Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Dao Dao Dao a a a a!!!”
Chu Diễn như nghe được một tiếng quát tháo bén nhọn nho nhỏ, sau đó nhìn thấy lân giáp toàn thân con rồng trong suốt kia dường như cũng nổ tung, râu rồng xoăn tít, bỗng dưng trốn ở dưới tảng đá.
Chỉ còn hai cái bong bóng nổi lên.
Qua một hồi lâu mới lề mà lề mề, cẩn thận từng li từng tí nhô đầu ra đánh giá Chu Diễn, dường như nó cực kỳ tò mò. Vài chòm râu nhỏ run lên, Chu Diễn nhìn tiểu gia hỏa này, Ngọc Sách không cảm giác được yêu khí của nghiệp lực, hơn nữa, toàn thân con rồng trong suốt này có một cỗ cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng.
Con rồng này chú ý đến Chu Diễn, chậm rãi bơi ra, móng vuốt ba ngón cẩn thận từng li từng tí trèo lên trên ngón tay Chu Diễn. Chu Diễn đánh giá, thứ này thực sự rất khó nói là rồng, móng vuốt nhỏ kia cũng rất mềm mại.
Chu Diễn hỏi:
- Ngươi đang tìm thứ gì sao?
Con rồng này quay đầu, nhìn tảng đá. Chu Diễn nhìn nửa ngày mới chú ý tới, trong nước dường như có sợi dây lưu động, những sợi dây này bị tảng đá gắt gao đè lại, hiện ra ánh sáng nhàn nhạt. Long Linh kia cũng rất sốt ruột muốn lấy những sợi tơ này ra.
Tảng đá kia rất nặng.
Chu Diễn cười một tiếng nói:
- Được, thì ra là cái này, nhìn ta!
Coi như khí lực của hắn đã mạnh lên không ít vẫn là tốn không ít công phu mới nhấc được hòn đá này lên, mắt sáng tay nhanh vớt sợi tơ này lên, nhìn kỹ thì trông giống như dây đàn cổ, chỉ là bị nước ngâm nên hơi lỏng ra.
- Đàn huyền?
Chu Diễn nhìn thấy trên dây đàn có từng tia từng tia lưu quang nối liền với con rồng kia. Chu Diễn hiếu kỳ nói:
- Ta nghe nói trên đàn có Long Khẩu ngậm dây, còn có Long Trì, Phượng Chiểu, xem ra, ngươi là một cây Cầm Thông Linh rồi?
Con rồng trong suốt kia gật đầu, dây đàn vờn quanh trong tay Chu Diễn, đáy mắt khát vọng. Chu Diễn thoải mái cười một tiếng, trực tiếp đưa ra:
- Ngươi đang tìm cái này sao?!
- Cho ngươi, cho ngươi!
Hắn trả dây đàn này lại cho Cầm Linh, nghỉ ngơi không sai biệt lắm, cũng liền tiếp tục đi luyện đao. Thời điểm luyện đao vẫn như cũ chuyên chú, khắc khổ, dụng tâm, mà Cầm Linh biến thành rồng thì vui vẻ không thôi, nhìn thấy Chu Diễn luyện đao liền hiếu kỳ đánh giá.
Nó thương tiếc tìm về ba sợi dây đàn, nghĩ nghĩ rồi bơi đến bên bờ sông, dùng sức vỗ bụng thổi hơi, để ba sợi dây đàn này lắc lư, khí ẩm rút đi khôi phục một tia âm sắc vốn có.
Sau đó thì đi đến bên cạnh tảng đá, bên cạnh lau sậy, đi đi lại lại để nối liền ba sợi dây đàn vào sông núi giống như một cây đàn đơn giản, nước róc rách chảy xuống.
Lúc Chu Diễn luyện đao, hô hấp nặng nề, cắn chặt răng, tiếp tục cân nhắc.
Hắn vẫn quật cường.
Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng đàn thanh thúy.
Chu Diễn vốn đang nghiêm túc luyện đao, nghe thấy một tiếng thanh thúy này, theo bản năng dừng đao ngẩng đầu, nhìn thấy nước chảy róc rách bên kia, nước chảy và gió thổi qua ba sợi dây đàn kia, dây đàn phát ra âm thanh giống như có người đánh đàn.
Chu Diễn nhìn thấy con rồng trong suốt kia lay động thân thể, vui vẻ không thôi. Chu Diễn cười một tiếng, cũng không thèm để ý tiểu tử này nữa, chỉ là luyện đao, cảm thấy thời điểm luyện đao có một thanh âm, có một người làm bạn, đó cũng là chuyện rất tốt.
Chỉ là lần này, lúc hắn luyện đao đã có sự khác biệt.
