Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Phi hành viên Lương Chấn Khang Kiêu Hổ chiến cơ 212, số hiệu 004562149 thuộc quân đoàn đệ tam chiến cơ khu hành chính Mạch Khắc Tư vương quốc Khắc Lỗ, xin chào ngài!
Lương Chấn Khang hoành tay phải trước ngực, cúi thấp chín mươi độ:
- Cảm tạ ngài tiêu diệt Xích Đồng Địa Hùng, công tích của ngài thật cao hơn trời!
- …
Diệp Dương Thành ngẩn người, lúc này hắn mới biết nguyên lai người ta đến cảm tạ, mà không phải tìm hắn phiền toái…
Diệp Dương Thành hòa thiện gật gật đầu, hỏi:
- Có chuyện gì sao?
- Ách…
Lương Chấn Khang chỉ đơn thuần đi tới cảm tạ, làm gì còn có chuyện nào khác? Hắn lập tức ngây ngẩn cả người, không biết nên làm sao trả lời.
Nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của hắn, Diệp Dương Thành chợt hiểu ra, chỉ cười không nói gì, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung.
Diệp Dương Thành vừa đi, Lương Chấn Khang chợt phản ứng, theo bản năng nhìn theo hô:
- Tiên sinh, thi thể…
Diệp Dương Thành đã sớm đi xa, làm sao còn nghe tiếng gọi của hắn? Vật phẩm đáng giá nhất trên thân dị thú chỉ có trái tim cùng thú hạch, nhưng thi thể giá trị thật không thấp.
Tỷ như Xích Đồng Địa Hùng, xương cốt, máu thịt, thậm chí da lông đều là hàng hóa giá cả cực cao, nhất là đầu óc cùng túi mật, chỉ kém hơn trái tim một chút.
Giá trị một Xích Đồng Địa Hùng tuyệt đối là số tài sản mà người thường mơ ước, nhưng không nghĩ tới Diệp Dương Thành lại trực tiếp bỏ đi, chẳng lẽ…
- Đi rồi, vị tiên sinh kia là cường giả có huy chương, có lẽ không cần số tiền này đi.
Lương Chấn Khang cười khổ lắc đầu, nhưng hắn không biết nếu ý nghĩ này bị Diệp Dương Thành biết được sẽ hối hận như thế nào!
Diệp Dương Thành rời khỏi được năm phút, ba mươi chiến cơ liên tục đáp xuống cách thi thể Xích Đồng Địa Hùng chừng mười thước, hơn trăm quân nhân bước xuống, đi đầu là một nam tử trung niên hơn bốn mươi tuổi.
- Lương Chấn Khang trung sĩ, vị tự do dong binh tiên sinh kia đâu?
Nam tử trung niên khí tràng thập phần mãnh liệt, tạo cho người ta một loại áp lực lớn lao.
Lương Chấn Khang nhanh chóng hành lễ, đáp:
- Ngài trung tá, vị tự do dong binh tiên sinh kia đã rời khỏi.
- Đi rồi?
Trung tá quan quân không khỏi có chút kinh ngạc, nhìn Lương Chấn Khang, lại nhìn thi thể dị thú, hỏi:
- Chẳng lẽ hắn không gọi anh đem thi thể đưa về thành trấn sao?
Là một dong binh tự do, Diệp Dương Thành có quyền lực hạ lệnh cho Lương Chấn Khang dẫn người di chuyển thi thể dị thú mình đánh chết đưa tới thành trấn gần bên cạnh.
Nhưng Diệp Dương Thành là người bên ngoài đến, làm sao biết được nhiều tri thức như thế?
Nghe được trung tá hỏi chuyện, Lương Chấn Khang trả lời:
- Không có, ngài trung tá.
- Kỳ quái…hắn đeo huy chương gì vậy?
Trung tá kỳ quái nhíu mày hỏi.
- Là đồng chương, ngài trung tá.
Lương Chấn Khang thành thật hồi đáp.
- Chỉ là đồng chương sao?
Trung tá cau mày, theo lý mà nói đồng chương tự do dong binh cũng không nhiều tiền, thi thể dị thú như Xích Đồng Địa Hùng không lý do gì bỏ qua không lấy.
