Chân Quân Giá Lâm

Chương 24. Dáng Vẻ Hăng Hái

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Đây là con đường của chính ngươi, ta sẽ không ra tay.

Thẩm Thương Minh ném cành cây vào đống lửa, để ngọn lửa bốc cao hơn, nơi này cách sào huyệt lũ sơn tặc không xa, hôm nay hành tẩu hao tổn tinh lực, Thẩm Thương Minh để Chu Diễn nghỉ ngơi trước, ngày mai tìm sơn tặc Song Thúy Phong trong cáo thị thử đao.

Chu Diễn hơi khẩn trương, gật đầu.

Thẩm Thương Minh lời ít ý nhiều:

- Giữa sinh tử, chỉ có thể dựa vào chính mình.

- Đừng lơi là cảnh giác, nhưng cũng không cần quá mức căng thẳng.

- Nếu ngươi chết ở đó, ta sẽ báo thù cho ngươi.

- Nhưng trước đó ta sẽ không xuất thủ, Chu Diễn, hãy nhớ kỹ, đừng trông cậy vào ta, ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình cùng thanh đao trong tay ngươi.

Hôm nay Thẩm Thương Minh nói năng nghiêm khắc, cuối cùng nhóm thêm lửa:

- Ngủ đi.

Chu Diễn ôm đao ngủ, mặc dù trong lòng khẩn trương, sợ hãi, chờ mong, hưng phấn, nhưng từ khi tập võ đến nay, thân thể hắn càng ngày càng cường tráng, rất nhanh đã ngủ thiếp đi, hô hấp đều đặn.

Thẩm Thương Minh mở mắt, ánh mắt nhìn về phía hắc mã bên kia.

Con chiến mã phì phì mũi, thành thành thật thật đi đến bên cạnh Chu Diễn, đầu tiên là hơi khụy gối, phát hiện ánh mắt Thẩm Thương Minh trầm tĩnh, liền bất đắc dĩ thở dài, sau đó nằm xuống đất chắn gió cho Chu Diễn, cũng khiến hắn ấm áp hơn.

Thẩm Thương Minh cầm hoành đao của mình nói:

- Bảo vệ nó.

Chiến mã biên quân, một vó có thể đạp nát đầu Thương Lang. Có thể đạp binh sĩ mặc trọng giáp văng xa hơn một trượng, áo giáp vỡ vụn.

Chiến Mã Thông Linh khẽ gật đầu.

Thẩm Thương Minh cầm hoành đao, chuẩn bị chăn mỏng cho Chu Diễn, thấy Chu Diễn hô hấp vững vàng, ngủ say sưa, liền đứng dậy, sau vài bước đã biến mất trong dãy núi.

...

Song Thúy Phong Tụ Nghĩa Đường, một gã đầu trọc đang uống rượu, cơ bắp cuồn cuộn, lồng ngực xăm hình hoa văn cười lớn:

- Ha ha ha, nghe nói, lại có du hiệp nào đó dám vạch trần bảng trại của chúng ta? Xem ra, trại của chúng ta lại phải khai trương rồi!

- Đúng vậy, đều nhờ đại ca!

- Các trại khác đều đang nghĩ cách đi cướp bóc đám dân đen, haiz, cũng không nghĩ tới những người chân đất kia, trước bị phản quân càn quét, sau lại bị quan quân càn quét, cuối cùng còn bị tàn binh càn quét, có thể giữ lại được bao nhiêu tiền?

- Không bằng chúng ta, cướp bóc đám du hiệp này là được rồi, đám du hiệp này ít nhất đáng giá hơn so với những tên dân đen thấp cổ bé họng kia, đao kiếm trên người làm sao cũng có thể bán bảy tám trăm văn, lại thêm ngựa, lộ phí, hắc hắc, từng tên béo múp míp đấy.

Đám sơn tặc cười lớn, chúng cố ý lưu lại một ít manh mối cho quan phủ phát hiện, hơn hai mươi người bị thương, trong đó đại bộ phận là chém bị thương, giết mấy người, đây là quan phủ sẽ treo giải thưởng, nhưng sẽ không dốc sức lục soát núi.

Những giải thưởng này sẽ hấp dẫn rất nhiều du hiệp.

Sau đó chúng sẽ giết chết những du hiệp này.

Cướp bóc du hiệp sẽ có thu hoạch lớn hơn nhiều so với cướp bóc dân chúng, chúng còn cố ý che giấu thực lực, bảo đảm người đến phán đoán sai lầm đối với đám người mình, nên mất cảnh giác, Song Thúy Phong chính là dựa vào phương pháp như vậy hoành hành bá đạo, sống sung sướng trong mấy năm qua.

