Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trần Thiếu Thanh ngơ ngác đứng yên thật lâu, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
- Đây cũng là vận khí của mình, người khác cũng không hâm mộ được.
Trần Thiếu Thanh tự nhủ, nhảy lên liễn xe nhìn cha mẹ hô:
- Cha mẹ, đợi lát nữa con sẽ đi đón con dâu của hai người trở về!
Tiếng pháo nổ vang, trong tiếng pháo vui mừng hớn hở, đội ngũ đón dâu của Trần Thiếu Thanh cũng phóng lên cao, chạy tới Giang Tô – Nam Kinh!
Hôm nay vẻ mặt Diêu Tông Mộc tràn đầy hồng quang, tinh thần phấn khởi, nhìn qua như trẻ hơn mười mấy tuổi, sống lưng thật thẳng, toàn thân lộ ra một cỗ thần thái tự tin.
Diêu gia gả con gái, là con gái của Tạ Hiểu Di đã thất lạc gần hai mươi năm, hơn nữa con gái Diêu gia được gả cho Diệp Dương Thành trấn Bảo Kinh huyện Ôn Nhạc.
Cái gì? Không biết Diệp Dương Thành là ai? A…biết Ngự Long thần tôn không đây? Đúng vậy, Diêu gia phát đạt rồi, lại có quan hệ thông gia với thần tiên…
Ngự Long thần tôn làm sao nhận thức con gái Diêu gia? Hãy nhìn xem, hãy nhìn xem! Kiến văn hạn hẹp! Nghe nha, Ngự Long thần tôn chuyển kiếp đầu thai, khi còn chưa hồi phục trí nhớ đã quen biết với con gái Diêu gia, người ta trải qua thật nhiều khó khăn mới quay về thiên đình, việc làm đầu tiên chính là cưới con gái Diêu gia làm vợ!
Những lời đồn tương tự càng truyền càng xa, thật nhiều người nghe tin đều chạy tới Diêu gia, chờ đợi tận mắt chứng kiến hôn lễ có một không hai này.
Tạ Hiểu Di đứng trước cửa sổ lầu hai nhìn chồng đang tiếp khách bên dưới khẽ mỉm cười, quay đầu lại nói:
- Mạn Ny, sao mẹ cảm thấy được người sắp gả đi không phải là con mà là cha con đâu?
Lâm Mạn Ny bối rối đỏ mặt, Tạ Hiểu Di nhìn thấy bộ dáng con gái, không khỏi cười trấn an:
- Đã sắp gả cho người ta, còn ở đây miên man suy nghĩ gì thế? Phải rồi, con có biết trong ti vi nói gì không?
- Cái gì?
Lâm Mạn Ny ngạc nhiên hỏi.
- Họ đều nói con là cô gái may mắn nhất từ trước tới nay.
Tạ Hiểu Di hòa ái cười, vuốt ve vương miện trên tóc con gái, nói:
- Mẹ cũng cảm thấy được Mạn Ny của mẹ là cô dâu xinh đẹp nhất xưa nay!
Trên lầu, Lâm Mạn Ny, Tạ Hiểu Di cùng bốn phù dâu đang cười nói, mà ở dưới lầu Diêu Tông Mộc ngày càng lo lắng bận rộn không thôi.
Nhiều người vây xem như vậy, đoàn xe rước dâu làm sao đi vào? Nếu để đoàn xe bị chặn bên ngoài, làm trễ ngày lành tháng tốt, thật có vấn đề!
- Làm sao bây giờ?
Cảnh tượng này làm Diêu Tông Mộc trợn tròn mắt.
Ngay trong lúc hắn còn đang sững sờ nhìn dòng người càng lúc càng đông đúc tràn vào, ở trên không trung loáng thoáng truyền tới tiếng nổ mạnh bùm bùm cách cách vang vọng…
- Tiếng pháo nổ?
Nghe thanh âm tiếng nổ mơ hồ kia, Diêu Tông Mộc ngây người sửng sốt, sau đó liền giật mình, đội ngũ đón dâu đã tới!