Trong lòng nổi lên nghi hoặc nồng đậm, trung tá đi tới cạnh thi thể dị thú, dừng bước ngay đầu của nó, ngồi xổm xuống đưa tay sờ soạng lên gáy nó.
Ước chừng nửa phút sau trung tá khiếp sợ nói:
- Là chỗ giao hội của khung xương! Hắn lại dùng một kiếm đâm vào chỗ yếu ớt nhất của Xích Đồng Địa Hùng, lại là địa phương trí mạng nhất!
Trong khoảnh khắc giải quyết một đầu Xích Đồng Địa Hùng, hơn nữa công kích vô cùng sắc bén, chuẩn xác đâm vào địa phương trí mạng nhất của dị thú? Đây là thực lực của một đồng chương tự do dong binh sao?
Đây là một cường giả chân chính, chỉ có cường giả chân chính mới không để ý tới thi thể của Xích Đồng Địa Hùng, bởi vì bọn họ…có tiền! Tuyệt đối là như vậy! Trong lòng trung tá làm ra phán đoán.
- Chở thi thể Xích Đồng Địa Hùng về trong thành.
Trung tá khoát tay, thanh thản nhận lấy thi thể dị thú kia.
- Sư tôn nói qua, Vũ Không đại lục có hơn ba ngàn quốc gia nhân loại, vương quốc Khắc Lỗ chỉnh là một trong số đó mà thôi, hơn nữa thực lực chỉ là trung hạ du, không xem là cường thịnh.
- Nhưng Khắc Lỗ vương quốc có vài cường giả tương đương sơ giai thần tồn tại, điểm này thật không thể xem thường.
Đi trên con đường nhỏ trong khu rừng hoang vu, Diệp Dương Thành vừa đi vừa suy nghĩ, dù sao chỉ là mới đến, rất nhiều chuyện đều cần hắn chậm rãi đi thích ứng.
Đi thêm chừng mười phút, một tòa thành thị nhân loại xuất hiện trong tầm mắt của hắn…
- Thật hùng vĩ!
Diệp Dương Thành bị một màn trước mắt làm sợ ngây người.
Trước mắt là nhà cao tầng, thấp nhất cũng phải mấy trăm thước! Đây là một tòa thành thị nhân loại phát đạt cao độ, đây cũng chính là điểm vào của hắn khi đi tới phóng trục địa 308 này.
Thanh âm rầm rĩ trong thành thị vang vọng rõ ràng, Diệp Dương Thành quan sát một lát, tăng nhanh tốc độ đi tới.
Hắn chỉ có một năm thời gian lưu lại nơi này thăng cấp, cho nên phải nắm giữ hết thảy thời gian đem toàn bộ vấn đề cấp bách giải quyết, tỷ như đi thư viện đọc sách hiểu biết tình hình chỉnh thể của Vũ Không đại lục, ngày sau phương tiện cho hắn đi lại làm việc trên đại lục này.
Đối với Diệp Dương Thành mà nói, mọi thứ trước mắt vô cùng mới lạ, phương tiện giao thông đều là phi hành khí!
Tạo hình của phi hành khí thật khác nhau, thật nhiều hình tam giác, có rất nhiều hình tròn, còn có hình dáng như ổ bánh mì, đang không ngừng xuyên toa khắp nơi.
Ôm tâm tình mới mẻ, Diệp Dương Thành đi vào thành phố…
- Tự do dong binh tiên sinh tôn kính, hoan nghênh ngài đi vào thành thị số bảy khu hành chính Mạch Khắc Tư vương quốc Khắc Lỗ, xin hỏi ngài cần phục vụ gì sao?
Diệp Dương Thành vừa đi vào, sau lưng chợt vang lên thanh âm ngọt ngào của một nữ tử trẻ tuổi.
Hắn theo bản năng quay đầu liếc mắt nhìn, nhưng không phát hiện có người nào bên cạnh hắn…giải thích duy nhất, là đối phương không ở đây.
- Trình độ khoa học kỹ thuật thật cao ah.
Trong lòng Diệp Dương Thành tán thưởng một tiếng, thản nhiên gật đầu nhìn hư không hỏi:
- Địa điểm gần nhất để bán trái tim cùng thú hạch dị thú nằm ở đâu?
