng tránh, nàng liền âm thầm quan sát mấy người khác, nhìn thần sắc bọn họ đều như thường, phảng phất đã sớm biết được, nghĩ thầm: Phàm là phá trận, phá chướng các loại pháp bảo tiêu hao đều rất lớn, xem ra Hiên Viên Dịch không chỉ mời một mình nàng.
Quả nhiên không đợi nàng mở miệng, hắn đã nói: "Đa tạ đạo hữu, nhưng vì linh lực của hai người chúng ta còn khiếm khuyết, cho nên tại hạ còn mời mấy vị đạo hữu khác giúp đỡ. Phương pháp thực ra rất đơn giản, lúc phá chướng chỉ cần nghe khẩu lệnh của ta, truyền linh lực vào pháp bảo là được."
Nàng gật đầu: "Không biết Hiên Viên đạo hữu định khi nào động thủ?"
"Việc này không vội, canh giờ cụ thể định vào giờ Thân, đợi sau khi mấy vị đạo hữu khác trở về, chúng ta liền bắt đầu."
Thấy mọi chuyện đã thỏa thuận, hai người không nói chuyện với nhau nữa. Tần Tử vẫn luôn nhìn về phía các nàng, lúc này cắn cắn môi phấn, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Tiêu Dao, dùng thanh âm như tiếng muỗi kêu nói nhỏ một câu: "Tình huống lúc trước phức tạp, ta vẫn không có cơ hội nói chuyện với nàng, khi đó cảm ơn nàng..."
Tiêu Dao có thể nói thụ sủng nhược kinh, nhìn nàng nhất thời sững sờ, lúc này biểu lộ của Tần Tử đột nhiên lại trở nên kiên định ngạo khí cho phép: "Nhưng ta sẽ không nhận thua, vô luận là tu vi hay là Hiên Viên ca ca, từ nay về sau Tiêu Dao ngươi chính là kình địch thứ hai của Tần Tử ta."
Nói xong nàng lại ngạo nghễ đứng về bên cạnh Tần Xuyên, tùy ý Tần Xuyên mỉm cười vuốt vuốt búi tóc nàng, trong mắt một mảnh khen ngợi.
Tiêu Tiển Nhĩ, quả ớt nhỏ này sặc lên rất hăng hái, bản thân rất thích, đáng tiếc có vài chỗ nàng ta hiểu sai ý.
Mắt thấy sắp đến giờ Thân, lại có người bước vào đại điện, định nhãn nhìn lại, chính là Tần Tâm, Tần Hữu, Tần Sương, quân Tần còn có Cao Phàm.
Thấy bọn họ tiến vào, Hiên Viên Dịch nghênh đón hỏi: "Thu hoạch thế nào?"
Mấy người đều lắc đầu, Cao Phàm kia hừ lạnh một tiếng, trong con ngươi đầy lửa giận: "Ngoại trừ thứ đã hư hại ra thì tất cả đều là rác rưởi, không đề cập tới cũng được."
Hiên Viên Dịch như đã sớm đoán được kết quả sẽ như thế này, không sao cả nói: "Đã như vậy, mấy vị kia trước tiên ngồi xuống khôi phục linh khí, đợi chuẩn bị tốt chúng ta liền bắt đầu phá chướng đi."
Mấy người ngồi xuống theo lời, Tiêu Dao nhìn bọn họ tựa hồ nhớ tới cái gì, đi đến bên cạnh nam tử Càn Khôn Các kia: "Vị đạo hữu này, xin hỏi xưng hô như thế nào?"
Nam tử nhìn nàng bình tĩnh phun ra hai chữ: "Tằng Nghị."
"Tằng đạo hữu, hạnh ngộ." Sau khi khách sáo, nàng liền đi thẳng vào chủ đề: "Tại hạ đến đây là có một chuyện muốn bẩm báo, lúc trước tại hạ ở một chỗ phía tây cung điện này gọi là Ánh Chiếu Lâm, nhìn thấy quý phái có vị đồng môn đã vẫn lạc, đạo hữu nén bi thương."
Tằng Nghị giật mình, vẻ mặt có chút động dung: "Người ngã xuống là nam hay nữ?"
"Là một nam tử trẻ tuổi, lúc ấy A Mục Nhĩ của quý phái cũng ở đây, tại hạ nghe được hắn gọi là ngũ sư huynh."
Thoáng chốc hắn như là thở phào nhẹ nhõm, sau đó gật đầu nói: "Đa tạ đạo hữu báo cho biết, đợi sau khi nhìn thấy bọn A Mục Nhĩ, ta sẽ hỏi kỹ càng tình huống của hắn."
Đối mặt với phản ứng bình thản của hắn như thế, Tiêu Dao khẽ nhíu mày quay người rời đi, nàng chỉ để ý đến đạo nghĩa của mình, về phần chuyện nội bộ của môn phái bọn họ không có quan hệ gì với nàng.
Nhìn mấy người khôi phục không sai biệt lắm, mọi người đều làm xong chuẩn bị, Hiên Viên Dịch từ trong túi trữ vật lấy ra một thạch cầu màu xanh nhạt, giơ cao đứng ở giữa mọi người. Tiếp theo hắn hướng thạch cầu kia rót vào một đạo linh lực, trong nháy mắt từ trong thạch cầu phát ra một đạo thanh quang, đem tất cả mọi người bao phủ lại, tạo thành một cái vực màu xanh nhạt.
Cùng lúc đó Hiên Viên Dịch lên tiếng: "Kính xin chư vị theo tại hạ cùng nhau tiến lên, sau khi nghe được khẩu lệnh tại hạ, lại rót linh khí vào pháp bảo này."
Đoàn người liền lấy Hiên Viên Dịch làm trung tâm chậm rãi đi về phía sương mù, đảo mắt ngay lúc vực màu xanh đụng phải sương mù, hắn hô lớn một tiếng: "Chính là lúc này!"
Khi linh lực rót vào thạch cầu, nhất thời màu xanh của vực càng đậm hơn, càng sáng hơn, từng chút từng chút gạt bỏ sương mù màu đỏ, theo bọn họ xâm nhập, hình dáng của cánh cửa cũng càng rõ ràng. Cho đến khi bọn họ dừng lại trước cánh cửa lớn, rốt cục có thể nhìn thấy toàn cảnh.
Cả tòa đại môn cao chừng ba trượng, hiện ra màu trắng bạc nhàn nhạt, trên cửa điêu khắc rất nhiều bức họa tiên nữ sinh động như thật, xa hoa lộng lẫy, chỉ là ở chính giữa đại môn không biết bị ai khắc lên một hàng chữ lung tung, cứ thế mà phá hư mất một bức họa đẹp đẽ.
Người đứng ở phía trước nhất tự nhiên mà vậy đem trên cửa viết rõ ràng đọc ra:
"Bồng Doanh Linh Quân, vật ngươi muốn cầu liền ở phía sau cánh cửa này, trở về chỗ ở cũ của Tường Vân đạo nhân, cũng không biết tâm tình ngươi như thế nào? Trở về nhớ báo cho ta biết."
Là Tử Đông đạo nhân viết.