Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cũng may Nguyệt Nhi nhìn ra nàng lúng túng, bưng chén lên cười ngọt ngào nói: "Tay tỷ tỷ không tiện, để Nguyệt Nhi tới giúp tỷ tỷ."
Nhưng đúng lúc này, từ bên cạnh có người thuận tay tiếp nhận bát cơm trong tay Nguyệt Nhi: "Nguyệt Nhi ngoan, tự mình ăn đi."
Vì vậy trong lúc bốn người đang kinh ngạc, Sở Tầm đưa tay liền gắp một miếng thịt kho tàu, đưa tới bên môi Tiêu Dao.
Tiêu Dao nào dám ngỗ nghịch, liền cắn vào trong miệng, vừa ăn vừa cẩn thận từng li từng tí quan sát sắc mặt hắn. Như thế một chén cơm liền thấy đáy, nàng vội vàng gật đầu ra hiệu mình đã no.
Nhưng Sở Tầm dường như cũng không có ý định buông tha nàng, lại thêm một chén nữa, sau đó thêm một đống đồ ăn như núi nhỏ, đặt ở trước mắt nàng.
Tiêu Dao thấy vậy thì muốn khóc, nàng bình thường khí lực lớn, nhưng cũng không có nghĩa là lượng cơm ăn cũng lớn! Nhưng Sở Tầm không có nửa phần nhượng bộ, nàng đành phải khổ sở ăn thêm một chén cơm, cộng thêm một chén canh lớn.
Giờ phút này Tiêu Dao cảm thấy mình gặp phải khắc tinh, nếu không sống mấy trăm năm, còn chưa bao giờ sợ qua một người như thế, xem ra mình càng sống càng thụt lùi!
Điều này cũng không trách Tiêu Dao, nàng ở Tiên Vũ Môn cho tới bây giờ đều dốc lòng khổ tu, không hỏi thế sự. Người tiếp xúc mấy trăm năm còn chưa chắc có một phàm nhân cả đời, cũng không có khả năng hiểu được thứ được nàng xưng là "E ngại", thật ra càng nên gọi là "Để ý".
Ba người khác đều giả bộ không nhìn thấy, cúi đầu xới cơm, ngoại trừ A Nhất trấn định tự nhiên, Ngô mẫu và Nguyệt Nhi đều bưng bát cười nhẹ. Bữa cơm tất niên tuy rằng ăn có chút quỷ dị, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự ấm áp trong đó.
Đợi đến lúc nửa đêm, bên ngoài tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, không khí náo nhiệt, Nguyệt Nhi và A Nhất muốn cùng nhau đốt pháo trúc. Tiêu Dao giương mắt nhìn Sở Tầm đứng ở bên cạnh cửa mang theo nụ cười nhàn nhạt, chẳng biết tại sao có loại cảm giác như ngắm hoa trong sương cuối cùng cũng cách một tầng, nàng an tĩnh đứng ở bên cạnh hắn, cùng nhau nhìn Nguyệt Nhi và A Nhất châm pháo trúc, có loại yên tĩnh cùng ấm áp nói không nên lời.
Qua hết năm, Tầm Bố Phường lại khai trương lần nữa, Tiêu Dao bởi vì vết thương trên tay mà tu dưỡng ở nhà không đi hỗ trợ. Cho đến nửa tháng sau, thương thế trên tay nàng hoàn toàn khỏi hẳn, tốc độ này ngay cả A Nhất thấy cũng liên tục lấy làm kỳ. Sở Tầm mặc dù không nói gì, nhưng từ trong ánh mắt cũng nhìn ra được đã yên lòng.
Tiêu Dao còn không có kết thúc khổ cực, thấy nàng thương thế tốt lên, Sở Tầm lại khởi xướng nàng làm cái này làm cái kia, lý do là hơn nửa tháng này bị nuôi béo, cần hoạt động nhiều một chút.
Tiêu Dao liên tục cười khổ, cái này có thể trách ai, hơn nửa tháng này đều là hắn một tay cho ăn, buổi sáng hai bát cháo, giữa trưa hai bát cơm, buổi tối lại hai bát, nuôi như nuôi vịt, có thể không béo sao?
Nàng chỉ đành không giải thích nhiều, hắn bảo mình làm gì thì mình làm nấy, hơn nữa bản thân cũng mơ hồ cảm thấy giữa hai người dường như đã xảy ra thay đổi vi diệu gì đó. Đặc biệt là ngoại trừ mình làm việc, ngồi xuống tu luyện, chỉ cần dừng lại sẽ không tự chủ được muốn nhìn thấy hắn, chỗ ngực luôn đau ê ẩm, cảm giác nói không nên lời.
Một ngày nọ, Tiêu Dao bận rộn trong phường vải, nhìn thấy quả lê bán trên đường vừa to vừa tươi, nghĩ thầm bệnh của thiếu gia, thường xuyên ăn chút đường phèn hầm tuyết có đỡ hơn chút nào không, liền mua một ít. Lần này trì hoãn, trên đường về nhà, liền gặp được một đại nương tuổi chừng bốn mươi ăn mặc hoa hoa xanh lục thập phần dung tục bỗng nhiên từ trong ngõ nhỏ chui ra, chặn đường đi của nàng.
"Ngươi chính là Tiêu Dao, Tiêu cô nương phải không?" Phụ nhân kia dùng ánh mắt chọn lựa hàng hóa đỡ nhìn nàng một phen, khẩu khí khinh mạn.
"Ta là, vị đại thẩm này tìm ta có việc." Tuy rằng Tiêu Dao không thích ánh mắt và thái độ của người này, nhưng bản lĩnh luyện thành từ Tầm Bố Phường, nàng vẫn theo thói quen cười hỏi.
"Đại thẩm?" Đại nương kia nghe xưng hô rõ ràng mất hứng: "Ta cũng không lớn hơn ngươi bao nhiêu, gọi một tiếng Lý tỷ là được. Phải biết rằng Lý tỷ ta chính là bà mối của người đứng đầu Trấn Thang Trì. Hôm nay đến, cũng là phúc khí của ngươi, có người nhìn trúng ngươi, nhờ ta tới cửa làm mai cho ngươi."
Đầu năm nay làm mai đều là trực tiếp cản người trên đường cái? Tiêu Dao nghe xong nửa điểm hứng thú cũng không có, cũng lười nhìn nàng trực tiếp lách qua nói: "Đại nương, ta đối với hôn sự này không có hứng thú."
Thấy đối phương không lĩnh tình như vậy, Lý bà mối sắc mặt nhất thời đen đến khó coi. Nói thế nào thì mình cũng là người sĩ diện, lúc bà ta đến Sở gia đã mất mặt một lần, bị một tiểu cô nương dùng chổi đuổi ra.