- Tự do dong binh tiên sinh tôn kính, địa điểm gần nhất hiện tại với ngài là 132m bên trái, ngài có thể đi tới đó bán chiến lợi phẩm của mình.
Thanh âm ngọt ngào lại vang lên.
Diệp Dương Thành gật đầu, cũng không hỏi thêm điều gì, đi thẳng về phía trái.
Đi thêm hơn 70m, hắn nhìn thấy một cửa hàng tên là Tinh Phẩm Chi Gia, cửa hàng nằm tầng trệt tòa cao ốc hơn 600m phía trước.
Diệp Dương Thành thoáng nhíu mày đi vào cửa hàng.
- Tự do dong binh tiên sinh tôn kính, xin hỏi ngài cần phục vụ gì sao?
Diệp Dương Thành vừa đi vào, một cô gái tóc vàng hơn hai mươi tuổi tươi cười nghênh đón.
- Ân, ta có một trái tim dị thú cần xử lý.
Có câu nói nếu không hiểu biết thì đừng mở miệng, Diệp Dương Thành nói một câu có vẻ hàm hồ, ít nhất sẽ không bại lộ nội tình của chính mình.
Quả nhiên cô gái không hề hỏi thêm điều gì, lập tức cười gật đầu nói:
- Mời tiên sinh.
Diệp Dương Thành gật đầu đáp ứng, đi theo cô gái vào bên trong cửa hàng.
Chương 961-1: Điểu thương hoán pháo (Thượng)Dọc theo đường đi hắn quan sát cách bài trí cùng hàng hóa trong cửa hàng, phát hiện nơi này làm sinh ý về dị thú, hàng hóa trưng bày bên ngoài đa số đều là công cụ, vũ khí dùng liệp sát dị thú, mà hàng hóa bên trong lấy thú hạch là chủ yếu.
Nhưng Diệp Dương Thành lại hoàn toàn không biết gì về hàng hóa nơi này.
Trong cửa hàng cũng có vài khách nhân, trong đó có hai người mặc quần áo giống Diệp Dương Thành, nhưng trước ngực trống rỗng.
Hai tự do dong binh vừa thấy hắn đi vào, khi chứng kiến đồng chương trên ngực hắn, trên mặt đều lộ vẻ kính sợ.
Có huy chương cùng không huy chương, vô luận thực lực hay địa vị đều khác nhau hoàn toàn, thậm chí nếu dong binh có huy chương có thể trực tiếp xử tử người thường mạo phạm mình…đây là đặc quyền, hơn nữa làm người sợ hãi.
Diệp Dương Thành đi theo cô gái tóc vàng vào một phòng riêng, bên trong có một nam tử khoảng ba mươi lăm tuổi đang ngồi, trong tay cầm một viên thú hạch màu đỏ nhạt đang cẩn thận quan sát.
Cô gái tóc vàng nói:
- Điếm trưởng, có một vị tự do tiên sinh tôn kính cần xử lý một trái tim dị thú.
- Nga?
Nam tử mặc áo khoác trắng ngẩn người, quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành liền đứng dậy nói:
- Xin hỏi là ngài cần bán ra trái tim dị thú sao?
Sắc mặt Diệp Dương Thành không chút thay đổi gật gật đầu, trực tiếp từ thứ nguyên không gian lấy ra trái tim màu đen của Xích Đồng Địa Hùng, đặt lên bàn làm việc của nam tử áo trắng.
- Trời ạ, là trái tim Xích Đồng Địa Hùng!
Nam tử sửng sốt, tiếp theo kinh hô một tiếng, thái độ càng thêm khiêm cung:
- Tự do dong binh tiên sinh tôn kính, xin hỏi ngài có lấy được thú hạch của Xích Đồng Địa Hùng hay không?
Có trái tim Xích Đồng Địa Hùng, nhưng không nhất định có được thú hạch, kỳ thật nguyên nhân rất đơn giản, dị thú cấp bậc như Xích Đồng Địa Hùng thường thường đều bị tự do dong binh tổ chức thành đoàn thể xử lý, sau khi thành công có người lấy trái tim, có người lấy thú hạch hoặc là mật gấu, còn có người chỉ phân tới thi thể không trọn vẹn, cho nên nam tử này mới có câu hỏi như thế.