Hôn lễ theo truyền thống Hoa Hạ, đội ngũ đón dâu một đường đi tới một đường đốt pháo, dùng điều này ám chỉ lời chúc mừng, cho nên từ xa truyền tới thanh âm tiếng pháo nổ tuyệt đối báo tin Diệp Dương Thành đã tới.
Vừa nghĩ tới đây, Diêu Tông Mộc vội vàng xoay người vào nhà hô:
- Quang, mau ra đây! Mau!
- A, tới đây.
Một đứa bé tám tuổi mặc Hán phục chạy ra, trên khuôn mặt non nớt tràn đầy thần sắc tò mò, hỏi:
- Cậu, làm sao vậy?
- Lập tức bưng nước trà ra đi.
Đứa bé tên Lý Định Quang, là cháu trai của Diêu Tông Mộc, được chọn làm nam đồng hôm nay. Nhìn thấy Lý Định Quang chạy ra, Diêu Tông Mộc liền nói:
- Nhanh lên!
- Dạ…
Lý Định Quang hô một tiếng, lại xoay người chạy vào nhà.
Lúc này trên không trung đột nhiên giáng xuống một vầng cầu vồng rộng chừng hai thước, ngưng tụ như thực chất, ngay lúc mọi người ngạc nhiên kinh hô, thanh âm tiếng pháo càng thêm rõ ràng.
Ba trăm linh bộc tạo thành đội ngũ đón dâu, sáu mươi ba liễn xe cùng kiệu hoa, do một chiếc kim sắc liễn xe dẫn đầu, điểm xuyết màu đỏ đầy vui mừng, dưới ánh mặt trời chiếu xuống tản ra kim quang dịu dàng, như mộng như huyễn.
Trên liễn xe chính là nhân vật chính hôm nay – Diệp Dương Thành.
Kiệu hoa đi theo phía sau, do bốn gã linh bộc nâng lên, kiệu hoa màu đỏ lộng lẫy vô cùng, không hề nghi ngờ, kiệu hoa là dành cho Lâm Mạn Ny.
Trên sáu mươi hai liễn xe còn lại chính là bạn bè thân thích của Diệp gia, thanh niên nam giới là chủ yếu, bọn họ cũng nhận nhiệm vụ đốt pháo báo tin mừng.
Cả đội ngũ đón dâu nhìn qua rạng rỡ sinh huy, nhất là những linh bộc nâng liễn xe cùng kiệu hoa bước chậm trong hư không, lại có đội thần sử ẩn thân trên bầu trời rải hoa không ngừng, đem cả đội ngũ đón dâu nổi bật như trong mộng cảnh.
- Đến rồi đến rồi!
Đội ngũ đón dâu hiện thân, lập tức khiến cả hiện trường náo động, mọi người không ngừng hoan hô, sóng âm cơ hồ bao trùm cả huyện thành Long Hóa!
Giờ khắc này cả huyện Long Hóa đều sôi trào.
Cầu vồng lắng xuống như chiếc cầu thông thiên, đội ngũ đón dâu dừng trên không trung cách mặt đất chừng tám mươi thước, cũng không đi xuống.
Lúc này phóng viên truyền thông lẫn trong đám người như phát điên không ngừng bấm máy, dùng tốc độ nhanh nhất chụp được vô số tấm hình, mà ảnh chụp cũng nhanh chóng được truyền bá.
Diệp Dương Thành khẽ cười, kéo vạt áo đi ra liễn xe, bước lên thiên kiều cầu vồng như thật như ảo kia.
Chương 953-994-995: Đón dâu- Đi ra rồi! Đi ra rồi!
Diệp Dương Thành vừa xuất hiện, lập tức dẫn phát náo động, thật nhiều người quỳ xuống đưa lên lời chúc phúc chân thành nhất của mình.