Tên đầu lĩnh lặng lẽ cười lạnh:

- Mấy ngày nữa khai trương một lần, giết tên du hiệp kia!

- Ha ha, lần này chúng ta chuẩn bị đồ vật vô cùng tốt, có nỏ, còn có bẫy rập, có độc dược, phía trước đào hố sâu, phía sau bày mấy đứa trẻ kêu khóc, không sợ những du hiệp kia không mắc câu.

Chúng cười nâng chén cạn ly, có một tên cao gầy tính đi ra ngoài giải quyết, vừa đẩy cửa ra thì trên bầu trời vang lên tiếng sấm nổ một tiếng, dưới ánh chớp, một nam tử cao gần tám thước đứng ngoài cửa, cực kỳ hùng tráng.

Đường triều có đại thước, tiểu thước, thời điểm nói đến chiều cao, là dùng tiểu thước.

Chu Diễn từng tính qua, chiều cao Thẩm Thương Minh khoảng tám thước, dựa theo kích thước quen thuộc của hắn, đại khái cao một mét chín sáu, nếu như toàn thân mặc giáp trụ, đạp chiến ngoa đế dày, mũ trùm đầu, toàn bộ cao sẽ trực tiếp đột phá hai mét ba, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống.

Một cỗ sát khí đập vào mặt, tên cao gầy kia tự xưng là ngoan độc, từ trước khi thiên hạ đại loạn đã hoành hành trong thôn, giết qua mười hai mười ba mạng người, đã giết người không ghê tay nhưng mà đối mặt với nam nhân cao hơn mình một cái đầu này liền sợ hãi nói không nên lời.

Người bên trong cười hô:

- Làm sao vậy? Lão Lục, ha ha ha, đừng tè ra quần ở cửa chứ.

- Xấu mặt!

Mọi người bên trong nhìn thấy, tên cao gầy kia cứng đờ quay đầu.

Khuôn mặt xưa nay luôn cười gằn co rúm, một đôi mắt lồi ra, nước mắt không ngừng chảy xuống, tiếng cười bên trong đột ngột im bặt, sau đó chúng nhìn thấy có người chậm rãi đi ra từ trong bóng tối.

Mái tóc đen cuộn lại, râu ria xồm xoàm, một ngươi mắt lạnh như băng, một tay xách đầu tên cao gầy kia, hai chân gã cách mặt đất, như con thỏ bị mãnh hổ cắn cổ, không thể động đậy.

- Cái gì?!!

- Kẻ địch lợi hại!

Đám sơn tặc kinh hãi, tên đầu lĩnh lập tức lật bàn rút trường thương ra. Gã đầu trọc lấy hai lưỡi búa Tuyên Hoa ra, xoay tròn chém về phía Thẩm Thương Minh. Nơi này bỗng chốc hỗn loạn.

Thẩm Thương Minh mặt không đổi sắc, ném tên cao gầy kia ra.

Gã bị cây rìu chặn ngang chặt đứt, kêu thảm thiết, búa mất chuẩn đầu, trường thương xoay quanh đã đâm tới, hoành đao trong tay Thẩm Thương Minh chém xuống trực tiếp bổ đôi thanh trường thương này từ đầu thương, hoành đao bổ tới trước mặt tên đầu lĩnh, khảm sâu vào trong mặt hắn.

- Đại ca!!!

Gã đầu trọc vung mạnh búa tròn bổ tới.

Khuỷu tay Thẩm Thương Minh đột nhiên lùi lại, tấc kình.

Xương cột sống phía sau gã đầu trọc đột nhiên nhô ra, đã bị chấn gãy, hai mắt trừng lớn, máu đen sền sệt chảy ra từ miệng, tê liệt ngã xuống đất, Thẩm Thương Minh đạp một cước về phía trước, tên đầu lĩnh trực tiếp quỳ trên mặt đất, đầu rũ xuống.

Thẩm Thương Minh nắm chặt chuôi đao.

“Ba!!!”

Một cây gậy gỗ to bằng cổ tay đánh lên vai Thẩm Thương Minh, trực tiếp vỡ nát.

Thẩm Thương Minh không quay đầu lại, mà nắm tay vung ngang.

Nắm đấm nện lên mặt tên đánh lén, gương mặt hắn nhanh chóng biến dạng, răng bay tứ tung, cả người nện vào vách tường, tắt thở, Thẩm Thương Minh nắm chuôi đao, một cước giẫm lên bả vai tên đầu sỏ, chậm rãi rút đao ra.

Lưỡi đao giống như cưa sắt, tên đầu sỏ thích tra tấn người đau đến tắt thở.