Trên thực tế hắn cũng không ôm nhiều hi vọng, bởi vì huy chương của Diệp Dương Thành là đồng chương, loại dong binh tự do cấp bậc này rất không khả năng một mình đánh chết Xích Đồng Địa Hùng.
Một khi cùng người khác tổ đội, sau khi thành công cũng không khả năng để cho một mình hắn lấy đi thú hạch cùng trái tim trân quý nhất…cho nên hắn chỉ hỏi thăm mà thôi, không ôm hi vọng quá lớn.
Nhưng Diệp Dương Thành lại gật đầu, lấy ra một viên tinh thể trong suốt, hỏi:
- Anh hỏi cái này?
- Ách…
Nam tử sửng sốt, sau đó quá đỗi vui mừng nhanh chóng gật đầu nói:
- Đúng đúng rồi, chính là vật này! Tự do dong binh tiên sinh tôn kính, xin hỏi ngài có thể…
- Nói cái giá đi.
Xích Đồng Địa Hùng không phải chân linh dị thú, phàm là dị thú cấp bậc thấp hơn chân linh Diệp Dương Thành cũng không quá mức để ý, có thể đem đổi tiền vẫn tốt nhất, dù sao lưu trữ chỉ vô dụng.
Nhưng lời của hắn rơi vào trong tai nam tử ý tứ hoàn toàn thay đổi…Diệp Dương Thành cảm thấy lưu trữ vô dụng, nhưng hắn lại không chỉ đơn giản nghĩ mua một thú hạch cùng một trái tim dị thú mà thôi!
Xích Đồng Địa Hùng, còn là trưởng thành, thực lực đã khá cao, bình thường đều bị tổ đội bao vây tiễu trừ giết chết, hơn nữa tự do dong binh là một nhóm cường giả lưu lạc khắp nơi, hôm nay tổ đội với người này, ngày mai đã xuất hiện ngoài mấy vạn cây số.
Bởi vậy muốn lấy được trái tim cùng thú hạch tươi mới của nó, không phải là chuyện dễ dàng, nếu đem hai loại đồ vật này sử dụng phối hợp, hiệu quả càng thêm gia tăng thật lớn.
Kể từ đó giá cả của thú hạch hay trái tim tách ra bán tuyệt đối thấp hơn cùng bán một lượt tới năm lần.
Nếu Diệp Dương Thành có thể đồng thời lấy ra hai vật này cùng bán, đã nói rõ thực lực của hắn vượt xa tự do dong binh đồng chương bình thường, cho dù không phải một mình hắn giết chết Xích Đồng Địa Hùng, nhưng tuyệt đối là nhân vật linh hồn của tiểu tổ! Hơn nữa trên người hắn còn có vật phẩm không gian…thực lực đã miêu tả rõ ràng.
Nếu Diệp Dương Thành đã có ý bán ra, nam tử cũng không dám vị lừa gạt dong binh tự do có thực lực không tầm thường này, nhìn nhìn tỉ lệ lớn nhỏ của thú hạch cùng trái tim, thoáng cân nhắc chốc lát, hắn cắn răng nói:
- Tự do dong binh tiên sinh, nếu ngài nguyện ý bán ra thú hạch cùng trái tim Xích Đồng Địa Hùng, tôi có thể cấp cho ngài hai mươi triệu Vũ Không tệ!
Sau khi báo ra giá tiền của mình, nam tử thật cẩn thận nhìn khuôn mặt không chút thay đổi của Diệp Dương Thành, có chút khẩn trương hỏi:
- Ngài xem giá cả này thích hợp không?
Diệp Dương Thành làm sao biết có thích hợp hay không? Nhìn bộ dáng cẩn thận của nam tử kia, cũng không sợ bị hắn lừa gạt mình, nhưng vì cẩn thận Diệp Dương Thành vẫn hỏi:
- Anh có biết giá cả của loại Kiêu Hổ chiến cơ 212 là bao nhiêu không?
- Kiêu Hổ 212?
Nam tử sửng sốt, tuy không hiểu vì sao Diệp Dương Thành hỏi điều này, nhưng vẫn đáp:
- Kiêu Hổ chiến cơ 212 là chiến cơ kiểu cũ hai đời trước, hiện tại rất nhiều quốc gia đã thay đổi loại chiến cơ 214.