Tiếng đàn bên tai dồn dập vang lên, trong đó có "cảo bản", "chậm bản", "liên miên", các loại khác nhau, vốn dĩ không có gì, nhưng trong khoảng thời gian này, Chu Diễn đã dồn toàn bộ tâm trí vào việc luyện đao. Khi hắn khổ công tích lũy đến trình độ nhất định, lại hết sức chăm chú đến đao pháp, sự tình gì cũng sẽ theo bản năng liên kết lại cùng đao, biến hóa rất nhỏ kia bỗng nhiên phù hợp cùng với thứ khiếm khuyết trên đao pháp của hắn.
Chu Diễn cảm giác mình giống như bắt được cái gì, đao pháp dừng lại một chút.
Hắn chợt quay đầu đi, nhìn Cầm Linh trong suốt vui vẻ bên kia.
Con rồng trong suốt kia đang vui vẻ bị Chu Diễn nhìn qua lại sợ tới mức co rúm lại, tiếng đàn cũng tản ra. Chu Diễn vội vàng xua tay xin lỗi, nói:
- Ngươi tiếp tục, ngươi tiếp tục, ta chỉ cảm thấy tiếng đàn của ngươi rất êm tai.
Tiểu Long trong suốt kia mở trừng hai mắt, sau đó đắc ý ngẩng đầu lên.
Nó càng thêm dụng tâm đánh đàn, là coi dòng sông này như thân đàn, mà dây đàn lắc lư, gió nhẹ phất qua, cực kỳ êm tai.
Chu Diễn xoay người nắm đao, theo tiếng đàn mà vung đao, vẫn chỉ là chém ngang, chẻ dọc. Lúc mới bắt đầu, hắn vẫn còn không nắm chắc, thế nhưng chậm rãi, hắn đi theo nhịp điệu tiếng đàn này mà vung đao.
Khúc đàn lấy khí tức liên tục để phân chia tiết tấu nhạc khúc, mà đao kình, cho dù chỉ là chém và bổ cũng nên có tiết tấu, hắn ý thức được thứ mình thiếu là cái gì.
Là tiết tấu, là hô hấp!
Cầm linh đánh đàn, thiếu niên múa đao, chân trời tờ mờ sáng, đao pháp của Chu Diễn cho dù chỉ có hai chiêu kia, cũng lập tức trở nên trơn nhẵn, hắn cảm giác được đao dường như biến thành một bộ phận của mình.
Kéo căng, thả lỏng, giãn ra, dùng sức, kết hợp với cơ bắp gân cốt trong cơ thể.
Lúc một đao cuối cùng chém xuống, Chu Diễn biết.
Cuối cùng mình cũng học xong đao pháp.
Hắn xoay người, muốn cười đi trao đổi với Cầm Linh kia, lại nhìn thấy, dòng sông róc rách, dòng nước từ trên tảng đá rơi xuống, thời điểm va chạm bên bờ, bọt nước va chạm ra liên miên thành hơi nước, ánh mặt trời từ trong khe hở rừng thông rơi xuống, bên cạnh ba sợi dây đàn kia loáng thoáng có một nam tử ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt đen nhánh, lại có một loại cảm giác trang nghiêm cùng lịch sự tao nhã.
Cầm Linh liền cuộn ở bên cạnh hắn.
Nam tử kia đánh đàn, ánh mắt rất linh động, nhìn chăm chú vào Chu Diễn, nói:
- Lang quân, hai con ngươi rất tốt, có thể lấy mắt thường nhìn thẳng tinh phách?
Chu Diễn vừa mới luyện đao xong, khí huyết bốc lên, dũng khí hùng tráng, cũng không sợ hãi, chỉ nói:
- Vừa rồi luyện đao không chú ý, tiếng đàn của ngươi thật êm tai.
Nam tử kia khẽ cười cười, nói:
- Lang quân muốn nghe, ta còn có thể đàn vài khúc cho lang quân nghe một chút, mời.
Hắn vươn tay bảo Chu Diễn ngồi xuống, Chu Diễn cũng không khách khí, ngồi trên tảng đá bên cạnh. Nam tử đánh đàn, tâm tình Chu Diễn bình phục, dùng bàn tay nhẹ nhàng vỗ đầu gối, vỗ nhịp, hắn không hiểu đàn, chẳng qua là cảm thấy khúc nhạc này rất êm tai dễ nghe.
Mặt trời mọc, nam tử bên cạnh ba sợi dây đàn dần dần đơn bạc đi, Cầm Linh cũng dần dần tiêu tán, cuối cùng, vị nam tử khuôn mặt bình thường này đặt bàn tay lên trên dây đàn, bỗng tiếng đàn tán lạc giữa trời và đất.
Dây đàn sắp buông lỏng, âm thanh trở nên mỏng manh hơn.
Nam tử hơi tiếc nuối, dây đàn vốn chỉ buộc trên cỏ lau và tảng đá, chậm rãi muốn buông ra, vừa lúc dây đàn vốn nên buông ra lại ổn định, một chỗ khác bỗng nhiên bị một bàn tay kéo lại. Nam tử giật mình.
