Nhìn xem Phượng Hỏa dần dần không chịu nổi tính tình, ở trong đan điền quay cuồng càng ngày càng lợi hại, mà ánh mắt ủy khuất cầu nàng đồng ý, Tiêu Dao cũng đành phải trước trấn an nó an tâm chớ vội, chính mình lại chậm rãi nghĩ biện pháp.

Bởi vậy hỏa diễm hung mãnh, trước khi Phúc Lộc tiến vào biển lửa đã đề cập qua việc tận lực dựa vào chặt chẽ mấy người, không nói bên cạnh nàng có Kỳ Càn, còn có Trương Phàm cùng Mộ Dung Nghi hai người vụng trộm chú ý, muốn tìm thời cơ chuồn ra ngoài thả Phượng Hỏa đã khó càng thêm khó, đành phải nôn nóng chờ đợi cơ hội, cũng âm thầm cầu nguyện tiểu tổ tông trong đan điền ngàn vạn lần phải nhịn xuống a!

Mắt thấy sắp chính thức tiến vào núi lửa, ngoại trừ Trương Phàm vẫn trấn định tự nhiên như trước, Tiêu Dao bởi vì có tâm sự, một đường bay không yên lòng, không nghĩ nhiều, những người còn lại cũng không khỏi có chút khẩn trương.

Không ai biết được lực sát thương của lửa khói lợi hại thế nào, Phúc Lộc thử lấy một khối thép cứng cỡ nắm tay ném vào miệng núi lửa, chỉ thấy ngọn lửa chợt lóe, cứng rắn trong nháy mắt hóa thành hư vô! Tuy nói khối thép cứng này là khoáng tài tương đối phổ biến ở Tu Tiên Giới, độ cứng lại không kém, phân lượng thép cứng này cho dù dùng Nam Minh Ly Hỏa đốt cũng phải đốt một hồi, lửa nơi này chỉ nhẹ nhàng chạm vào một chút liền cặn cũng không còn, lập tức sắc mặt hắn đại biến, cảnh tỉnh mọi người nói: "Chúng ta tận lực tránh đi núi lửa và nham thạch nóng chảy đang phun trào, ngọn lửa này lợi hại, mọi người ngàn vạn lần không nên đụng phải!"

Trong quần núi lửa cũng có những ngọn chưa phun trào, mấy người dựa vào nhau, cố gắng vòng qua những ngọn lửa đang phun ra nuốt vào, cũng cẩn thận không để dung nham đánh tới, tốc độ tiến lên vừa chậm chạp vừa khúc chiết. Nhưng cho dù bọn họ vạn phần cẩn thận, vẫn sẽ cố ý không ngờ tới chuyện xảy ra: ngay bên cạnh cách bọn họ không xa, một ngọn núi lửa đột nhiên bùng nổ!

"Tản ra!" Không biết ai hô lên, mọi người vội vã tránh ra.

Mà trong mắt Tiêu Dao lại lóe lên tinh quang, trong lòng thầm nghĩ: Cơ hội tới rồi! Hơi chậm lại, nàng độn về một chỗ không người, chớp mắt đã thúc dục Thùng chân vòng qua mấy miệng núi lửa, nhìn không thấy có người đuổi theo, nàng vội vàng gọi Phượng Hỏa: "Ngươi đi nhanh! Nhớ đi ngược lại với phương hướng của ta! Đợi lát nữa ăn đủ rồi, chớ có ở trước mặt người khác trở lại trong cơ thể ta, ta sẽ nghĩ biện pháp tới đón ngươi!"

Phượng Hỏa được thả ra ngoài thì tâm tình rất tốt, lắc lư nũng nịu với Tiêu Dao, gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ, lúc này mới lưu luyến không rời đi vài bước, quay đầu lại bay khỏi nàng.

Ngay khi thân ảnh Phượng Hỏavừa biến mất, một thanh âm đạm mạc bình tĩnh từ phía sau truyền đến: "Sư tỷ, ngươi ở chỗ này làm gì?"

Tiêu Dao đưa lưng về phía hắn, con mắt híp híp, đợi lúc xoay người lại đổi một bộ biểu lộ khác, chân mày nhíu lại nói: "Vừa rồi ta cảm giác được có đồ vật gì đó bay qua bên cạnh chúng ta, liền truy tìm dấu vết tới xem một chút."

"Vậy có đuổi kịp không?" Trương Phàm vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh, giọng nói cũng không hề phập phồng.

Tiêu Dao miệng lưỡi, tựa hồ rất bất an lắc đầu: "Không có, đuổi theo đến nơi đây liền mất tung tích, xem ra là mất dấu rồi."

Trương Phàm nhìn nàng thật lâu, thấy trên mặt nàng không hề có nửa điểm khẩn trương cùng không được tự nhiên, lúc này mới nói: "Nếu đã mất dấu, vậy thì quên đi, nếu thật sự là chờ ta hạ thủ sớm muộn gì cũng sẽ lại xuất hiện. Sư tỷ, chúng ta đi về trước đi, mấy vị đạo hữu thấy sư tỷ bỗng nhiên mất tích cũng hết sức lo lắng."

"Được!"

Tiêu Dao gật đầu, lại trở về chỗ phân tán vừa rồi, mấy người lần nữa bước lên đường xá, chỉ là sau khi có kinh nghiệm, bọn họ liền cẩn thận bay sát chân núi lửa, vô luận là núi lửa chết hay là núi lửa sống toàn bộ lượn quanh.

Theo mọi người không ngừng đi sâu vào, ngọn lửa chung quanh trở nên sáng ngời nồng đậm hơn, hỏa diễm phun ra từ miệng núi lửa rơi xuống mặt đất đúng là bất diệt, hình thành từng bức tường lửa, cuối cùng biến thành biển lửa, hoàn toàn ngăn cản con đường tiến lên của mấy người.

"Phía trước không có đất liền." Phúc Lộc nhìn đại hỏa như đại dương mênh mông, lông mày nhíu chặt. Với nhiệt độ của hỏa diễm nơi này, muốn bay qua ngọn lửa tuyệt đối không thể.

"Xem ra chỉ có thể đi đường vòng tìm nó thôi." Mộ Dung Nghi ở bên cạnh cũng phụ họa theo đề nghị.

Ngay cả tu sĩ thuộc tính hỏa cũng nói như thế, mấy người còn lại càng không có lòng tin xông vào, đang muốn quay đầu lại tìm đường ra thì nghe được Trương Phàm chậm rãi nói: "Chư vị đạo hữu khoan đã, đợi ta đến phía trước dò xét, quyết định sau cũng không muộn."

Mọi người kinh ngạc, vừa định khuyên bảo chớ nên mạo hiểm, lại thấy dưới ánh lửa làm nổi bật, trong đôi mắt bình thường của Trương Phàm có phong mang lóng lánh, so với ánh lửa càng sáng ngời hơn, mũi chân điểm một cái, người đã tiến vào đại dương màu đỏ phía trước, nhất thời sinh lòng thán phục. Chỉ có thê tử Thời Vi, trong mắt hơi lo lắng, trong miệng lẩm bẩm hai chữ phu quân.