Hắn thoáng trầm ngâm chốc lát mới lên tiếng:
- Dựa theo báo giá trước mắt của chính phủ, Kiêu Hổ chiến cơ 212 khoảng một trăm năm mươi ngàn Vũ Không tệ.
- Một trăm năm mươi ngàn Vũ Không tệ, một trăm chiếc là mười lăm triệu…nhìn bộ dạng của chiến cơ kia không sai, không nghĩ tới lại là chiến cơ kiểu cũ quá hạn, xem ra giá trị của Vũ Không tệ thật kinh người.
Có so sánh này, Diệp Dương Thành đã có chút hiểu biết.
Hắn sảng khoái gật đầu, nói:
- Được, vậy thì hai mươi triệu đi, đúng rồi, máy phát xạ laser của tôi đã bị hư hao trong lúc chiến đấu, cửa hàng của anh có vũ khí laser thích hợp hay không?
- Có, tự do dong binh tiên sinh, ngài có thể lựa chọn trang bị vũ khí thích hợp nhất cho mình ở chỗ chúng tôi, loại máy cắt gọt mới nhất, tay cơ giới, trang bị phóng laser, chúng tôi còn có thật nhiều thú hạch năng nguyên đồng bộ cùng bán ra.
Thu mua một viên thú hạch cùng trái tim đã kiếm được hai triệu tiền lời, nếu khách nhân còn dùng số tiền kia tiêu phí ngay trong cửa hàng của mình…lần này ít nhất kiếm được trên dưới năm triệu!
Ánh mắt nam tử cười híp lại, vô cùng nhiệt tình giới thiệu:
- Nếu ngài tiêu phí vượt qua mười lăm triệu ở chỗ chúng tôi, ngài sẽ đạt được thẻ khách quý của Tinh Phẩm Chi Gia, có thể giảm giá 8 % trong toàn bộ vật phẩm mà ngài mua được.
Tinh Phẩm Chi Gia là một cửa hàng mắc xích, nhìn con số biểu hiện trên biển hiệu bên ngoài là có thể đoán được, giảm 8% xem như đã không tệ.
Diệp Dương Thành gật đầu cười cười, không nói thêm lời nào.
Nam tử nhìn thấy phản ứng của hắn thật cao hứng, lập tức thu lại thú hạch cùng trái tim trên bàn, nói:
- Tự do dong binh tiên sinh, ngài có thể lập tức lựa chọn trang bị vũ khí trong cửa hàng chúng tôi, sau đó chúng ta tiến hành kết toán, được chứ?
- Được.
Diệp Dương Thành khẽ gật đầu, đi theo nam tử rời khỏi phòng ra ngoài cửa hàng.
Chương 961-2: Điểu thương hoán pháo (Hạ)Đi tới quầy hàng bán vũ khí laser nhìn xem một vòng, Diệp Dương Thành phát hiện loại vũ khí này chủ yếu chia thành ba cấp bậc, thấp nhất là bốn trăm ngàn Vũ Không tệ đến một triệu Vũ Không tệ, tiếp theo từ ba triệu đến tám triệu, sa hoa nhất là vượt qua mười lăm triệu.
Ngoại trừ ba loại giá cả này, vũ khí laser giá cả từ một triệu, hơn hai triệu cũng không thấy, hoặc là lựa chọn loại kém, loại thường hay loại xa hoa mà thôi.
Quét mắt nhìn một vòng, Diệp Dương Thành nhận ra loại vũ khí laser mình đã dùng hỏng được yết giá năm trăm năm mươi ngàn Vũ Không tệ, nếu giảm bớt giá cũng là bốn trăm năm mươi ngàn…xem ra đồ vật trên người mình căn bản chỉ là vật phẩm loại kém mà thôi.
Diệp Dương Thành không khỏi có chút cười khổ…xem ra sư tôn hạ quyết tâm buộc mình phải độc lập ở thế giới này rồi.
- Tự do dong binh tiên sinh, ngài có thể lựa chọn loại vũ khí laser này.