Nhìn thấy thiếu niên kia nói:
- Tiên sinh còn chưa đàn xong mà.
Chu Diễn buông dây đàn ra, một mặt nghĩ biện pháp cố định ở phần chuôi đao bị gãy, một bộ phận khác thì nắm trong tay, dùng thân đao xem như thân đàn, vô cùng thô ráp nhưng Chu Diễn không cảm thấy mất mặt, chỉ nói:
- Tiên sinh mời.
Nam tử nói:
- Đa tạ.
Một khúc cuối cùng của nam tử, làn điệu đàn tấu không giống với trước đó.
Tiếng đàn chạm vào thân đao.
Kích động rừng rực, giống như đại quân lao nhanh tới.
Một khúc tấu mà thôi, nam tử thư thái cười nói:
- Một sợi tàn hồn, cuối cùng còn có thể tìm được một tia âm thanh của vật cũ, còn có thể đàn một khúc là phúc phận của ta.
- Đáng tiếc, tỳ bà đã hủy, không thể để cho lang quân nghe.
Hắn không nói tên của mình, Chu Diễn cũng không nói tên của mình.
Mặt trời lặn, dòng sông nổi sóng và gợn sóng, không thấy nam nhân đánh đàn ở đây, cũng không nhìn thấy con rồng trong suốt kia, tất cả nhìn qua tựa như là giấc mộng, nhưng Chu Diễn đã nghe được khúc nhạc rất êm tai, cũng học được đao pháp.
Hắn tháo xuống ba sợi dây đàn, dây đàn còn có linh tính.
Chu Diễn không có lấy ba sợi dây đàn này đi, hắn suy nghĩ một chút, tìm được chỗ có mực nước thấp, sau đó bắt chước Cầm Linh vừa mới làm, cố định ba sợi dây đàn ở hai bờ sông, vì vậy giống như lại là một cây đàn.
Lúc gió thổi qua, trong tiếng nước chảy còn có tiếng đàn rất nhỏ.
Chu Diễn cười:
- Nghe rất êm tai!
Xoay người, nhấc đao lên:
- Từ khúc hay!
- Nếu như sau này có cơ hội, ta lại tới nơi này nghe tiên sinh ngươi đánh đàn.
Hắn xoay người nắm đao rời đi, sau lưng là từng đợt tùng đào, nước chảy róc rách. Từ đầu đến cuối, hắn không hỏi tên của nhạc công kia. Lúc trở về, Thẩm Thương Minh đang nấu cháo, nghe được những chuyện Chu Diễn đã trải qua, Thẩm Thương Minh hỏi:
- Ngươi có thể dùng mắt thường nhìn thẳng tinh phách?
Chu Diễn nói:
- Thẩm thúc không làm được sao?
Thẩm Thương Minh nói:
- Hầu hết các đạo môn 【 Huyền Quan 】 cũng cần phải làm phép, cầm chú mới có thể khám phá hai giới Âm Dương bằng hai mắt, bản lĩnh này của ngươi không nên nói cho những người khác biết, nếu không e là sẽ có người muốn mắt của ngươi.
- Ngươi luyện đao một lần cho ta xem.
Chu Diễn nắm đao, thi triển ra hai chiêu đao pháp kia.
Đao pháp không có ảo giác sắc bén như trước, mà là một loại tuần hoàn, liên miên, cảm giác linh hoạt như nước chảy hoặc tiếng đàn, bình thường phải hỏa hầu nhiều năm. Thẩm Thương Minh nói:
- Làm tốt.
Hắn dừng một chút:
- Có thể thực chiến.
Chu Diễn thở ra một hơi, tâm tình cũng đã thả lỏng hơn.
Thẩm Thương Minh nói:
- Cầm âm phù hợp với đao pháp, sau khi chết đi tinh phách ngưng tụ không tan, chắc chắn không phải người đơn giản.
Chu Diễn ăn như hổ đói nói:
- Dù sao ta cũng chỉ là nhìn thấy hắn đánh đànlúc đi ngang qua, không cần phải biết tên của hắn, hắn cũng không hỏi lai lịch của ta, như vậy cũng rất tốt.
- Là một nhạc công tốt.
Nước chảy róc rách, tiếng đàn không dứt.
Nam tử mặt đen dường như đang hạ ngón tay xuống.
Cầm vận thanh u, trải qua thời gian lâu dài, thiếu niên hiệp khách kia đã đi xa.
Hắn cũng chỉ mỉm cười.
- Hảo hiệp khách.
Từ từ tản đi, cuối cùng vì vậy mà có tiếng nói.
Kiếp này kiếp này, duyên này tương phùng một hồi.
Ngày thứ hai, lúc Chu Diễn tỉnh ngủ, phát hiện tay mình có một dây đàn, yên tĩnh nằm, lúc gió thổi qua mình sẽ có tiếng đàn mỹ lệ vang lên.
Dịch và Biên: Khangaca