Là một trong những phù dâu hôm nay, một cô gái không nhịn được lẩm bẩm:
- Cầu vồng trải đường, hoa kiệu lăng không…Mạn Ny, cô cũng thật hạnh phúc đâu.
Lúc này Diệp Dương Thành đã xuất hiện ở cửa lớn Diêu gia, Lý Định Quang nhanh chóng bưng khay trà đi tới trước mặt hắn, có chút tò mò lại khẩn trương nói:
- Chú rể, thỉnh uống trà.
- Ha ha, vất vả.
Diệp Dương Thành mỉm cười lấy ra bao lì xì, bên trong đựng 8888 đồng, ngụ ý may mắn. Hắn đặt bao lì xì lên khay trà, lại cầm chén trà nhấp nhẹ một hớp.
Đi xuyên qua hành lang, Diệp Dương Thành tiến lên lầu đẩy cửa, liền thấy được Lâm Mạn Ny đang xấu hổ ngồi trên giường…trang sức vô giá đeo trên người nàng, dưới ánh đèn có vẻ dị thường xinh đẹp động lòng người.
Nhìn thấy hắn vào phòng, Lâm Mạn Ny cúi đầu không nói chuyện, Diệp Dương Thành hắng giọng nói:
- Mẹ vợ, con cần đón cô dâu đi rồi!
- Đón đi.
Tạ Hiểu Di sảng khoái gật đầu đáp, đem Lâm Mạn Ny giao cho Diệp Dương Thành.
Hơn một phút sau Diệp Dương Thành cầm theo dây đỏ dìu Lâm Mạn Ny đi xuống lầu, khi hai người xuất hiện, hiện trường lập tức sôi trào!
- Thần hậu! Thần hậu! Thần hậu!
Vô số người lớn tiếng hoan hô, đưa lên lời chúc phúc chân thành, tiếng hoan hô vang vọng bầu trời.
Lúc này Tạ Hiểu Di cũng đã đi xuống, đứng cạnh Diêu Tông Mộc, đôi mắt lóe lên nước mắt trong suốt…
- Đi thôi.
Cô dâu vào kiệu hoa, chú rể lên liễn xe, hết thảy chuẩn bị xong, Diệp Dương Thành nhẹ giọng cười, đội ngũ đón dâu chậm rãi quay đầu bay về nhà.
Cùng lúc đó, bên cạnh trang viện ngoại thành Nam Kinh thị tỉnh Giang Tô, đội ngũ đón dâu của Trần Thiếu Thanh cũng đã đáp xuống cửa trang viện, đang nghe theo chủ trì của Tằng Quốc Xuân tiến hành nghi thức tế tổ.
Sau một phen dâng hương, cầu phúc, chia tay, Tằng Quốc Xuân có chút phức tạp nhìn con rể, trong lòng loạn thành một đoàn.
Nghĩ tới người sau lưng con rể, Tằng Quốc Xuân chỉ có thể thở dài cười khổ, ai biết được Trần Thiếu Thanh lại có quan hệ thâm hậu như vậy với người kia đây?
Chính phủ Hoa Hạ đã giải tán, vị bí thư tỉnh ủy như hắn tạm thời ở lại trong nhà, chờ đợi điều lệnh mới nhất của chính phủ liên bang.
Có thể sẽ là khu trưởng khu vực nào đó, cũng có thể là quan chức bộ môn, nhưng vô luận là thế nào cũng không so sánh được với con rể của hắn, Trần Thiếu Thanh!
Bộ trưởng bộ giám sát liên bang địa cầu! Đây là quan chức nắm giữ thực quyền chân chính!
Lắc đầu đem mọi ý nghĩ gác sang một bên, Tằng Quốc Xuân cố gắng duy trì dáng tươi cười hòa ái, cầm dây đỏ tiến tới nói:
- Từ giờ trở đi, cha đem Diệu Diệu giao cho con.
- Cha an tâm, con nhất định sẽ chiếu cố tốt cho Diệu Diệu.
Trần Thiếu Thanh nghiêm túc nói.
