Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vội vàng rời khỏi Hư Không, khiến cho quang đoàn kia bất mãn nói: "Không phải là luyện tốt sao?! Không ổn ở đâu?"

Tiêu Dao cũng lười quản nó, chính mình vừa luyện chính là năm sáu canh giờ, trong phòng lại thiết lập Chướng Nhãn pháp, có thể tính cả người đều mất tích, lần này trong phủ không nháo đến gà bay chó sủa mới là lạ?!

Chạy vào trong viện, Tiêu Dao liền phát hiện sự tình hỏng bét, hôm nay trời đã tối, theo lý thuyết chính là thời điểm trong phủ dùng bữa tối, nhưng trong Sở phủ lại không có một ai.

Tiêu Dao vội vàng chạy về phía cửa lớn, muốn đi ra ngoài tìm người. Nhắc tới cũng khéo, nàng vừa mới mở cửa, liền nhìn thấy A Nhất từ chỗ rẽ đi tới, nguyên bản sắc mặt tái nhợt khi nhìn thấy nàng đầu tiên là sửng sốt, sau đó chớp mắt liền đến trước mặt,

"Đi ra ngoài cũng không nói một tiếng, thiếu gia chỉ thiếu điều chưa lật tung Trấn Thang Trì này." Tuy rằng giọng A Nhất rất lạnh, nhưng lo lắng và lo lắng bên trong lại không giả.

Tiêu Dao cảm động đồng thời cũng cảm thấy thập phần áy náy, vội vàng nói xin lỗi: "A Nhất, thực xin lỗi, để cho các ngươi lo lắng, ta cam đoan tuyệt sẽ không có lần sau. Phu quân đâu? Ta sẽ hảo hảo hướng hắn giải thích."

A Nhất thấy vẻ mặt áy náy của nàng, liền gật đầu nói: "Thiếu gia còn đang tìm ở ngõ Đông bên kia, ta đây liền đi thông báo cho hắn, ngươi cứ ở trong phủ, một bước cũng không được động, chờ chúng ta trở về."

Thiếu niên nói xong liền nhảy lên nóc nhà, vội vã chạy đi. Nhìn bóng người kia biến mất dưới ánh trời chiều, Tiêu Dao cũng chưa vào nhà, lòng tràn đầy áy náy đứng ở cửa, chờ người nhà trở về.

Thừa dịp bốn bề vắng lặng này, quang đoàn đột nhiên bay đến bên tai nàng chất vấn: "Ngươi đang thành thân ở thế tục? Không phải là nam nhân nói nguy hiểm với lão tử chứ?!"

Tâm tình Tiêu Dao vốn không tốt, lại nghe được khẩu khí của nó, bực bội vô cùng, không kiên nhẫn nói: "Việc này không liên quan đến ngươi!"

"Sao lại không liên quan đến lão tử?!" Thanh âm Hồng Mông tăng cao một âm lượng trong đầu nàng: "Nếu ngươi thành thân, vạn nhất còn sinh hạ hài tử, thất tình lục dục quấn thân, còn dốc lòng tu luyện thế nào? Tu vi ngươi không thể tăng lên, lão tử cũng không cách nào khôi phục năng lực, càng đừng hy vọng có một ngày có thể xoay người, trở về Chân Tiên Giới!"

Vẻ mặt Tiêu Dao lạnh như băng: "Không nhọc ngươi phí tâm! Ngươi chỉ cần phụ trách giúp ta tu luyện, những chuyện khác ta tự có chừng mực."

"Ngươi..."

Hồng Mông kia còn muốn nói thêm gì nữa, liền bị Tiêu Dao phất tay cắt đứt.

"Nói nữa ta nhốt ngươi vào bình! Ta cũng phải cảnh cáo ngươi, đừng để người khác phát hiện ra sự tồn tại của ngươi, nếu không đừng trách ta trở mặt vô tình!"

"Không cần ngươi trở mặt, lão tử lật trước! Lão tử là độc nhất vô nhị trong thiên địa, lúc trước đánh khắp Chân Tiên Giới không có địch thủ! Ngươi là cái thá gì! Dám uy hiếp lão tử!"

Trong lúc tức giận mắng mỏ, Hồng Mông giận dữ rời đi, mà Tiêu Dao thì cười lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn một cái.

Đợi một khắc đồng hồ, màn đêm buông xuống, đám người Sở Tầm rốt cục trở về. Thấy Tiêu Dao đứng ở trước cửa vẻ mặt áy náy, thần sắc mấy người đều buông lỏng. Nguyệt Nhi càng khoa trương chạy tới một tay ôm lấy nàng nghẹn ngào nói: "Tiêu Dao tỷ tỷ, không cần bỏ lại chúng ta chứ?"

Giọng nói mềm mại ôn nhu mang theo vẻ cầu xin đáng thương, làm Tiêu Dao trong lòng chua xót, cũng ôm chặt Nguyệt Nhi: "Là tỷ tỷ không tốt, Nguyệt Nhi yên tâm, nơi này là nhà, tỷ tỷ chỗ nào cũng không đi."

Nàng an ủi Nguyệt Nhi, mọi người cũng thấy nàng bình yên vô sự, liền yên lòng. Tiếp theo Mẹ Ngô mang theo Nguyệt Nhi đi xuống chuẩn bị cơm tối, A Nhất cũng trở về phòng, chỗ cửa lớn chỉ còn Sở Tầm cùng Tiêu Dao nhìn nhau.

Lúc này mới ngắn ngủi mấy canh giờ không thấy nàng, sắc mặt Sở Tầm tuy rằng coi như bình tĩnh, nhưng trên hai đầu lông mày vẫn có thể thấy rõ ràng sự mệt mỏi và lo lắng. Lại nghĩ đến tính tình không dễ kích động của hắn, nếu mình mất tích thêm một lúc, sợ rằng hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Nhớ tới đêm đó máu tươi của hắn nhuộm đỏ quần áo, Tiêu Dao nhịn không được đỏ hốc mắt áy náy lẩm bẩm nói: "A Tầm, thật có lỗi, ta không phải cố ý..."

Lời còn chưa dứt liền có người nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, cằm kề sát vào đỉnh đầu nàng nhẹ giọng nói: "Nếu không phải biết được tính tình của nàng, vi phu cũng sẽ cho rằng làm không được như ý, lại để cho phu nhân trốn thoát khỏi phu quân."

"Ta không trốn! Cũng không bỏ chồng!" Tiêu Dao bị hắn ôm vào trong ngực, khó chịu lắc đầu nói: "Chỉ là chuyện xảy ra đột ngột... Ta vốn định sau khi xác định sẽ nói cho ngươi biết, nhưng mà..."

Hắn vỗ nhè nhẹ lưng nàng, lại lần nữa trấn an nói: "Đừng nóng vội, bất luận chuyện gì ta và ngươi vào nhà trước, ta nghĩ ngươi hẳn là có không ít lời muốn nói với vi phu."