Chỉ trong nháy mắt, Thẩm Thương Minh đã giết hết cao thủ trong ổ tặc, sau đó xác định những tiểu đầu mục còn lại, sơn tặc bình thường sẽ gây áp lực cho Chu Diễn, nhưng không đủ để uy hiếp tính mạng hắn.

Hắn đi tìm những người bị sơn tặc bắt được, cởi trói cho họ sau đó bảo họ trốn đi, trước tiên không nên xuống núi.

Một nữ nhân có vẻ từng đọc sách nói:

- Đại hiệp, ngài không cứu chúng tôi xuống núi sao?

Thẩm Thương Minh nói:

- Hai canh giờ nữa sẽ có một thiếu niên, hắn sẽ cầm đao tới đây đánh bại bọn cướp, cứu các ngươi.

Cô nương sửng sốt, đánh giá Thẩm Thương Minh, nói:

- Xin hỏi, tại sao lại là hắn?

Thẩm Thương Minh tiện tay rung nhẹ, máu trên hoành đao rơi xuống đất, nam nhân lạnh lùng xoay người, bóng lưng cao lớn, một tay hắn nắm hoành đao, lưỡi đao lần theo vỏ đao chậm rãi đâm vào, trước mắt lại nhớ lại lúc còn trẻ.

Trong biên quân, các lão binh sẽ vụng trộm dọn dẹp trận địa Man tộc trước, sau đó để tân binh đi, trước khi đi cố ý nói rất đáng sợ để bọn họ trước đó sợ hãi muốn chết, để bọn họ cuối cùng sợ đến phát phiền rồi vượt qua sợ hãi,s ẽ dốc hết toàn lực ở thời điểm chiến đấu.

Sau đó lại chúc mừng thắng lợi của mình.

Thắng lợi lần đầu tiên của thời niên thiếu sẽ vĩnh viễn khích lệ bọn họ, cho dù là ở lúc tuyệt vọng vẫn có một tia hy vọng cuối cùng, đó là ý nghĩa thắng lợi ban đầu, cũng là ngọn lửa các đời chiến hữu truyền lại.

“Hắc, tiểu tử, làm không tệ!”

Áp lực bức bách, thực chiến mạo hiểm, cùng với thắng lợi cần thiết.

Lưỡi đao vào vỏ, chuôi đao va chạm phát ra tiếng vang giòn tan hòa lẫn dư âm lưỡi đao.

“Bởi vì hắn còn trẻ.”

Hắn không nói ra câu này, chỉ nghĩ trong lòng.

"Thiếu niên lang, nên hăng hái, thần thái phấn chấn."

"Hắn không thể thua."

"Ít nhất, không thể để thua lần này."

Lúc Chu Diễn tỉnh lại, ánh mặt trời rơi vào khóe mắt thiếu niên, hắn bỗng nhiên lười biếng ngồi dậy, nhìn thấy Thẩm Thương Minh đang ngồi dựa vào gốc cây bên cạnh ngủ, trong ngực ôm thanh hoành đao, hô hấp đều đặn.

Chu Diễn cẩn thận đi rửa mặt, sau đó nấu một bát cháo.

Lúc Thẩm Thương Minh tỉnh lại, nghe được tiếng lưỡi đao phá không, nhìn sang, Chu Diễn đang luyện đao, cẩn thận tỉ mỉ, tiếng lưỡi đao phá không đã trở nên có tiết tấu riêng.

Bên hông thiếu niên treo một dây đàn làm thành vật trang sức, nương theo tiếng đao của Chu Diễn, phát ra tiếng đàn cao thấp đan xen ở trong gió.

Thẩm Thương Minh nhìn bát cháo, nhìn thấy hắc mã đang ăn bánh đậu.

Hắn ấn đao, ngửa đầu dựa vào thân cây, cho dù là thân thể phiêu linh như vậy, lại có một loại cảm giác an tâm khó hiểu, hắn buông đao xuống, bưng bát cháo thịt ấm áp, chậm rãi uống, nghĩ.

“Thật sự là, xa xỉ…”

Giọng nói Thẩm Thương Minh trầm trầm, nói:

- Chuẩn bị lên, ta sẽ không ra tay.

- Đây là chuyện của ngươi.

- Thành bại, đều do chính mình.

Chu Diễn dùng sức gật đầu, hắn bước lên sơn trại Song Thúy Phong, bọn sơn tặc ngủ một giấc, còn không biết toàn bộ át chủ bài của mình đã bị tiêu diệt, thấy một thiếu niên tới, chỉ cảm thấy lại tới món hàng ngon, từng tên la hét, xông lên.

Chu Diễn thở ra một hơi, cầm đao.

Đao phong ra khỏi vỏ.

Dịch và Biên: Khangaca