Nam tử nhìn thấy Diệp Dương Thành chỉ nhìn mà không nói lời nào, cho rằng hắn không biết nên làm sao lựa chọn, liền cầm một vũ khí laser yết giá bảy triệu năm trăm năm mươi lăm ngàn đưa cho Diệp Dương Thành, nói:
- Đây là loại vũ khí laser đời 0362 được tập đoàn tài chính Mạc Đương mới nghiên phát ra tới.
Hắn nhẹ nhàng ấn nút, hoạt hóa trang bị năng lượng, một đạo hồng quang màu đỏ dài chừng chín mươi phân bắn ra, nháy mắt thành hình.
Cầm thanh kiếm laser huy vũ trong hư không hai vòng, nam tử nói:
- Thanh vũ khí laser này chủ yếu có hai địa phương hấp dẫn người, thứ nhất nó có thể tự do biến thành bốn loại hình thức chủy thủ, trường kiếm, đoản kiếm, đại đao, thứ hai nó trang bị hệ thống rối loạn năng lượng, nếu như người sử dụng gặp phải nguy hiểm, nháy mắt hoạt hóa hệ thống rối loạn năng lượng, trong vòng ba giây kíp nổ trang bị năng lượng của nó, tạo thành quấy nhiễu thậm chí thương tổn thật lớn cho đối thủ, tranh thủ thời gian tránh né cho người sử dụng.
- Nga?
Nghe được nam tử giới thiệu, hai mắt Diệp Dương Thành tỏa sáng, nghĩ nghĩ nói:
- Vậy chỗ của anh có vũ khí laser hình trường thương hay không?
Diệp Dương Thành đã có thói quen sử dụng trường thương, theo lý mà nói bàn long ngân thương là vũ khí thích hợp nhất với hắn, nhưng vũ khí chủ yếu của Vũ Không đại lục lại là laser, nói đúng ra 99% cường giả nơi này đều sử dụng vũ khí laser.
Cho nên nếu không gặp phải trường hợp bất đắc dĩ, Diệp Dương Thành không thể dùng vũ khí của mình, hắn nhất định cần dung nhập vào thế giới này.
- Trường thương?
Nam tử sửng sốt, gật đầu nói:
- Vũ khí laser hình dáng trường thương cũng có, nhưng loại vũ khí này yêu cầu cực cao, nhất là ổn định năng lượng, làm cho thật nhiều vũ khí laser khác không thể sánh bằng, bởi vậy loại vũ khí như thế giá cả rất đắt, rẻ nhất cũng là ba trăm triệu.
- Ba trăm triệu…
Diệp Dương Thành nhất thời lạnh lẽo, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn hắn không gom góp được nhiều tiền như vậy.
Diệp Dương Thành than nhẹ một tiếng, tạm thời dùng loại vũ khí này đi…hi vọng thanh vũ khí này không giống như thanh trước kia, chỉ dùng một lần đã bị tan khung.
- Vậy thanh này đi.
Diệp Dương Thành lắc lắc đầu, lại hỏi:
- Chỗ của anh có chiến phục thích hợp không?
Nam tử lắc đầu nói:
- Tự do dong binh tiên sinh, chiến phục có lưu lại tin tức cá nhân của ngài, nếu muốn đổi mới chiến phục ngài phải đến đại lầu hành chính đăng ký mới có thể thay đổi, chúng tôi không có chiến phục mà ngài cần dùng.
- Vậy sao…
Diệp Dương Thành giật mình gật đầu, xem ra chiến phục là bị chính phủ lũng đoạn, cửa hàng tư nhân bình thường căn bản không khả năng cũng không dám bán chiến phục.
Tiếp theo ngoài vũ khí laser, hắn còn đổi lại loại máy cắt gọt mới, tay cơ giới cùng một ít vật phẩm khác.
Cuối cùng tổng số tiền lên tới mười một triệu, hơn nữa mua xe máy cũng phải mua xăng dầu đi?
- Tự do dong binh tiên sinh, thú hạch năng nguyên trong cửa hàng chúng tôi cao nhất là lục cấp, thấp nhất là nhất cấp, chúng tôi có thể dựa theo yêu cầu của ngài tiến hành sửa đổi, đạt tới tiêu chuẩn ngài cần dùng.