Sau một phen cáo biệt, Tằng Diệu Diệu đi lên kiệu hoa, trong tiếng pháo nổ vang, đội ngũ đón dâu lại phóng lên trời cao.
Tằng Hán Quang vui tươi hớn hở, lẩm bẩm:
- Thành tích sẽ không thấp hơn lão gia tử…hắn quả nhiên làm được, bộ trưởng bộ giám sát liên bang địa cầu, tay cầm thực quyền…địa vị cao tuyệt đối không thua kém tổng thống một quốc gia!
…
Hai đội ngũ thuận lợi đón dâu, phóng viên truyền thông canh giữ ngay trang viện trấn Bảo Kinh bắt đầu vội vàng chuẩn bị, màn ảnh nhắm ngay không trung, chờ mong đội ngũ đón dâu trở về.
Cả Diệp gia trang viên đắm chìm trong không khí vui mừng, ngay trên không trung cách trang viên chừng 40km, đội ngũ đón dâu của Diệp Dương Thành đã tụ hợp cùng đội ngũ của Trần Thiếu Thanh.
Đã hơn ba giờ chiều, trên bầu trời tiếng pháo vang rền, hai đội ngũ đón dâu rốt cục trở lại.
- Chào các khán giả, tôi là phóng viên Lưu Ngải Nam thuộc đài truyền hình trung ương Hoa Hạ trước kia, nay là kênh tổng hợp liên bang địa cầu, vị trí hiện tại của tôi là ở hiện trường hôn lễ của Ngự Long thần tôn Diệp Dương Thành cùng bạn của ngài là Trần Thiếu Thanh, đây là hình ảnh hai đội ngũ đón dâu trở về, mà hai cô dâu may mắn…
Một nữ phóng viên hơn hai mươi tuổi đang cầm microphone nhìn vào màn ảnh, mang theo vẻ hâm mộ báo cáo tình huống, sau đó tránh sang một bên lộ ra hình ảnh hai đội ngũ đón dâu đang quay trở về.
Một nữ phóng viên da trắng khác nhìn vào màn ảnh nói tiếp:
- Hiện tại hình ảnh các vị đang nhìn xem chính là những người đến tham dự hôn lễ hôm nay.
- Vị mặc Hán phục màu tử kim bên trái, áo dài kim sắc, vị trí trước ngực thêu thụy thú kỳ lân, chính là người đứng đầu thế tục Cửu Tiêu thần điện, cũng là người lãnh đạo tối cao trong liên bang địa cầu, Trương Hiểu Phi tiên sinh, ngài là chung cực tín đồ của Ngự Long thần tôn bệ hạ, đã may mắn nhận được thiệp mời…
- Vị thứ ba bên tay trái, lão nhân mặc Hán phục là một trong bốn vị phó tổng thống liên bang, nguyên ủy viên thường vụ cục chính trị trung ương chính phủ Hoa Hạ Vương Bằng Sơn, đã nhận được thiệp mời…
- Vị thứ tư bên tay trái cũng là lão nhân mặc Hán phục, mặc dù không đảm nhiệm chức vụ trong liên bang địa cầu, nhưng ngài là người lãnh đạo tối cao chính phủ Hoa Hạ, tổng bí thư Đường Quốc Nghiệp, lần này lấy thân phận tư nhân nhận được thiệp mời…
Ba nhà truyền thông không ngừng tiến hành tiết mục quay chụp tại hiện trường, dùng cách này thu hút ánh mắt của khán giả toàn cầu.
Hai cầu vồng từ trên trời giáng xuống, hai hài đồng cầm theo quả quýt vàng tươi nhanh chóng chạy tới dưới chân cầu vồng, ngẩng đầu chờ đợi sự xuất hiện của cô dâu mới…
Lúc này Diệp Dương Thành cùng Trần Thiếu Thanh đồng thời bước xuống liễn xe, cùng hô lên:
- Cô dâu, nên hạ kiệu!