Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiêu Dao vừa bị hai thằng nhóc trong lò luyện giày vò xong, tinh thần uể oải, hiển nhiên không thể phản ứng kịp, đợi đến khi Mã trưởng lão vừa lên tiếng, nàng mới mê hoặc hoàn hồn, lại nhìn trong viện còn có đám người Tần Nhiên cùng Tần Khiêm, khi nào ngoài điện lại tụ tập mấy vị đại năng, không khỏi cả kinh: "Mã trưởng lão, đây là xảy ra chuyện lớn gì, vì sao các vị tiền bối đều ở chỗ này?"

Nguyên lai Tiêu Dao toàn bộ tinh lực đặt ở Phượng Hỏa cùng Thùng chân, cho dù có chỗ dị động cũng coi như là luyện lô bất ổn, căn bản cũng chưa từng phát giác mình làm ra dị động lớn như thế.

Nhưng Mã trưởng lão nào biết được nguyên do trong đó, chỉ cho là ả giấu dốt, không chịu tùy tiện lấy bảo vật ra, trêu đùa: "Tiểu hữu chớ có giả bộ hồ đồ để khơi gợi khẩu vị của mấy lão già chúng ta, tất cả mọi người nhìn thấy lúc ngươi rèn thì hào quang hiện ra, rốt cuộc rèn ra loại bảo vật nào, liền lấy ra cho chúng ta nhìn một cái, giải thèm đi."

Hào quang? Chí bảo? Sắc mặt Tiêu Dao vốn mỏi mệt lại khó coi thêm vài phần, nghe Mã trưởng lão nói tựa hồ lúc rèn Thùng chân thiên địa xuất hiện dị tượng khó hiểu, hơn nữa còn bị cho rằng chí bảo xuất thế, nhưng mà...

Nàng khẽ thở dài, lấy Thùng chân từ trong túi trữ vật ra, đồ chơi này chính mình chưa bao giờ muốn giấu, mà có phải chí bảo hay không, vẫn nên để bọn hắn tự mình phán đoán đi.

"Chuyện này..."

Khi một vật hình thùng kim quang lóng lánh xuất hiện trước mặt mấy người, Mã trưởng lão không khỏi có chút nghèo nàn: Chẳng lẽ thứ đồ chơi hèn mọn này chính là chí bảo khiến cho thiên địa dị tượng?!

Đối mặt với bầu không khí ngưng kết xung quanh, cùng với chủ nhân nhà mình mặt không biểu tình, Thùng chân lại hồn nhiên không phát giác, lại tự cảm giác tốt đẹp, lắc trái lắc phải biểu diễn trước mắt mọi người. Theo thân Thùng chân vẫn tròn vo không khác gì trước kia lắc lư, kim quang trên người cũng lóe lên, đủ để làm hoa mắt người, nhìn dáng vẻ kia có vẻ rất đắc ý.

Thấy bộ dáng khoe khoang đùa giỡn với mọi người, Tiêu Dao lại nghĩ đến lúc trước nó thiếu chút nữa hại mình thần thức quá lao động, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, lập tức khó chịu phất tay vỗ mạnh lên người nó, chỉ thấy Thùng chân bất ổn, liền nhanh như chớp lăn từ cầu thang xuống, không nghiêng không lệch vừa vặn lăn đến trước chân Mã trưởng lão.

"Đây cũng là vật tiểu bối hao tốn một tháng thời gian rèn đúc, tiền bối xin tùy ý."

"Ai? Đây không phải là pháp bảo phi hành của tiểu hữu sao?" Mã trưởng lão vẻ mặt khó tin, bất quá sau khi lão nhìn kỹ, thoáng chốc phát ra một tiếng kinh hô: "Ồ? Bảo vật này lại thành một kiện ngũ phẩm linh khí!!!"

Đúng vậy, lần này rèn lại đã thành công, nhưng sau khi trải qua lần thứ hai dung hợp kim loại với Thùng chân thì nó vẫn chỉ là một cái Thùng chân, ngoài mặt thì chỉ thấy phẩm giai đã tiến giai thành ngũ phẩm linh khí, trên người vàng lấp lánh, còn lại tạm thời nhìn không ra có gì đặc biệt. Nếu như cố gắng nói có gì khác biệt, thì đó chính là trước kia chỉ là hèn mọn bỉ ổi, bây giờ lại là trong hèn mọn lộ ra tục khí, trong tục khí lại hiển lộ rõ ràng hèn mọn bỉ ổi, bề ngoài lại càng không được ưa thích.

Vừa nhìn là món ngũ phẩm linh khí, Mã trưởng lão lập tức xem nhẹ tục khí hèn mọn của Thùng chân, kích động đến cơ hồ khó có thể tự kiềm chế! Đây chính là ngũ phẩm linh khí a! Ở Thái Nhất thậm chí toàn bộ Thái Cực giới là chưa từng thấy qua linh khí trên lục phẩm, càng không cần phải nói bảo vật trước mắt này chính là do một kiện đạo khí rèn thành! Đáng tiếc nếu là một kiện pháp bảo phòng ngự hoặc là pháp bảo công kích thì càng tốt, không biết sẽ dẫn tới ánh mắt hâm mộ của các giới Thái Nhất, địa vị Tần gia tất nhiên cũng sẽ nước lên thì thuyền lên!

Theo Mã trưởng lão, Thùng chân này tuy phẩm giai có thể nói là cao nhất Phàm Nhân giới, thân là một kiện phi hành pháp bảo, giá trị liền giảm đi rất nhiều, hơn nữa ngoại hình hèn mọn bất nhã, càng làm cho người ta không có hứng thú cưỡi phi hành, dục vọng muốn chiếm hữu hoàn toàn không có. Tuy rằng không biết Tiêu Dao vì sao cố ý muốn đem một kiện phi hành pháp bảo hèn mọn rèn thành bảo vật cao giai như thế, nhưng Luyện Khí Sư vốn đều có chút cổ quái..., Chỉ cần nàng có tạo nghệ như vậy, lại rèn ra càng nhiều linh khí phẩm cấp cao thì chỉ là vấn đề thời gian ở luyện tài, liền hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Dao, ánh mắt nóng rực, tựa như đang đánh giá một kiện bảo vật hiếm thấy trong thiên địa, âm thanh tán thưởng: "Tay nghề luyện khí của Tiêu tiểu hữu, lão phu là tự than không bằng! Sợ là trong Thái Cực giới tìm không ra người thứ hai, chính là may mắn của luyện khí giới ta!"

Nghe được Tiêu Dao rèn ra một kiện ngũ phẩm linh khí, các đại năng ở đây đều mắt lộ tinh quang, nhao nhao tiến lên chúc mừng, ý lấy lòng lôi kéo lộ ra trong lời nói.

Ngược lại Tiêu Dao lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, chủ yếu là nàng tiêu hao quá lớn, giờ phút này đã không có bất kỳ tinh lực ứng phó với lời khen và chúc mừng mãnh liệt mà đến.