Nam tử cười híp mắt nói:
- Ngài xem, ngài cần loại thú hạch năng nguyên cấp bậc nào?
Thú hạch dị thú dựa theo thuộc tính năng lượng bất đồng phân biệt, đại khái là thú hạch năng nguyên, thú hạch chiến tranh, thú hạch cuồng bạo cùng thú hạch chữa bệnh.
Thú hạch năng nguyên là loại nhiều nhất, cũng là loại thú hạch tiêu hao lớn nhất, giá cả khá thấp.
Thú hạch chiến tranh danh như ý nghĩa, cung cấp năng lượng cho vũ khí đường xa, cũng thuộc năng nguyên nhưng có thể dùng trong khoảng cách xa hơn, áp dụng cho kích quang thương, pháo laser…giá cả cao hơn thú hạch năng nguyên bình thường gấp ba, hơn nữa 90% thú hạch chiến tranh đều bị người chia cắt không còn.
Mà thú hạch cuồng bạo càng thêm cao ngất, bởi vì năng lượng không ổn định, loại thú hạch này thường dùng trong trang bị gợi lên năng nguyên, là loại sản phẩm tiêu hao duy nhất một lần, mỗi lần gợi lên thú hạch sẽ nổ mạnh, năng lượng không ổn định bên trong sẽ tạo thành lực phá hoại cực kỳ khủng bố.
Hơn nữa bởi vì năng lượng không ổn định, tính dẻo thật cao, thú hạch cuồng bạo đẳng cấp cao thậm chí trở thành ván cầu đột phá thực lực của ngụy thần đỉnh cấp đại lục này, thông qua việc thay đổi kết cấu năng lượng trong thú hạch mà sáng tạo ra một mảnh ngụy thần cách.
Nhất là thú hạch cuồng bạo cấp năm trở lên, giá cả cao gấp ba thú hạch chiến tranh cùng cấp!
Cuối cùng là thú hạch chữa bệnh, giá cả có cao có thấp, cũng là loại không ổn định, có thể hôm nay giá mấy chục triệu, ngày mai chỉ còn mấy trăm ngàn, mấu chốt là muốn mua cũng lúc có lúc không, điều này làm giá cả liên tục thay đổi.
Mà Xích Đồng Địa Hùng 80% đều là thú hạch chữa bệnh, nhưng vận khí của Diệp Dương Thành không tệ, loại thú hạch này giá cả ổn định nhất, bởi vì phạm vi chữa bệnh khá lớn, thật nhiều bệnh tật đều nhờ vào nó.
Mà giá cả của nó gấp mười lần thú hạch năng nguyên.
Cuối cùng Diệp Dương Thành tiêu phí mười lăm triệu một trăm sáu mươi ngàn Vũ Không tệ trong cửa hàng, thuận lợi lấy được thẻ giảm giá, tổng cộng chi ra mười ba triệu năm trăm ngàn, con số lẻ còn lại cũng được giảm bớt.
- Tự do dong binh tiên sinh, còn lại sáu triệu năm trăm ngàn Vũ Không tệ, ngài cần lấy tiền mặt hay trực tiếp gởi vào huy chương của ngài?
Nam tử làm được sinh ý lớn như thế, hiển nhiên tâm tình rất tốt, bộ dáng vô cùng cung kính lễ độ.
- Gởi vào huy chương đi.
Diệp Dương Thành khẽ cười, đưa tay lấy huy chương trên ngực mình, trong huy chương có một con chip, bên trong ghi chép toàn bộ tin tức cá nhân của hắn.
Nếu huy chương rơi mất, chỉ cần tùy tiện đến bất cứ khu hành chính đại lầu của các quốc gia đăng ký bổ sung trở lại, cho dù bị người nhặt được cũng không thể lấy ra số tiền gởi bên trong.
Hơn nữa huy chương là một loại sản phẩm công nghệ cao, nếu trong phạm vi trăm thước không cảm ứng được người sử dụng tồn tại, con chip bên trong huy chương sẽ tự động nổ mạnh, huy chương biến thành ảm đạm không ánh sáng.
Nhưng điều này đều là thường thức trụ cột mà Kreis Baar nói với hắn, cho nên đối với độ an toàn của huy chương trên đại lục này hắn hoàn toàn yên tâm.